Thương nhớ tuổi thơ
2021-05-16 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Đi qua một thời thơ dại mới nhận ra rằng cổng làng chính là nơi lưu giữ hồn làng, chứng kiến ta trưởng thành, dõi theo ta đi tới những chân trời mơ mộng và luôn rộng mở đón ta trở về bất cứ lúc nào ta muốn.
***
Hơn mười năm xa miền Bắc, nơi chôn rau cắt rốn vào lập nghiệp ở mảnh đất cực Nam của tổ quốc, tôi vẫn đau đáu nhớ bát canh rau muống, chén cà dầm tương, nhớ dáng mẹ một nắng hai sương,… và hoang hoải, diệu vợi về tuổi thơ mộc mạc, bình dị dẫu xa thật xa nhưng vẫn vẹn nguyên, tươi rói.
Thương chiếc ghế gỗ quen thuộc những ngày còn học mẫu giáo. Chiếc ghế gỗ hai chân được bố đóng chắc chắn, mẹ cột dây chuối khô cho tôi đeo sau lưng tựa cái cặp. Thế mà tôi vui sướng, hí hửng đến trường với bao niềm hân hoan, thích thú. Chiếc ghế gỗ sáng theo tôi đi học, trưa về xếp ra ngồi ăn cơm, tối lại đem ra giữa sân ngồi nghe bà kể chuyện cổ tích. Cũng chiếc ghế gỗ mộc mạc ấy, tôi đã từng lỡ tay gõ vào trán cậu bạn khiến bạn khóc toáng lên đau điếng. Cũng chiếc ghế gỗ ấy, suốt một thời mẫu giáo, tôi ngồi nghe cô đọc chữ, nhìn cô múa hát đến mê say. Mùa nối mùa lại qua, chiếc ghế giờ đã khoác lên mình tấm áo nâu sẫm. Và thi thoảng về thăm nhà, tôi lại ngắm nghía người bạn ấy để rồi lao xao bên mẹ về một thời xa tít.
Thương lũy tre đầu làng đã bao đời làm bạn với người dân quê tôi. Mỗi trưa hè rát bỏng, các cô bác đi làm đồng về lại ngồi dưới lũy tre hóng gió, bàn chuyện mùa màng. Lũy tre đầu làng là nơi lũ trẻ vô ưu vô lo chúng tôi chụm đầu vào nhau chơi ô ăn quan, mồ hôi đứa nào cũng nhễ nhại, đầm đìa tóc trán nhưng giọng cười ngả nghiêng, tí toét.

Cũng dưới lũy tre làng, mẹ rê thóc mỗi mùa, gió reo trĩu trịt, hàng tre gọi về một thoáng thanh bình, quê kiểng. Ba bảo, thời đất nước còn chiến thanh, tre xung phong giữ làng, giữ nước,… giờ cuộc sống thanh bình, hồn tre lại neo đậu trong từng đôi đũa, rổ rá, cái gầu, cái cuốc,...
Thương biết mấy cổng làng thân thuộc. Trông vẻ rêu phong, cổ kính, tôi biết nó đã tồn tại từ rất lâu đời. Nơi cổng làng xưa cũ ấy, đã bao lần tôi đón chờ mẹ đi chợ về. Rồi những khi chờ bạn cùng nhau cất bước tới trường. Đi qua một thời thơ dại mới nhận ra rằng cổng làng chính là nơi lưu giữ hồn làng, chứng kiến ta trưởng thành, dõi theo ta đi tới những chân trời mơ mộng và luôn rộng mở đón ta trở về bất cứ lúc nào ta muốn.
Thương lắm mái đình, nơi thờ Thành Hoàng, người có công với làng. Mỗi dịp lễ tết, người làng lại thường về đình thắp hương cầu nguyện, thể hiện sự thành kính, linh thiêng. Mấy lần theo ông nội vào đình đi lễ, tôi cũng chắp tay cầu nguyện khiến ông cứ mỉm cười gật gù tấm tắc. Chúng tôi, những đứa trẻ lên 5, lên 10 thích nhất là được tung tăng ở sân đình. Bình thường, sân đình là nơi diễn ra các hoạt động của làng, nơi hội họp, nơi phơi phóng các sản vật mùa màng. Nhưng khi mùa qua đi, nơi đây trở thành địa điểm lí tưởng để chúng tôi thỏa thích với những trò chơi dân gian đã trở nên quen thuộc.
Thương con đê làng thẳng mình tít tắp. Đã bao mùa mưa lũ, đê gồng mình ngăn nước tràn vào làng. Con đê chia hai bờ thành hai vùng trong đồng ngoài bãi. Trên triền đê, cánh diều tuổi thơ tôi một thời no gió; bố giúp tôi bắt đầu từ vòng quay xe đạp vụng về đến khi tự đạp xe chạy bon bon; cùng bạn nằm trên thảm cỏ ngắm trời xanh mây trắng, gửi ước ao trong những cánh chim bay. Cũng trên bờ đê làng, ở cái tuổi mới chạm ngõ cái thương cái nhớ, ngồi bên người ấy, nhặt bông may nói hộ lòng mình…
Tuổi thơ hồn nhiên như cây cỏ, như rơm rạ quê nhà. Cứ nghĩ thế thôi, tôi lại muốn quay về cái thời đầu trần chân đất, muốn gọi về kí ức đám bạn lí lắc để cùng ngắm trăng quê, hít căng lồng ngực đầy gió đồng chiều, cùng vui hát khúc đồng dao trong niềm hân hoan bất tận.
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 627: Thời gian đã mang đi thứ gì?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






