Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa hè tuổi thơ

2023-10-21 05:30

Tác giả: Việt Hùng


blogradio.vn - Chao ôi! Nước sông sao mà mát thế, cái nóng khắc nghiệt của mùa hè mà được tắm mát thế này thì con gì bằng. Lần đầu tiên trong đời tôi được chơi ném sình, bùn, đất gần đê bọn nó nặn thành cục tròn rồi ném vào người nhau.

***

Vào mùa hè các bạn thường sẽ làm gì? Còn tôi thì được về quê nội chơi vài tháng. Quê tôi ở trong Hà Tĩnh lận nên mỗi lần về thường đi xe giường nằm đế rạng sáng thì tôi mới về đến nơi. Vừa mới xuống xe tôi đã thấy bóng dáng nội cầm chiếc đèn pin ra đón tôi, lúc đầu tôi cảm thấy chán, khó chịu khi phải về quê. Tại vì ở đây không có điều hòa, không có wifi, không có nhiều thứ như ở thành phố. Nhưng ở đây một thời gian thì tôi lại chẳng muốn lên thành phố nữa.

Sáng nào, tôi thức dậy cũng thấy nội đang nấu cơm đợi tôi dậy chỉ việc ăn thôi, vừa ăn vừa nhìn đàn gà đang bới đất tìm thức ăn, nhìn chú mèo mướp đi qua đi lại như một người mẫu trình diễn vậy. Nghe thấy tôi về là các em ở quê đã chạy sang nhà bà để rủ tôi đi chơi, mới nghe đến ra đồng chơi, ngồi lên lưng trâu, tắm sông làm tôi đã ớn lên rồi. Cái mùi hôi, sợ bẩn quần áo nên tôi cũng chỉ đồng ý, ngồi trên bờ nhìn chúng nó chơi. Đột nhiên thằng con nhà chú đẩy tôi cái uỳnh làm tôi ngã xuống sông, tôi giật mình, sợ hãi, cố bơi lên bờ nhưng khi tôi đứng lên thì nước chỉ đến bụng tôi mà thôi. Chao ôi! Nước sông sao mà mát thế, cái nóng khắc nghiệt của mùa hè mà được tắm mát thế này thì con gì bằng. Lần đầu tiên trong đời tôi được chơi ném sình, bùn, đất gần đê bọn nó nặn thành cục tròn rồi ném vào người nhau. Cái trò ấy tuy hơi bẩn nhưng lại rất vui, tiêu hao nhiều năng lượng.

Tắm, chơi cho đã rồi bọn nó rủ nhau lên bờ, đi bẻ ngô trộm của ông trưởng thôn. Trên thành phố tôi chẳng cần phải bẻ trộm cứ ra chợ mua là có, còn ở đây thì chợ xa nằm tít trên phố nên chỉ có tận dụng cây nhà lá vườn, thỉnh thoảng mới đi chợ. Hái được mấy bắp, chúng tôi lại đi lấy trộm rơm người ta đang phơi ngoài đường về để nướng. Mùi ngô nướng sao mà lại thơm đến như vậy, chưa bao giờ tôi cảm thấy ăn ngô mà ngon như ngày hôm nay.

Chiều chiều, tôi lại ra hội quán, cùng các bà nhảy, cùng các anh đánh bóng chuyền hay cùng các em, các chị chơi thả diều ở ngoài đồng. Tối đến, ăn cơm xong là tôi lại được tụi nhỏ rủ đi xem đom đóm, được nghe tiếng côn trùng kêu, được ngắm những vì sao sáng lấp lánh trên bầu trời. Hít một hơi thật sâu, thật dễ chịu, trong lành biết bao. Gió thổi mát hơn quạt, ban ngày ở đây nóng lắm nhưng bàn đêm thì rất mát. Tôi ngồi đung đưa tận hưởng món quà của thiên nhiên, món quà của quê hương ban tặng.

Ngày qua ngày, nhoáng cái là đã phải lên thành phố để học tập. Bà đã chuẩn bị quà quê, cho vào thùng, tải để tôi đem lên thành phố. Các em thì tặng tôi nào là ngô, diều, châu chấu được làm bằng lá dứa để tôi đem lên thành phố. Tôi nghẹn ngào bật khóc, ôm lấy nội cùng các em, cảm ơn mọi người vì đã cho tôi khoảng thời gian tuyệt vời suốt kì nghỉ hè. Tôi lên xe, nhưng tâm hồn tôi, tuổi thơ tôi thì vẫn ở lại mảnh đất mang tên quê hương. Mỗi lần nhớ mọi người, tôi lại ra ban công ngắm nhìn những ngôi sao trên bầu trời để nhớ lại những kỉ niệm tươi đẹp ấy.         

Một mùa hè thật đáng nhớ!

© Việt Hùng - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Gặp Anh Một Ngày Thương Anh Một Đời | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

Hạ đưa ai về

Hạ đưa ai về

Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.

back to top