Phát thanh xúc cảm của bạn !

'9 tuần rưỡi' của những sắc thái tình dục và tình yêu

2022-10-31 01:05

Tác giả: Danci


blogradio.vn - Mối quan hệ giữa John Gray và Elizabeth chính là kiểu quan hệ No healthy, No balanced điển hình, nhưng tôi tin rằng sau khi xem phim, bạn sẽ đồng tình với tôi là bất kì một người phụ nữ nào cũng sẽ nảy sinh khao khát và cũng nên một lần được trải nghiệm một mối quan hệ kiểu vậy trong đời. Yêu và được yêu bởi người đàn ông như thế.

***

Sex ở đây không phải chỉ là sex như những bộ phim trần trụi khác, được gói gọn trong một khoảng không gian và thời gian, mà nó hàm chứa nhiều thứ rộng lớn hơn: nó kết nối với con người chúng ta, ước mơ, mất mát, hi vọng... Đúng, bộ phim không chỉ là về tình dục, tình yêu, nó còn về nỗi buồn, sự cô đơn mà khi hai con người dù thấu hiểu và kết nối với nhau chặt chẽ nhất vẫn không cách nào xoá nhoà được.

- Làm sao anh biết? Làm sao anh biết được rằng em sẽ đáp lại anh như cái cách mà em đang đáp lại?

- Bởi vì anh nhìn thấy mình trong em.

Bạn có phải là một fan của "50 sắc thái" không?

Đặc biệt là fan cuồng nhiệt của bản điện ảnh chuyển thể?

Vậy thì chúng ta nhất định là không thuộc về nhau rồi.

Vì tôi là một anti chân chính. Anti truyện. Đặc biệt anti phim.

Nhưng bài review này không nói về 50 sắc thái Xám, Đen hay Tự do. Dành 4 tiếng trong cuộc đời nhàm chán của mình để xem hai phần đầu của bộ phim ấy đã đủ khiến tôi thấy lãng phí lắm rồi. Lý do nhắc tới truyện, hay là bộ phim 50 sắc thái (mà theo tôi kì thực là 0 sắc thái) của chàng Grey siêu cấp không hấp dẫn bản điện ảnh ấy, là bởi vì tôi muốn dựa hơi cái bản-không-hiểu-sao-lại-rất-nổi-tiếng và có nhiều người yêu thích đó (?!) để tham chiếu cho bộ phim mà cá nhân tôi thấy là tuyệt vời, kích thích, hấp dẫn, đáng xem hơn gấp nghìn lần: 9 tuần rưỡi. Với người đàn ông không-phải-Christian-Grey và quyến rũ, bí ẩn, khó hiểu, phức tạp gấp trăm lần anh chàng Grey tẻ nhạt đó, John Gray.

Từ việc so sánh với 50 sắc thái thì có lẽ các bạn cũng có thể đoán được đây là một bộ phim lãng mạn rất gợi tình với vô vàn những cảnh nóng bỏng, SM cũng không thiếu nhưng theo tôi đánh giá là ở mức độ chấp nhận được. Có những cảnh thân mật giữa nam nữ chính khi xem bạn nghĩ nó rất phản cảm nhưng rồi bạn chợt nhận ra là không. Tôi nghĩ đây là một bộ phim khiến người ta sẽ phải suy nghĩ nhiều sau khi xem. Và xin phép mượn lời đánh giá về cuốn sách 50 sắc thái của một nhà nghiên cứu về tình dục mà tôi từng đọc được (nhưng hoá ra lại là một trò hề không hơn không kém), nhưng nếu dùng để nói về bộ phim này thì tôi thấy quá đúng: "9 tuần rưỡi" khiến khán giả nhìn lại chính mình trong đời sống ái ân. Bộ phim làm cho đàn ông đặt câu hỏi mình đã làm đúng chưa, hay chỉ ích kỷ, tìm mọi cách để thỏa mãn bản thân. Còn với phụ nữ, nó khiến họ tự vấn mình đã thực sự cởi mở với tình dục, hay vẫn bảo thủ với vấn đề này?! *

Nhưng đầu tiên, để khiến không ai hiểu lầm, trước khi nhìn nhận và xem xét "9 tuần rưỡi" như là một bộ phim sex, các bạn cần biết rằng nó còn có nội dung hẳn hoi. Giữa thành phố New York xô bồ, Elizabeth, một phụ nữ đã li dị, hiện đang độc thân, làm trong lĩnh vực nghệ thuật, với đời sống tình dục có thể dự đoán là khá bảo thủ (nhất là sau một lần tan vỡ) và nàng có vẻ như vẫn chưa quên được người chồng cũ. Elizabeth đang sống một cuộc đời bình thường đơn điệu với công việc và những buổi tụ tập cùng giới nghệ thuật nhàm chán. Nỗi buồn và sự cô đơn luôn phảng phất trong nàng dù vây quanh Elizabeth luôn là sự rộn rã, tấp nập chốn đô thị.

Trong một lần đi mua đồ, nàng tình cờ gặp gỡ John Gray, một doanh nhân thành đạt, giàu có trong lĩnh vực chứng khoán. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, khi ánh mắt hai người giao nhau, họ đã lập tức bị hấp dẫn bởi nhau. Chàng quá quyến rũ, với vẻ ngoài vừa lịch thiệp lại vừa giảo hoạt, khiến nàng khó thể rời mắt. Rồi duyên phận sắp đặt họ gặp lại nhau một lần nữa, và lần này họ nhanh chóng bị hút về phía nhau như hai cục nam châm trái dấu. Bất chấp việc nhìn thấy những nguy cơ tiềm ẩn khó kiểm soát có lẽ sẽ phát sinh khi qua lại với chàng, Elizabeth, một phụ nữ vốn có định lực tốt và bản lĩnh vẫn chẳng thể nào chống lại được việc bị thu hút về phía Gray. Thường có câu nói "Bad boy ain't good, good boy ain't fun" (trai xấu thì không ngoan, trai ngoan thì không vui). John Gray hẳn chính là kiểu đàn ông đó. Chàng khiến nàng cười, khiến nàng khóc, chiều theo mọi ý thích của nàng, làm những việc điên rồ cùng nàng, thử thách từng giới hạn của nàng, xúc phạm nàng rồi lại dỗ dành nàng bằng sự lãng mạn chết người.

Ví như, chàng tặng nàng một chiếc đồng hồ đắt tiền và nói:

"Elizabeth, mỗi ngày vào lúc 12h, em có thể nhìn đồng hồ và nghĩ đến việc anh mơn trớn em được không?

Em có thể làm điều đó cho anh không?"

Chàng rót vào tai nàng những lời ngọt ngào, như thể nàng là nữ hoàng của chàng, và bổn phận của chàng là cung phụng nàng, bổn phận của nàng là để chàng cung phụng nàng, như thể... chàng yêu nàng say đắm.

"Anh chỉ muốn ở bên em. Để anh nói cho em điều này: Em không cần rửa bát. Em không có việc gì phải làm với việc rửa bát cả. Anh sẽ làm. Anh sẽ đi chợ. Anh sẽ nấu nướng. Anh sẽ đút em ăn. Anh sẽ mặc quần áo cho em mỗi sáng. Và anh sẽ cởi đồ cho em mỗi tối. Anh sẽ tắm cho em. Anh sẽ chăm sóc em. Và em có thể đi gặp bạn bè em vào ban ngày. Anh chỉ cần khoảng thời gian buổi tối của em. Từ bây giờ sẽ là... "chúng ta".

Lãng mạn, giàu có, đáng yêu, hóm hỉnh, đôi lúc bá đạo. Cho bạn tự do bạn muốn. Không ai có thể cưỡng lại một người đàn ông hấp dẫn đến thế. Dù rằng cũng chính người đàn ông này, sau đó, dùng lời nói và hành động tổn thương nàng, như thể họ chẳng là gì của nhau, như thể nàng chỉ là một trong những trò chơi của chàng. Có lẽ đó mới chân chính là John Gray: Khó đoán, không thể nắm bắt. Mối quan hệ giữa John Gray và Elizabeth chính là kiểu quan hệ No healthy, No balanced điển hình, nhưng tôi tin rằng sau khi xem phim, bạn sẽ đồng tình với tôi là bất kì một người phụ nữ nào cũng sẽ nảy sinh khao khát và cũng nên một lần được trải nghiệm một mối quan hệ kiểu vậy trong đời. Yêu và được yêu bởi người đàn ông như thế.

