Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tương lai bắt đầu từ hiện tại?

2021-08-30 01:35

Tác giả: Min Nguyen


blogradio.vn - "Em cứ định làm việc như vậy mãi sao? Em không tính toán gì cho tương lai à...?". Mình cau mày một chút rồi cười trừ và bảo: "Có chứ, ai mà không muốn có kế hoạch và tương lai tốt hơn hả anh, nhưng mà em muốn sống tốt cho hiện tại đã, vì quan điểm của em tương lai nó sẽ phụ thuộc vào hiện tại.

***

"Ngày mai núp dưới bóng của ngày hôm nay, nghĩa là ngày hôm nay chính là ngày mai của ngày hôm qua... Chẳng có gì quý giá hơn khoảnh khắc thực tại bởi bạn chẳng bao giờ có lại nó lần thứ hai" - trích đoạn từ sách "Yêu mình trước đã, yêu đời sau" - Vex king.

Bạn đang sống cho quá khứ, hiện tại hay tương lai? Mình thì sống cho hiện tại, mình thích và luôn hết mình sống trong hiện tại. Lúc trước có người bảo với mình "Em cứ định làm việc như vậy mãi sao? Em không tính toán gì cho tương lai à...?". Mình cau mày một chút rồi cười trừ và bảo: "Có chứ, ai mà không muốn có kế hoạch và tương lai tốt hơn hả anh, nhưng mà em muốn sống tốt cho hiện tại đã, vì quan điểm của em tương lai nó sẽ phụ thuộc vào hiện tại. Cách mình sống, việc mình lựa chọn ở hiện tại nó sẽ mang đến kết quả ở tương lai phải không nào?". Mỗi người chúng ta đều có những lý tưởng sống riêng, cách lựa chọn riêng và kết quả nó sẽ phụ thuộc vào cách mà bạn chọn lựa ngay lúc đó, cách mà bạn làm ở hiện tại!

Hãy nhớ lại những lần bạn quên mất việc xem đồng hồ, hoặc kiểm tra điện thoại. Có lẽ những lúc đó là lúc bạn đang bên cạnh những người bạn yêu thương, đang làm những điều bạn thích, đang sống trong những giây phút hạnh phúc đến nỗi bạn quên đi thời gian chẳng còn để tâm lo lắng đến quá khứ hay tương lai, đơn thuần là bạn đang tận hưởng khoảnh khắc ấy, những giây phút ở hiện tại.

Việc lập kế hoạch cho tương lai là một việc quan trọng và cần thiết để có thể đạt được các mục tiêu trong cuộc sống, nhưng mình nghĩ không nên đặt quá nhiều thời gian cho tương lai. Mình đã từng lãng phí thời gian quý giá của mình ở độ tuổi 21, 22. Với những ca làm đêm rồi ăn chơi với bạn bè. Mình bỏ  "quên" luôn việc chăm sóc bản thân - chăm sóc bản thân ở đây là nuôi dưỡng tâm hồn, chăm sóc ở bên trong, mình "quên" luôn việc phải có trách nhiệm với gia đình như thế nào, không phải chỉ là làm tròn nhiệm vụ việc nhà hay phụ cấp thêm cùng gia đình mà ở đây là chăm sóc và yêu thương từng thành viên trong gia đình đúng nghĩa...

Đến một lúc người thân ra đi thì mình mới hoàn toàn tỉnh thức, đến một lúc quá nhiều biến cố ập đến thì mình mới chịu dừng lại và ngồi suy ngẫm cho những việc đã qua, mình chạy theo nhiều cái gọi là tương lai nhưng cuối cùng mình lại không nhận được cái mình mong muốn và đại dịch Covid đến làm mình sống chậm thêm và có thêm những nhận thức khác.

Tương lai mà chúng ta không ngừng chờ đợi nó sẽ đến, thực ra lại là hiện tại. Một khi tương lai đến nó sẽ đến và qua đi rất nhanh đến nổi chúng ta sẽ không kịp nhận ra. Thế rồi chúng ta lại nhanh chóng chuyển sự chú ý cho sang khoảnh khắc tiếp theo và tiếp theo nữa... Cứ như thế và cứ như thế.

Phần lớn chúng ta đều sống như vậy, mỗi ngày thức dậy, đi qua một ngày và rồi lại chìm vào giấc ngủ rồi lại cứ tiếp tục như thế. Chúng ta quay cuồng nó trong 365 ngày, chúng ta mong chờ thành công, tình yêu, hạnh phúc sẽ đến với mình mà quên những thứ chúng ta có ở hiện tại, chúng ta luôn muốn nhiều hơn và chưa thực sự trân trọng những gì chúng ta đang có. Và rồi cuối cùng chúng ta nhận ra chúng ta chưa thật sự sống đúng nghĩa.

Quá khứ cũng như vậy, chúng ta có quyền lưu giữ lại những kỉ niệm, khoảnh khắc đẹp đẽ - những kỉ niệm và ký ức mà đôi khi chúng ta sẽ hồi tưởng lại trong hạnh phúc, thì chúng ta cũng phải chấp nhận quá khứ là thứ đã qua đi và không thể nào thay đổi được. Chúng ta chỉ có thể tái hiện và thay đổi chúng trong tâm trí mà thôi.

Bằng cách nâng cao nhận thức về giây phút hiện tại, chúng ta hãy duy trì những rung cảm ở tần số cao nhờ đó tránh được cảm giác tê liệt bởi những đau thương trong quá khứ hoặc những nỗi sợ hãi về tương lai.

© Min Nguyen - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 541: Những ngày xanh ở lại

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không nhớ anh

Không nhớ anh

Một cô gái tưởng rằng bận rộn, ổn định và một mối quan hệ “đủ tốt” sẽ chữa được cô đơn, nhưng càng sống càng rỗng. Ở bên người mới, cô bình yên mà không rung động; gặp lại người cũ, vẫn còn dư âm nhưng biết không thể quay về. Những cuộc chia tay nối tiếp giúp cô nhận ra: có những người chỉ đi ngang đời để dạy ta cách yêu, cách buông, và sau tất cả, điều cần học nhất là quay về sống thật với chính mình, thay vì dừng lại ở một “nhà ga” không thuộc về mình.

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

back to top