Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thứ chúng ta luôn tìm kiếm đôi khi chỉ là bình yên

2019-04-24 08:35

Tác giả: Nguyễn Thành Minh


blogradio.vn - Có lẽ vì từ lúc sinh ra tôi đã chọn cô độc. Thế nhưng đến cuối cùng, người có thể kéo bản thân mình ra khỏi những vấp ngã cũng chỉ có thể tự mình mà thôi. Vốn dĩ, chính mình còn chẳng thương mình thì đợi ai thương mình nữa, phải không?

***

Một buổi tối mát trời, tôi lười biếng và uể oải, mệt mỏi sau một ngày dài vô tích sự. Lòng nặng trĩu vô số nỗi lo vô nghĩa. Tôi bỏ mặc tất cả và để mặc bản thân lười biếng, mặc kệ mọi thứ. Một mình tôi đối diện với bốn bức tường, trống trải và ngột ngạt đến đáng sợ. Tôi mệt nhoài chỉ muốn tiếp tục gục khóc nhưng chẳng thể, lý trí tôi không cho phép tôi gục ngã thêm giây phút nào nữa. Tôi phải đứng dậy, phải ra khỏi cái căn phòng bình yên nhưng ngột ngạt này, phải tìm lại chút trong lành xa xỉ trong thành phố bộn bề này.

Lững thững lại gần lan can toà nhà, phóng ánh nhìn vào màn đêm thăm thẳm. Tôi lại bắt đầu độc thoại, lại tìm đến người bạn tri kỷ bao năm cùng tôi lớn lên, như vẫn thường làm mỗi lần gục ngã. Ngẫm lại, chuyện khiến tôi gục ngã lần này chẳng có gì to tát, chỉ đơn thuần là bị một người mình theo đuổi bấy lâu từ chối. Tôi đã bị từ chối chẳng biết bao nhiêu lần, thế nhưng lần này lại không thể mỉm cười mà đứng vững. Có lẽ vì những gì tôi đã quá ảo tưởng về vị trí của tôi trong lòng người ta nên bây giờ mới phải đứng ở đây mà thổn thức.

Thứ chúng ta luôn tìm kiếm đôi khi chỉ là bình yên

Cũng chính là khi ở dưới vực thẳm như vậy, tôi mới chợt nhận ra bản thân trước nay cứ mải miết chạy theo tình yêu, thèm khát có được nó mà chẳng hiểu nó là gì. Cứ ngu ngốc chấp nhận tổn thương hết lần này tới lần khác.

Có lẽ vì vậy mà tôi nhận ra thứ tôi cần không phải một tình yêu, không còn là ai đó để tôi tâm sự. Thứ tôi cần chỉ đơn giản là trò chuyện và tự quan tâm chính tôi. Tự chữa lành những thương tổn mà tôi đang mang trong mình. Dưới vực sâu đó, tôi tìm kiếm, tôi nhặt nhạnh cho mình những vụn vỡ bình yên để đối chọi với những vội vã bộn bề ngoài kia. Tôi nhận ra mình chẳng thể tìm đến ai đó để tâm sự. Tôi nhận ra bản thân thật mạnh mẽ vì bấy lâu vẫn một mình đối chọi tất cả, vẫn có thể ngồi đây mà gõ gõ những dòng này. Bản thân vốn đã trải qua những chuyện còn hơn chuyện vừa gặp, vậy thì sao mình lại yếu đuối gục ngã đến vậy. Chỉ với dòng suy nghĩ thoáng qua đó thôi, tôi chợt tỉnh khỏi cơn mê, tôi ráp lại cho mình chiếc mặt nạ để che giấu tất cả những tâm sự của mình. Tôi tạo cho mình một chốn bình yên ở bên trong tâm hồn, để mỗi khi gục ngã, tôi sẽ trở về đó mà nức nở, mà than oán, mà tỉ tê, chẳng sợ phán xét.

Có lẽ vì tôi khác người. Có lẽ vì từ lúc sinh ra tôi đã chọn cô độc. Thế nhưng đến cuối cùng, người có thể kéo bản thân mình ra khỏi những vấp ngã cũng chỉ có thể tự mình mà thôi. Vốn dĩ, chính mình còn chẳng thương mình thì đợi ai thương mình nữa, phải không?

© Nguyễn Thành Minh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Những ngày chông chênh giữa cô đơn 

Nguyễn Thành Minh

We are what we believe we are

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Chỉ cần chúng ta sống với những nhiệt thành của tuổi thanh xuân, những niềm tin thật thà, chân thành vào cuộc đời và bỏ lại những nỗi cô đơn, hoài nghi khép mình sau mỗi lần đổ vỡ, chúng ta tự khắc bình yên đi qua bốn mùa, dẫu là mùa bão nổi.

Miền Trung đang cần lắm những bàn tay ấm áp

Miền Trung đang cần lắm những bàn tay ấm áp

Đã đến lúc chúng ta phát huy tinh thần dân tộc trên khắp các mặt trận. Cả nước đồng lòng, chung sức thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua, mọi kẻ thù đều sẽ phải lùi bước. Sách vở, nhu yếu phẩm cần thiết, tiền bạc, ai có gì giúp nấy, ai có sức dùng sức, ai có của dùng của. Xin đừng khoanh tay đứng nhìn, miền Trung cần lắm, cần nhiều hơn những bàn tay ấm áp.

Một ngày nào đó em sẽ can đảm để thích anh

Một ngày nào đó em sẽ can đảm để thích anh

Em ngốc lắm phải không, chỉ một bước chân thôi có lẽ em sẽ có được câu trả lời nhưng em đã không làm vậy. Nhưng có thể một ngày nào đấy em sẽ can đảm hơn bây giờ và em mong khi em can đảm để thích anh, anh cũng mở lòng xoa đầu em một cái.

Hóa ra anh lại là người đưa tôi ra khỏi giấc mơ

Hóa ra anh lại là người đưa tôi ra khỏi giấc mơ

Sự xuất hiện của anh như một ánh sáng không chỉ với riêng tôi mà với cả ba mẹ.

Cảm ơn các anh - những chiến sĩ áo xanh dũng cảm

Cảm ơn các anh - những chiến sĩ áo xanh dũng cảm

Suốt mấy tuần rồi trời đổ mưa Miền Trung ơi, thương mấy cho vừa Thủy điện Rào Trăng người gặp nạn Mong đợi từng giây, ai đến chưa?

Bao nhọc nhằn của mẹ con nhớ mãi không quên

Bao nhọc nhằn của mẹ con nhớ mãi không quên

Mới đó mà cũng đã ngót mười mấy năm. Mười mấy mùa đám giỗ, tôi vẫn không sao quên được cái thời “nghèo khó” thuở nào mẹ còn sống nhưng nỗi nhọc nhằn của mẹ tôi ngày xưa ấy, tôi khắc ghi mãi chẳng lúc nào quên.

Chúng ta sẽ cùng quên vì đã là quá khứ

Chúng ta sẽ cùng quên vì đã là quá khứ

Nhưng bây giờ cả anh và cả em Sẽ cùng quên vì đã là quá khứ Bởi đã từng nói "sẽ", nhưng mãi "sẽ" chẳng thành.

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Tôi rồi sẽ ổn thôi, sẽ sống tiếp cuộc đời mình, dần tập quen với cuộc sống không có anh ở bên. Có lẽ tôi cũng sẽ yêu người mới, một người thật sự dành cho mình. Chúng ta, cuối cùng cũng chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Chúng tôi từ hai người lạ, trở nên quen biết trong một chuyến hành trình ngắn ngủi, rồi lại trở thành người xa lạ. Nếu có tiếc, chỉ tiếc duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại. Cũng không còn sợi dây nào hàn gắn chúng tôi lại, nếu có thì đó có thể là mảnh kí ức trên hòn đá cuội khắc tên tôi hay trên mảnh khăn tay tôi tặng.

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Một đoạn tuổi trẻ đi qua, yêu thương có, đau thương có nhưng chỉ còn là kí ức. Yêu thương đến một lúc em cũng phải buông rồi. Em mong anh gặp được người anh thương, sẵn sàng chạy về hướng cô ấy dù khó khăn trắc trở. Mong em gặp được người em tin, sẵn sàng đợi anh ấy dù phía bên kia là giông bão cuộc đời.

back to top