Trưởng thành là chấp nhận buông tay
2021-12-20 01:25
Tác giả:
tiểu thanh thanh
blogradio.vn - Cô ngoảnh nhìn phía sau, giờ còn lại một mình, cô không hiểu sao dũng khí của mình ở đâu mà dám buông tay người bốn năm cô cố gắng gìn giữ, người mà cô bất chấp dịch bệnh để về gặp nhưng rồi cô lại phải bắt đầu lại. Tuổi 30 nghe sao đáng sợ, bắt đầu tìm mối quan hệ mới, bắt đầu công việc mới, và học cách thích nghi với môi trường mới.
***
Lang thang dưới con đường mưa, cô thất thần nhìn về phía trước, bầu trời đêm nay sao giống như tương lai mù mịt của cô, năm nay đầu ba gõ cửa. Theo kế hoạch của cô đáng nhẽ giờ đây cô đã hạnh phúc bên gia đình và bên người chồng sắp cưới cùng với niềm vui được làm mẹ. Vậy mà tất cả giống như bát nước hất đi, càng hy vọng nhiều, càng thất vọng nhiều hơn.
Rời quê hương sang Đài lập nghiệp, cô ấp ủ xây dựng một tương lai tốt hơn bằng việc đánh đổi 5 năm bên xứ người. Sang Đài được hai năm thì cô quen Quốc người buông tay cô vào phút thứ tám mươi chín sau 4 năm quen nhau, và giới thiệu họ hàng hai bên cùng nhau hẹn ước xây dựng ngôi nhà nhỏ.
Cô vẫn nhớ như in ngày anh thủ thỉ “Em à, xa em, anh nhớ em nhiều lắm, anh thèm cái cảm giác bên em vào cuối tuần, nhớ những buổi chiều bên nhau dạo phố”. Mưa lâu thấm dần, cô cũng thèm cái cảm giác được người yêu quan tâm, được người yêu chăm sóc. Bên này cô một mình cô đơn sớm tối cũng đã hai năm.
Tưởng rằng tình yêu vượt thời gian, vượt khoảng cách sẽ có một kết thúc có hậu như trong truyện cổ tích. Hết hạn hợp đồng,cô bất chấp dịch bệnh, cô ấp ủ xây dựng gia đình mới cùng người mà ngày đêm hứa hẹn sẽ bù đắp những tháng ngày xa nhau.
Về đến Việt Nam, người đón cô sau cách ly không phải là anh mà là bố mẹ cô, cũng bởi vì dịch bệnh nên cô phải cách ly một mình, nhớ năm trước đó anh bất chấp dịch bệnh cùng cô vượt qua những tháng ngày cách ly buồn chán. Nhưng giờ đây, ngày cô về cô lại phải làm bạn với không gian quê nhà không một bóng người.
Tuy buồn một chút, nhưng cô tự an ủi bản thân được về quê trong yên bình là vui rồi, sau đó cô lấy lại tinh thần và dọn dẹp xung quanh, căn nhà mà cô đang ở đã bị bỏ hoang hai năm kể từ khi cô lên máy bay.
Cuộc sống 7 ngày cách ly của cô cũng xong, việc mà cô không ngờ đến là Quốc, người yêu của cô lại đến, sau hai năm xa nhau, cô đã hy vọng gặp QUốc cùng lời cầu hôn ngọt ngào hay một đóa hoa đỏ tươi, nhưng không trái ngược với mong đợi anh đến không một món quà, không một lời hỏi thăm.
Hôm đó mùa dâu lại gõ cửa, bụng đau quằn quại, cô chợt nhớ lại lời Nhi - bạn cùng phòng của cô kể mỗi khi cô đến ngày, người yêu cô tất bật đun trà gừng, xoa bụng cho cô, lúc đó cô cũng mỉm cười bảo rằng “Quốc cũng là người tâm lý, anh ấy cũng sẽ làm như người yêu bà mà thôi”.
Giờ đây Quốc đã bên cạnh cô, nhưng bỏ mặc cô đau bụng một mình, anh ngồi xem ti nhìn Quốc cô cũng vui nhưng cũng chớm buồn. Trong hai năm qua, cho dù yêu xa nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy cô đơn như bây giờ, gần nhau bên nhau mà cảm giác như xa cách đến tận chân trời.
Suốt ba tháng cô ở Việt Nam sau 5 năm xa nhà, cô hạnh phúc bên gia đình bao nhiêu thì lại cảm giác buồn và lạc lõng về Quốc bấy nhiêu. Cô vốn dĩ cứ nghĩ đơn giản rằng sau khi về Việt Nam cô sẽ không còn cô đơn, sẽ chính thức ra mắt gia đình hai bên giới thiệu “Thưa ba má đây là người yêu con, người chồng tương lai của con”. Và anh cũng vậy, anh sẽ giới thiệu cô với cả nhà anh. Nhưng không, sau màn chào hỏi ở nhà cô thì anh hết lần này đến lần khác từ chối việc cô đến nhà anh. Việc đi lại giữa hai nhà anh cũng bỏ, anh bảo nào cưới nhau đi lại luôn thể.
