Vọng tiếng quê!
2025-02-14 18:10
Tác giả:
Doan Hien
blogradio.vn - Nhắc đến quê hương không ai trong mỗi chúng ta không nguôi nhớ thương. Dù đang ở đâu, lúc nào, tiếng quê vọng mãi trong lòng mỗi người, ở mọi lứa tuổi đều có một cảm xúc riêng biệt.
***
Thế là mùa Đông đến thật rồi! Trời qua mùa con nắng yếu ớt. Mưa ẩm kéo dài, gió và lạnh khiến cho không gian ướt nhoẹt, người ủ ê chẳng muốn đi đâu, làm việc gì. Khí hậu miền Trung quê tôi luôn khắc nghiệt, mùa Hè thì nắng nóng gay gắt, mùa Đông thì mưa lạnh, lũ lụt... Người dân quê tôi phải hứng chịu biết bao nhiêu khó khăn và khổ cực. Thương lắm! Chạnh lòng… tôi lại ngồi “tương tư” ở một góc quê vắng lặng và cho mình một khoảng yên bình để suy ngẫm.
Không gian uể oải, chùng xuống vì suốt mấy tuần nay mưa to mải miết không ngừng. Cảnh vật, cả con người dường như nặng trĩu, thu mình lại trong cái u ám, ẩm ướt và lạnh lẽo. Tiếng chim lạc mẹ gọi bầy tìm về tổ cứ nháo nhác, kêu thất thanh giữa trời chiều vắng lạnh nghe nhói lòng!
Có đi nhiều mới hiểu được sự yên bình của cảnh quê. Có gắn bó nhiều mới thấu hiểu được những dung dị mộc mạc của tình quê.
“… Quê hương là gì hả mẹ? Mà ai đi xa cũng nhớ về…” Những câu hát ấy đã đi vào lòng biết bao thế hệ, đi vào lòng tôi từ thuở còn thơ. Nhắc đến quê hương không ai trong mỗi chúng ta không nguôi nhớ thương. Dù đang ở đâu, lúc nào, tiếng quê vọng mãi trong lòng mỗi người, ở mọi lứa tuổi đều có một cảm xúc riêng biệt.
“… Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày…” Hình ảnh chùm khế ngọt trĩu nặng trên cành khiến cho bao đứa trẻ không ngăn được sự thèm thuồng, để rỗi mỗi chiều chúng lại ríu gọi nhau í ới vặt xuống chấm muối ớt. Vị chua chua ngọt ngọt của khế, quyện với vị mặn của muối, vị cay nồng của ớt khiến cho đầu lưỡi cứ như bị thôi miên, muốn thèm nhấm nháp lai rai không ngưng được.
Nhìn ra xa, cánh đồng mùa này ngập ứ nước. Những đám ruộng lúa còn non yếu bị nước và gió làm cho ngã rạp. Người dân ngày hai bữa thăm đồng tháo nước... Có đám vừa rải một đợt phân nhưng đã bị nước cuốn trôi hết. Thời tiết luôn là một vấn đề khó khăn và là nỗi lo cho việc làm đồng của người nông dân.

Nói chung bây giờ, việc làm ruộng cũng thay đổi rất nhiều so với xưa kia, nhàn hạ lắm vì tất cả các khâu đều áp dụng kỹ thuật máy móc, người nông dân cũng đỡ vất vả, nhọc nhằn đi nhiều. Việc trồng lúa cũng dần giảm thiểu, thay vào đó là trồng cây hoa màu, cây trái xuất khẩu là chính như: Bầu, Bí, Mướp, Khổ qua, Ớt, Dưa hấu… Đời sống người nông dân dần được cải thiện. Công ty mọc lên khắp nơi, già trẻ hầu như đều đi làm công, còn thời gian dành cho ruộng đồng là rất ít. Cái khổ, cái nghèo vẫn còn nhưng có lẽ đã giảm đi rất nhiều.
Tôi lại ngẫm, lại nghĩ, lòng bâng khuâng nhìn chiếc lá rơi tựa vào đất mẹ, để rồi một ngày nào đó phân hủy làm phù sa cho đất, kết thúc một quá trình dài cũng như cuộc đời của những loài trên trái đất này. Đời người cũng như chiếc lá sinh, lão, bệnh, tử không ai tránh khỏi.
