Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu qua những trang sách, sự kết nối kỳ diệu bởi hai tâm hồn đồng điệu

2022-10-29 01:10

Tác giả: Danci


blogradio.vn - "Hiệp hội văn học và Bánh khoai tây cả vỏ Geurnsey" hoàn toàn không phải là một bộ phim với những cú twist khiến người ta bất ngờ hay kích thích. Nó êm đềm, nhẹ nhàng, lắng đọng, như một bản hòa ca cổ điển khẽ khàng gõ vào lòng ta trong đêm vắng.

***

Cốt truyện đơn giản, nhưng mình nghĩ, vẻ hấp dẫn của nó chính là nằm ở những điều giản dị mộc mạc ấy. Giống như tình yêu, không phải lúc nào cũng cần phải hoa mỹ hào nhoáng hay những lời thề non hẹn biển, đôi khi, chỉ cần cảm giác mình thuộc về họ, họ thuộc về mình, cảm giác tâm hồn chung nhịp điệu khi mỗi lời mình nói người kia sẽ lắng nghe và thấu hiểu, và thậm chí, mình chẳng cần nói gì, họ cũng vẫn hiểu. Vậy là đủ.

- Do you suppose it's possible for us to already belong to someone before we've met them?

"Anh có cho rằng liệu có thể chúng ta đã thuộc về một người nào đó trước cả khi chúng ta gặp họ không?"

Juliet Ashton, một nữ nhà văn nổi tiếng nơi thành thị London sầm uất, và Dawsey Adams, người đàn ông nuôi lợn tại hòn đảo xa vắng vẻ Geurnsey dường như chẳng có gì chung để kéo họ lại gần nhau. Nhưng một lá thư, mà chính xác hơn, một cuốn sách, hay niềm yêu thích đọc, đã kết nối hai con người ở hai không gian, hai thân phận khác biệt ấy, bằng một cách thần kì và mối lương duyên chẳng ai ngờ tới.

Vào một ngày đẹp trời, nữ nhà văn xinh đẹp Juliet Ashton với một tương lai rộng mở: thành công trong việc viết lách và một người đàn ông hào hoa phong nhã yêu nàng say đắm bên cạnh, nhận được một lá thư từ đảo xa. Một cuốn sách mà nàng từng sở hữu, Charlie's Lamb, với tên và địa chỉ của nàng viết trên đầu trang sách, nay hiện là vật bầu bạn của một người đàn ông nhà nông yêu sách, Dawsey Adams. Anh tìm đến Juliet trong nỗi tha thiết để nhờ nàng, một cách đầy lịch sự và khiêm tốn dẫu vậy vẫn chẳng thể che giấu niềm yêu thích và khát khao mãnh liệt là có được một bản sách khác của cùng tác giả. Lá thư với lời lẽ giản dị và xúc tích nhưng đủ để khiến Juliet quý mến anh và nhanh chóng cảm thấy thân quen như một người bạn lâu năm, nàng gửi tặng anh cuốn sách anh cần, kèm một cuốn sách khác mà nàng yêu thích.

Và vậy là, họ bắt đầu trao đổi thư từ với nhau. Để rồi cuối cùng, Juliet đã chẳng thể cưỡng lại sự tò mò của mình về sự ra đời, về các thành viên cũng như nguồn gốc cái tên kì lạ của Hiệp hội văn học và Bánh khoai tây cả vỏ Geurnsey mà Dawsey đã nhắc đến trong lá thư của mình. Sự tò mò ấy, kèm theo đôi chút bốc đồng, khiến Juliet quyết định mình phải đến Geurnsey, nàng muốn trực tiếp gặp mặt Dawsey cũng như những thành viên của Hội đọc sách ấy. Một linh cảm vô cớ khiến nàng tin rằng, mình sẽ tìm thấy một điều gì đó đầy ý nghĩa khiến nàng có cảm hứng viết nên một tuyệt phẩm mà nàng vẫn luôn hằng khao khát viết được.

Một chuyến du lịch tùy hứng không hề dự định trước mà nàng nghĩ rằng chỉ mất của mình vài ngày, cuối cùng, lại hóa ra hàng tuần. Bởi ở đây, nàng đã gặp gỡ những con người bề ngoài tưởng chừng lập dị nhưng, cũng chính họ mới 4 năm trước, đã phải trải qua sự chiếm đóng của quân Đức, bị cướp mất tài sản, tự do, và tệ nhất, là sự chia cắt với người thân. Và rồi thứ kéo họ lại gần với nhau, giúp họ vượt qua những ngày tháng khủng hoảng đó, cũng như cho đến bây giờ vẫn tiếp tục xoa dịu những nỗi đau, gắn kết họ, bất kể nghề nghiệp, tuổi tác, tính cách, góp phần nuôi dưỡng niềm tin và hi vọng cho họ, chính là sách.

Tại đây, Juliet đã tìm thấy nhiều hơn một lí do khiến cô muốn ở lại Geurnsey lâu hơn. Sách đã dẫn dắt cô tới đây, cũng dẫn cô tới những người bạn mới, những người dù chỉ mới gặp nhưng lại khiến cô ngay lập tức yêu mến và gắn bó với họ. Và rồi những con người đó khiến cô càng muốn hiểu thêm về những gì đã xảy ra với họ trong những nỗi niềm tại một quá khứ mà họ vẫn luôn giấu kín. Và bằng việc ây Juliet cũng tự chữa lành vết thương của chính mình, tìm thấy ý nghĩa cho cuộc đời và hạnh phúc đích thực của bản thân.

