Thư gởi anh hậu COVID
2023-02-05 01:10
Tác giả:
Rừng thông
blogradio.vn - Nếu anh có từng đọc "Suy nghĩ vẩn vơ của những kẻ nhàn rỗi”, anh sẽ thấy J.Jerome từng viết trong tản văn của mình rằng “Có lẽ thế giới này đã khôn ngoan khi hứa hẹn với chúng ta một lần đi xem xiếc”. Đấy cũng là cái cách mà cuộc đời hứa hẹn cho ta những cái tốt đẹp. Nhưng rồi lại làm ta thất vọng vì một lần xem xiếc không thành.
***
Gửi anh, người thương mến của em!
Một mùa thu nữa của em lại trôi qua rồi, anh ạ. Em nhớ rằng lần cuối mình được thưởng thu tròn vẹn là vào năm 2019, chỉ vài tháng trước khi cả thế giới phải oằn mình chống dịch. Và năm này cũng vì mãi bận rộn nên em bỏ quên luôn cơn gió heo may, quên mùa điệp vàng trước ngõ và bỏ ngỏ cả những tia nắng dịu màu hổ phách. Nó đi qua mờ nhạt làm em lưu luyến bao thứ.
Còn anh, khi nhắc về mùa thu, anh thường nghĩ về điều gì trước nhất? Mùa của hái lượm, bầu trời trong xanh, gió heo may, mùa tựu trường... hay... mùa hoa sữa? Loài hoa mà theo truyền thuyết đã chia thế giới này thành hai phe tách biệt: một thấy nồng và còn lại thấy thơm. Khi nhắc đến hoa sữa, lòng em chỉ thấy nhớ những kỉ niệm khi còn ở căn nhà cũ - căn nhà xập xệ trên đường quốc lộ rộng rãi, nền gạch in hoa nắng 4 mùa và những buổi chiều ngồi bên cửa sổ được nghe mùi hương hoa sữa lúc chớm thu. Nhưng chẳng có ai có được những chuỗi ngày dài bình yên như mình mong muốn, không biến đổi. Em tin là thế. Và cuộc đời này đã làm thế với em.

Nếu anh có từng đọc "Suy nghĩ vẩn vơ của những kẻ nhàn rỗi”, anh sẽ thấy J.Jerome từng viết trong tản văn của mình rằng “Có lẽ thế giới này đã khôn ngoan khi hứa hẹn với chúng ta một lần đi xem xiếc”. Đấy cũng là cái cách mà cuộc đời hứa hẹn cho ta những cái tốt đẹp. Nhưng rồi lại làm ta thất vọng vì một lần xem xiếc không thành. Anh và em tuy chỉ mới trải qua vài lần biến đổi trong đời; nhưng chúng ta cũng giống như toàn thể nhân loại đã và đang dần quen với những tình hình biến đổi của đại dịch. COVID đã dần đi vào quá khứ. Em cũng dần nhớ lại cái cách mà một ngày bình thường của mình diễn ra như thế nào trước khi có "cuộc cách mạng đổi mới ấy".
Đại dịch đi qua để lại cho chúng ta nhiều bài học, dạy cho chúng ta học cách thay đổi. Thay vì guồng quay trong công việc, ta học cách ở bên chăm sóc bản thân và gia đình trong những ngày giãn cách. Thay những thói quen có hại cho sức khỏe trước đây thành chế độ ăn dinh dưỡng cùng lịch tập thể dục thường ngày để nâng cao sức đề kháng. Thay vì vội vã như trước đây, ta có thời gian dừng lại để ngắm nhìn những hành động tốt đẹp giản đơn, tình yêu thương giữa đại dịch hay có thêm thời gian để đồng cảm với những mảnh đời bất hạnh.
Chứng kiến nhiều thảm kịch do dịch tễ để lại, nhưng ta cũng không thể quên đi hay phủ nhận những dấu hiệu tốt đã diễn ra trong thời điểm khó khăn như hiện nay; khi tầng ozon của Trái Đất đã phục hồi lại nhanh hơn so với dự kiến 15 năm; hay chỉ đơn giản thấy mình mở lòng hơn với khó khăn, với sự thay đổi là vậy…
Tuy sự biến đổi mang lại cho ta những phiền toái nhất định, nhưng đâu có gì trên đời này lại không giống như một con dao hai mặt, anh nhỉ?
© Lâm Tùng - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Sài Gòn luôn mở lòng sao ta còn chưa gõ cửa | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.






