Trung thu xưa
2023-09-29 03:15
Tác giả:
Việt Hùng
blogradio.vn - Mỗi người một chân một tay, thế là năm cái lồng đèn được ra lò. Cái của bọn con trai là hình ngôi sao còn bọn con gái là hình tròn, được cái Lan khéo tay nên vẽ hoa trên đó trang trí nên đẹp lắm.
***
Ngồi bên ban công, uống một tách trà ấm cùng với một ít bánh quy để nhâm nhi vào buổi chiều thì còn gì bằng. Trong lúc đang ngắm nhìn phố xá, chợt tôi thấy lũ trẻ trong xóm tay cầm đèn trung thu chạy ra vỉa hè ngồi chơi. Nhìn bọn nhỏ làm tôi lại như thấy mình hồi xưa, cũng thích đến trung thu để được rước đèn, phá cỗ cùng chúng bạn.

Cơn gió kí ức ùa về, tôi còn nhớ đó là vào những năm của thế kỉ XX, lúc đấy tôi mới chỉ là một đứa trẻ hồn nhiên, tinh nghịch. Hôm đó khi tôi đang cắt cỏ sau vườn thì thằng Tuệ chạy sang nhà tôi, nó quát tôi tại sao còn ngồi ở đây cắt cỏ biết hôm nay là trung thu rồi không? Tôi vào nhà xem lại lịch thì mới biết hôm nay là trung thu, tôi hò reo, vui sướng, nghĩ đến món bánh trung thu tối nay được ăn lại làm tôi háo hức, phấn khích tột độ. Thằng Tuệ kéo tay tôi ra bờ đê, ở đó con Na, thằng Tùng, cả cái Lan nữa. Thằng Tuệ đứng ra chỉ đạo mọi người để bắt tay làm đèn trung thu không là không kịp. Tôi và Tùng là con trai nên được phân công đi chặt Tre, cái Na, Lan là con gái chân yếu tay mềm nên đi xin giấy kiếng. Còn thằng Tuệ thì khéo tay nhất nên sẽ là người làm khung lồng đèn. Cả nhóm mỗi người một việc, chẳng mấy chốc nguyên liệu đã có đủ. Tùng chặt tre ra thành từng thanh nhỏ, Tuệ tỉ mỉ lấy mấy cái thanh tre đó để làm khung. Được cái nào thì cái Lan sẽ lấy keo dán giấy kiếng vào khung lồng đèn. Mỗi người một chân một tay, thế là năm cái lồng đèn được ra lò. Cái của bọn con trai là hình ngôi sao còn bọn con gái là hình tròn, được cái Lan khéo tay nên vẽ hoa trên đó trang trí nên đẹp lắm.
Nhóm chúng tôi giải tán về ăn cơm thật nhanh để chuẩn bị ra tổ dân phố để vui chơi, phá cỗ. Bình thường ăn mãi chả hết bát cơm mà hôm nay chúng tôi ăn nhanh một cách lạ thường. Tầm mười lăm phút sau, bọn nó đã tập trung đầy đủ ở ngoài tổ dân phố. Trẻ em đứa nào đứa nấy trên tay cùng cầm đèn trung thu, nghêu ngao hát bài rước đèn ông sao. Bác Đa đi tới, trên tay bưng chiếc bánh trung thu khổng lồ, vừa nhìn thấy bác đám trẻ con đã bu quanh để tranh nhau ăn bánh. Vợ bác còn đem thêm nào là bánh cốm, kẹo, bim bim,... Cả đám hò reo, ca hát, nhảy múa, phá cỗ trung thu. Mới cắn một miếng, nhân bánh mùi đâu đỏ thơm phức, ngọt ngọt, thơm mùi mè được rắc ở trên. Nhớ nắm trước là nhân đậu xanh, năm nay là đậu đỏ. Tôi háo hức không biết năm sau còn là nhân gì nữa.Mọi người chơi tới khuya mới về nhà, trên đường về chúng tôi vẫn còn ngân nga bài rước đèn ông sao.
Trung thu phải như thế chứ, còn bây giờ thế kỉ XXI, thật khó để tìm thấy được hương vị bánh như ngày xưa. Bây giờ bánh trung thu muôn hình muôn vị, đèn trung thu bây giờ nào là siêu nhân, công chúa, các loại nhưng nó được làm bằng nhựa. Trẻ em thời nay đa số thì trung thu là ở nhà, xem ti vi, điện thoại, mạng xã hội. Chứ cũng chẳng được tự tay làm chiếc đèn trung thu, được thử cái mùi vị bánh hồi xưa. Đối với tôi mà nói, đó là kỉ niệm quý giá, nó sẽ mãi trong tâm trí tôi.
© Việt Hùng - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Bản Thân Hạnh Phúc, Tuổi Nào Cũng Là Thanh Xuân | Radio Chữa Lành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.