Chuyện không dừng lại ở đó, vào ngày lễ 20/10 anh cũng lấy cớ bận bỏ đi bặt vô âm tính, quãng thời gian này cô mệt mỏi vô cùng. Ở quê, hiếm ai gần 30 tuổi đầu rồi mà chưa lấy chồng, hàng xóm mỗi khi thấy cô đều hỏi đã có gì chưa cháu, khi nào cưới cháu…Mỗi khi nghe những câu hỏi đó, cô chạnh lòng.
Lấy chồng muộn đâu phải là lỗi của cô, cô cũng muốn như bao người, muốn có người chồng yêu cô, muốn làm mẹ, cô cũng biết nếu sinh con muộn thì không tốt cho con, nhưng có phải đó là điều cô muốn đâu. Cô cũng muốn được làm mẹ, được làm vợ, nhưng cuộc đời trớ trêu thay người cô yêu lại bảo cô chưa muốn có con chỉ vì mẹ anh bảo năm nay sinh con không hợp tuổi, cô hỏi khi nào cưới, anh lại bảo năm nay tuổi hạn, không cưới được…
Sau bao lần cố gắng của cô, cô thực sự mệt mỏi quá rồi, bạn bè cùng chăng lứa giờ đã yên bề gia thất còn cô chả có gì ngoài tuổi già. Quyết định chia tay cô rất đau khổ nhưng miễn cưỡng với người không yêu cô liệu có hạnh phúc hay không. Bao lần cô cảm nhận được sự vô tâm của anh, nhưng cô nghĩ rằng do yêu xa nên mới thế, giờ bên cạnh nhau rồi, cảm giác cô đơn trống vắng không thể lấp đầy.
Cô ngoảnh nhìn phía sau, giờ còn lại một mình, cô không hiểu sao dũng khí của mình ở đâu mà dám buông tay người bốn năm cô cố gắng gìn giữ, người mà cô bất chấp dịch bệnh để về gặp nhưng rồi cô lại phải bắt đầu lại. Tuổi 30 nghe sao đáng sợ, bắt đầu tìm mối quan hệ mới, bắt đầu công việc mới, và học cách thích nghi với môi trường mới.
5 tháng sau Lan gọi “Lâu nay đi đâu mà không gặp, Mai Lan?”. Mình được chị họ giới thiệu việc đang làm ở Bình Dương. “Dạo này trẻ ra thế’’, cô mỉm cười “Vì ngày trước người yêu thích cô giản dị, nhưng giờ cô nghĩ lại rồi, chỉ có bản thân mình yêu thương mình thì người khác mới yêu thương mình được’’. Vậy nên cô mới quyết tâm thay đổi bản thân mình. Cô thầm nghĩ rằng cô muốn trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhưng số phận bắt cô trở nên mạnh mẽ.
© tiểu thanh thanh - blogradio.vn
Xem thêm: Em từng yêu tôi chưa mắt biếc?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Du Miên và Gió (Phần 2)
Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.
Thanh âm mang tên cậu
Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.
3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026
Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.
4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu
Có đôi khi bạn thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện phiếm cũ rích, thấy bản thân trầm lặng hơn và khao khát những khoảng trời riêng tư. Đó không phải là sự xa cách, đó là dấu hiệu cho thấy tâm hồn bạn đang vươn lên một tầng cao mới, trong khi phần còn lại vẫn đang dậm chân tại chỗ.
Du Miên và Gió (Phần 1)
“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”
Một mùa đông lạnh
Một Mùa Đông Lạnh” là câu chuyện khắc họa tình yêu sâu sắc nhưng đầy bi thương giữa Linh và Nam, hai người trẻ có những mơ ước lớn lao. Trong bối cảnh Hà Nội lạnh giá, họ tìm thấy nhau và xây dựng những kỷ niệm đẹp, cho đến khi những thử thách của cuộc sống ập đến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là hành trình của tình yêu, mà còn là một bài học về sự chấp nhận và đau thương khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Qua những khoảnh khắc ngọt ngào và những giọt nước mắt, “Một Mùa Đông Lạnh” mang đến cho người đọc những cảm xúc dồn nén và ấn tượng về giá trị của yêu thương, dù trong cảnh ngộ nào.
Đừng yêu anh thêm lần nữa
Hai tháng trước, lòng buồn đến lạ, Chuyện chúng mình hai ngã chia li. Nỗi buồn giăng khắp lối đi, Tiết trời se lạnh mưa thì cứ rơi.
Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn
Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy — duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ. Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.
Thương cha
Bóng chiều nghiêng phía núi Dáng cha lại hao gầy Lòng con đau như cắt Thương nhớ cha dạt dào!
4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ
Năm 2026 Bính Ngọ đang đến với nguồn năng lượng của ngọn lửa kép rực rỡ nhưng cũng đầy thách thức. Giữa "chảo lửa" ấy, có 4 con giáp cần đặc biệt cẩn trọng, học cách đi chậm lại để không bị sức nóng thời cuộc làm cho bỏng rát.