Vai Elizabeth được giao cho Kim Basinger, kiều nữ xinh đẹp sexy nổi tiếng thập niên 80 cho đến tận bây giờ, quả nhiên danh bất hư truyền. Nhưng người khiến tôi bị thu hút hơn cả là John Gray, do Mickey Rourke thủ vai, thật ra bạn không cần phải nhớ tên người ấy đâu (dù sao bây giờ "người ấy" cũng đã rất già rồi), chỉ cần nhớ chàng như là John Gray, người đàn ông quyến rũ, bí ẩn, và có khả năng cướp mất trái tim bạn chỉ bằng một ánh nhìn và nụ cười mỉm treo nơi khoé môi. Sự quyến rũ của chàng có thể ví với Brad Pitt vào thời điểm toả sáng nhất: sức hấp dẫn tự nhiên toát ra trong từng cử chỉ, hành động, chính là kiểu quyến rũ của một người đàn ông thành đạt và tự chủ, luôn nắm chắc mọi thứ trong tay, biết mình muốn gì và làm thế nào đạt được điều mình muốn.

Sex trong "9 tuần rưỡi" không hề tục, không hề thô. Các cảnh có tính dục đều hiện lên rất nghệ thuật, cảnh hai người "yêu" nhau trong ngõ hẻm, dưới cơn mưa tầm tã được xếp vào một trong những cảnh sex ướt át và kích thích nhất Hollywood. Sex ở đây không phải chỉ là sex như những bộ phim trần trụi khác, được gói gọn trong một khoảng không gian và thời gian, mà nó hàm chứa nhiều thứ rộng lớn hơn: nó kết nối với con người chúng ta, ước mơ, mất mát, hi vọng... Đúng, bộ phim không chỉ là về tình dục, tình yêu, nó còn về nỗi buồn, sự cô đơn mà khi hai con người dù thấu hiểu và kết nối với nhau chặt chẽ nhất vẫn không cách nào xoá nhoà được. Nhân vật trong phim cũng không phải kiểu đóng khung hình tượng, họ không phải một cánh cửa mở toang để ta có thể nhìn thấy rõ ràng hết thảy, mà tựa như những chi tiết hay những lời thoại họ nói, là cái kiểu mà mỗi một khán giả khi xem sẽ tự có nhận định và kiến giải riêng của bản thân.

"9 tuần rưỡi", với mình thì thật kì lạ, khi nó không được nhiều người biết đến lắm. Điểm IMDB cũng chẳng cao. Phim thất thu tại phòng vé Mỹ, với những đánh giá trái ngược khi ra mắt, những lại đạt được thành công lớn và bội thu trên bình diện quốc tế, thậm chí còn có hẳn Hội hâm mộ cuồng tín riêng. Cá nhân mình thấy, so với một bộ phim "50 sắc thái" gây tiếng vang lớn, thì "9 tuần rưỡi" đỉnh hơn về mọi mặt: ngoại hình, diễn xuất của nam nữ chính, chemistry giữa họ và dĩ nhiên là nội dung. Các bản soundtrack được sử dụng trong phim cũng rất tuyệt vời, âm nhạc của thập niên 80 thì các bạn biết rồi đấy, miễn chê. Nếu có điểm nào mà "9 tuần rưỡi" không bằng thì có lẽ chính là kết thúc của nó. Một kết thúc thực tế hơn nhưng lại dễ khiến người ta nản lòng: kết thúc mở cho cặp đôi John Gray và Elizabeth. Rốt cuộc, khó có người phụ nữ nào có thể tiếp tục dấn thân trong một mối quan hệ không mang lại cho cô ta cảm giác an toàn. Và sự bộc bạch mở lòng của John Gray thì lại đến quá muộn màng...

"Anh yêu em."

"Hãy quay về với anh trước khi anh đếm đến 50"

"1"

"2"

...

(*) Tham khảo: Tiểu thuyết '50 sắc thái' hấp dẫn không chỉ bởi yếu tố sex - vnexpress.net

© Danci - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Yêu một người đâu cần một lý do | Radio Tình Yêu

Danci

Romantic helpless

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những Ngày Nước Rút

Những Ngày Nước Rút

Những ngày cuối, bảng phấn viết thêm vội

Dưới tán bằng lăng

Dưới tán bằng lăng

Ta là bằng lăng tím Nở đầy khoảng sân quen

Quên Ước Hẹn Trở Về

Quên Ước Hẹn Trở Về

Những chuyến tàu đi quên ước hẹn trở về

Thế giới song song của tuổi 17

Thế giới song song của tuổi 17

Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Những người không giàu_Phần 1

Những người không giàu_Phần 1

Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.

Hương vị bình yên

Hương vị bình yên

Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

back to top