"Hiệp hội văn học và Bánh khoai tây cả vỏ Geurnsey" hoàn toàn không phải là một bộ phim với những cú twist khiến người ta bất ngờ hay kích thích. Nó êm đềm, nhẹ nhàng, lắng đọng, như một bản hòa ca cổ điển khẽ khàng gõ vào lòng ta trong đêm vắng. Cốt truyện đơn giản, nhưng mình nghĩ, vẻ hấp dẫn của nó chính là nằm ở những điều giản dị mộc mạc ấy. Giống như tình yêu, không phải lúc nào cũng cần phải hoa mỹ hào nhoáng hay những lời thề non hẹn biển, đôi khi, chỉ cần cảm giác mình thuộc về họ, họ thuộc về mình, cảm giác tâm hồn chung nhịp điệu khi mỗi lời mình nói người kia sẽ lắng nghe và thấu hiểu, và thậm chí, mình chẳng cần nói gì, họ cũng vẫn hiểu. Vậy là đủ.

Hiệp hội văn học và Bánh Khoai tây cả vỏ Geurnsay cũng không hẳn là câu chuyện về tình yêu. Bởi thật ra, tình yêu giữa Juliet và Dawsey là điều quá hiển nhiên và như một lẽ tất nhiên. Với Juliet, có lẽ từ sâu trong tâm hồn nàng, nàng đã biết đây Dawsey mới chính là người đàn ông của đời mình. Bởi như chính nàng đã từng nói:

- I don't want to be married just to be married. I can't think of anything lonelier than spending the rest of my life with someone I can't talk to, or worse, someone I can't be silent with.

Em chẳng muốn kết hôn mà chỉ để kết hôn. Em không thể tưởng tượng ra điều gì cô đơn hơn là dành phần còn lại của đời mình với một người mà em chẳng thể nói chuyện cùng, hay tệ hơn, là chẳng thể im lặng cùng.

Người phụ nữ thông minh và kiên cường ấy biết rõ nàng cần gì để hạnh phúc.

Tình yêu, vốn dĩ chưa bao giờ là lựa chọn người hoàn hảo nhất, mà là tìm kiếm người phù hợp nhất với mình. Một người đàn ông tốt tất nhiên là khó kiếm. Nhưng một người hòa hợp với tâm hồn ta chỉ có thể gặp chứ chẳng thể cầu. Và Juliet đã gặp được Dawsey. Có thể ở anh chẳng có cái vẻ hào nhoáng nếu chỉ nhìn ở khía cạnh địa vị xã hội, giàu có hay thành đạt, như người đàn ông mà Juliet đã đính hôn kia, người dẫn nàng quay cuồng với những buổi tiệc tùng, xã giao mà dù vui vẻ đấy nhưng tận đáy lòng nàng chưa bao giờ cảm thấy mình thuộc về, đôi lúc là lạc lõng;  Dawsey thu hút bởi một tâm hồn giản dị và đẹp, bởi lòng trung thành, bởi trách nhiệm. Anh mang lại cảm giác cả thế giới có thể đảo điên xoay chuyển, nhưng anh vẫn sẽ luôn như thế, mãi là chỗ dựa, là bến đỗ an toàn mà bạn luôn có thể dựa vào. Còn với Dawsey, Juliet có lẽ là một món quà trời ban, một giấc mơ mà chàng trai hiền lành giản dị đó chẳng bao giờ dám mơ.

Juliet Aston được thể hiện bởi Lily James, mà với mình, đây là vai diễn mà mình thích nhất của cô gái này cho tới bây giờ. Không phải là nàng Cinderalla ngọt ngào đáng yêu, không phải là một Rebecca ngây thơ tự ti,... Lily James hóa thân hoàn hảo thành một Juliet xinh đẹp, trang nhã, tỏa sáng trong sự thông minh tinh tế và ngoài mềm trong cứng của mình. Với Michiel Huisman, mình đã thích hầu hết những vai diễn của anh, dù anh chàng có gia tài phim ảnh chưa nhiều nhưng đều là những vai diễn đáng nhớ vì nó thật sự phù hợp với anh. Mà nói chung, vì anh quá đẹp trai, nên anh sẽ luôn thắng :))

Một điểm mà ghi lại dấu ấn khó phai trong lòng mình khi xem bộ phim này nữa, ấy là khung cảnh tuyệt đẹp nơi đảo xa Geurnsey. Một màu xanh biếc. Những vách đá dựng đứng nơi sóng biển vỗ về trắng xóa. Những con phố toát lên vẻ cổ xưa, mộc mạc với con đường lát đá in đậm dấu ấn của tháng năm. Nhừng căn nhà lẻ loi nép mình dưới những tán cây xum xuê um tùm. Một lần nữa, mình lại khao khát được đến nước Anh. Không, không phải là thành London hay Manchester, dù chúng cũng rất đáng để đến, mà chính là những địa điểm hoang sơ như này mới là điều thu hút mình nhất.

Vậy nên, nếu bạn cần tìm một bộ phim nhẹ nhàng, ấm áp, đủ chiều sâu nhưng không quá nặng nề để chữa lành tâm hồn mình, để nhận ra cuộc sống thật đáng quý và sẽ luôn đẹp dù bạn là ai, bạn phải trải qua những gì, chỉ cần bạn có đam mê và dốc lòng nuôi dưỡng chúng, và... nếu bạn muốn được yêu cái cách mà hai con người phải lòng nhau say đắm, vậy thì... mình xin được nhiệt liệt đề cử bộ phim này. Hãy tận hưởng bộ phim thật vui vẻ nhé ạ.

© Danci - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cuối cùng anh đã tìm thấy em | Radio Tình yêu

Danci

Romantic helpless

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top