Con đường làng trải bê tông thoai thoải uốn cong mình giữ lấy làng. Nhìn xa kia trong chiều muộn giữa mưa lạnh vẫn có một vài đàn bò lững thững bước đi khoan thai vì một ngày ăn no nê với cái bụng căng phình. Những chú bò hôm nay cũng khỏe khoắn hơn những chú bò ngày xưa. Vì những chú bò hôm nay không phải cày ruộng nữa, lại còn được nuôi rất kỹ lưỡng bằng cám công nghiệp, cỏ trồng đủ loại ăn thỏa thích. Nghĩ những chú bò xưa thật thương, suốt ngày phải kéo cày giúp người nông dân, cỏ thì không đủ ăn vì lúc đó thức ăn chỉ có cỏ tự nhiên và rơm. Ấy vậy nhưng nhắc đến hình ảnh đàn bò, đàn trâu ngày xưa khiến cho chúng ta có một tình cảm gắn bó, thân thiết giữa người với vật. Đó là một hình ảnh đẹp của làng quê Việt Nam. Hình ảnh “con trâu đi trước, cái cày theo sau” đã đi vào ca dao, đi vào lòng người bao thế hệ con Rồng cháu Tiên và mãi trở thành một nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc ta ngàn đời.
“… Quê hương là cầu tre nhỏ, mẹ về nón lá nghiêng che…” Góp phần vẽ nên nét đẹp cho bức tranh quê, hồn quê Việt Nam không thể thiếu hình ảnh chiếc “cầu tre”, chiếc “nón lá” của bà, của me. Chiếc cầu tre nghiêng nghiêng trên dòng sông quê làm con đường nối đôi bờ cho bước chân người nhẹ tựa lối đi, giao thương giữa các làng xã với nhau. Chiếc cầu tre được làm từ nhũng thân cây tre kết lại nhưng rất chắc chắn. Hình ảnh cây tre gắn liền với làng quê Việt như một phần máu thịt không thể thiếu. Cây tre không những xây nên những chiếc cầu mà còn làm nên rất nhiều thứ phục vụ trong đời sống của người dân như nong, nia, thúng, rổ, phênh… Xã hội phát triển, dân cư đông đúc… người ta chặt phá dần những bụi tre để khai hoang đất, xây dựng, mở rộng nhiều dự án, công trình khiến cho tre thưa dần và “chảy máu’’. Buồn cho thân tre. Giờ đây, vào những ngày trưa hè nóng bức oi ả muốn tìm một bụi tre nghỉ chân, hóng mát cũng thật khó. Nghĩ mà xót xa!
Còn chiếc nón lá, không chỉ dùng để che nắng, che mưa, nó còn trở thành một nét đẹp giản dị, mộc mạc, duyên dáng, thanh lịch khi phối cùng chiếc áo dài truyền thống. Nét đẹp ấy vươn xa ra cả năm Châu thu hút rất đông người dân thế giới yêu thích, chiêm ngưỡng và muốn hóa thân, khoe dáng.
Không câu từ nào kể hết, không nét bút nào vẽ hết những hình ảnh tuyệt đẹp của làng quê Việt Nam. Tất cả đã tạo nên Hồn Việt nuôi lớn chúng ta thành người. Vì thế, mỗi người chúng ta hãy luôn ý thức gìn giữ, bảo vệ, bảo tồn và phát huy những hình ảnh, những giá trị truyền thống tốt đẹp của cha ông để lại!
Đang miên man trong dòng suy nghĩ, chợt tôi bừng tỉnh, nghe trong tim vẫn còn vang vọng nốt nhạc quê hương: “… Quê hương mỗi người chỉ một. Như là chỉ một mẹ thôi. Quê hương nếu ai không nhớ. Sẽ không lớn nổi thành người.”
Niệm trong tâm tôi cầu cho trời mưa thuận, gió hòa để ruộng đồng sinh trưởng, phát triển xanh tốt, vụ mùa năng suất cao, giúp cho người dân quê tôi bớt khó khăn, nhọc nhằn, khổ cực, đời sống được đủ đầy, ấm no, hạnh phúc!
© Doan Hien - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Anh Từng Là Chàng Trai Em Muốn Đi Cùng | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống













