Trung thu xưa
2023-09-29 03:15
Tác giả:
Việt Hùng
blogradio.vn - Mỗi người một chân một tay, thế là năm cái lồng đèn được ra lò. Cái của bọn con trai là hình ngôi sao còn bọn con gái là hình tròn, được cái Lan khéo tay nên vẽ hoa trên đó trang trí nên đẹp lắm.
***
Ngồi bên ban công, uống một tách trà ấm cùng với một ít bánh quy để nhâm nhi vào buổi chiều thì còn gì bằng. Trong lúc đang ngắm nhìn phố xá, chợt tôi thấy lũ trẻ trong xóm tay cầm đèn trung thu chạy ra vỉa hè ngồi chơi. Nhìn bọn nhỏ làm tôi lại như thấy mình hồi xưa, cũng thích đến trung thu để được rước đèn, phá cỗ cùng chúng bạn.

Cơn gió kí ức ùa về, tôi còn nhớ đó là vào những năm của thế kỉ XX, lúc đấy tôi mới chỉ là một đứa trẻ hồn nhiên, tinh nghịch. Hôm đó khi tôi đang cắt cỏ sau vườn thì thằng Tuệ chạy sang nhà tôi, nó quát tôi tại sao còn ngồi ở đây cắt cỏ biết hôm nay là trung thu rồi không? Tôi vào nhà xem lại lịch thì mới biết hôm nay là trung thu, tôi hò reo, vui sướng, nghĩ đến món bánh trung thu tối nay được ăn lại làm tôi háo hức, phấn khích tột độ. Thằng Tuệ kéo tay tôi ra bờ đê, ở đó con Na, thằng Tùng, cả cái Lan nữa. Thằng Tuệ đứng ra chỉ đạo mọi người để bắt tay làm đèn trung thu không là không kịp. Tôi và Tùng là con trai nên được phân công đi chặt Tre, cái Na, Lan là con gái chân yếu tay mềm nên đi xin giấy kiếng. Còn thằng Tuệ thì khéo tay nhất nên sẽ là người làm khung lồng đèn. Cả nhóm mỗi người một việc, chẳng mấy chốc nguyên liệu đã có đủ. Tùng chặt tre ra thành từng thanh nhỏ, Tuệ tỉ mỉ lấy mấy cái thanh tre đó để làm khung. Được cái nào thì cái Lan sẽ lấy keo dán giấy kiếng vào khung lồng đèn. Mỗi người một chân một tay, thế là năm cái lồng đèn được ra lò. Cái của bọn con trai là hình ngôi sao còn bọn con gái là hình tròn, được cái Lan khéo tay nên vẽ hoa trên đó trang trí nên đẹp lắm.
Nhóm chúng tôi giải tán về ăn cơm thật nhanh để chuẩn bị ra tổ dân phố để vui chơi, phá cỗ. Bình thường ăn mãi chả hết bát cơm mà hôm nay chúng tôi ăn nhanh một cách lạ thường. Tầm mười lăm phút sau, bọn nó đã tập trung đầy đủ ở ngoài tổ dân phố. Trẻ em đứa nào đứa nấy trên tay cùng cầm đèn trung thu, nghêu ngao hát bài rước đèn ông sao. Bác Đa đi tới, trên tay bưng chiếc bánh trung thu khổng lồ, vừa nhìn thấy bác đám trẻ con đã bu quanh để tranh nhau ăn bánh. Vợ bác còn đem thêm nào là bánh cốm, kẹo, bim bim,... Cả đám hò reo, ca hát, nhảy múa, phá cỗ trung thu. Mới cắn một miếng, nhân bánh mùi đâu đỏ thơm phức, ngọt ngọt, thơm mùi mè được rắc ở trên. Nhớ nắm trước là nhân đậu xanh, năm nay là đậu đỏ. Tôi háo hức không biết năm sau còn là nhân gì nữa.Mọi người chơi tới khuya mới về nhà, trên đường về chúng tôi vẫn còn ngân nga bài rước đèn ông sao.
Trung thu phải như thế chứ, còn bây giờ thế kỉ XXI, thật khó để tìm thấy được hương vị bánh như ngày xưa. Bây giờ bánh trung thu muôn hình muôn vị, đèn trung thu bây giờ nào là siêu nhân, công chúa, các loại nhưng nó được làm bằng nhựa. Trẻ em thời nay đa số thì trung thu là ở nhà, xem ti vi, điện thoại, mạng xã hội. Chứ cũng chẳng được tự tay làm chiếc đèn trung thu, được thử cái mùi vị bánh hồi xưa. Đối với tôi mà nói, đó là kỉ niệm quý giá, nó sẽ mãi trong tâm trí tôi.
© Việt Hùng - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Bản Thân Hạnh Phúc, Tuổi Nào Cũng Là Thanh Xuân | Radio Chữa Lành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?
Khi một ngọn cỏ được tự do
Tự do là điều giúp mỗi con người, dù nhỏ bé, có thể sống đúng với bản chất của mình, từ đó tạo nên giá trị riêng và góp phần làm xã hội trở nên nhân văn hơn.
An yên với chính mình
“Cô đơn không phải lúc nào cũng đến từ việc thiếu người bên cạnh. Đôi khi, nó chỉ xuất hiện khi chúng ta chưa kịp làm quen với chính mình trong những khoảng lặng của cuộc sống. Và cũng từ những khoảng lặng ấy, hành trình chữa lành bắt đầu, rất chậm, rất nhẹ, nhưng đủ để lòng người dịu lại.”
Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....
Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.







