Thèm một ngày được bình yên
2019-04-09 08:30
Tác giả:
Giữa nhưng tháng ngày đang lao về phía trước, một ngày, nhìn lại từng người từng người đã qua, tôi chợt thấy trống rỗng quá.
Tôi thèm nghe ai đó thì thầm bên tai những lời yêu thương, chăm sóc, âu yếm, thèm nhận những dòng tin nhắn cũ hỏi han quan tâm, an ủi nhau. Tôi hiểu mình muốn được sống bằng những cảm giác bình yên, thế nhưng tại sao tôi chọn quăng mình vào cuộc sống một cách chắc nịch vậy. Và tại sao, tôi chẳng dám một lần từ bỏ những lằn ranh vốn rõ rệt nhưng lại mờ ảo kia, để vụt bước ra ngoài, chạy xa cái vòng luẩn quẩn đó, và sống như hạt cát, không tồn tại, không chấp bám. Sao không làm được?
Tôi ngồi bên ly cà phê chiều đã nguội ngắt từ bao giờ, mùi sữa quyện vào cà phê như nỗi lòng không nói nhưng đượm nồng lên hương phảng phất, chơi vơi. Tôi bỗng muốn nức nở mà òa lên khóc cho một đêm khô khốc này, chợt nhớ quá nhiều người, chợt thương quá nhiều người, đang nhớ người này chợt nghĩ tới người kia, những người đã bước ngang qua, những người đã bỏ đi, những người cuả quá khứ, vài người ở hiện tại, và cũng chợt dừng lại suy nghĩ ấy, thôi không than thở về những gì đang diễn ra.
Giai điệu nào cho đêm nay, ca từ nào sẽ làm say kẻ khờ khạo viết những dòng tâm tư nghẹn ngào.
Đứng trước cái ngưỡng cửa của hôn nhân, tôi nghĩ sẽ nhiều cô gái giống tâm trạng của tôi, những suy nghĩ quẩn quanh trong đời, không điều gì làm người ta sợ hơn là tình cảm. Chứng kiến tan vỡ, chứng kiến đổi thay, rạn nứt này, tôi tự hỏi, liệu mình có hạnh phúc và liệu có vui vẻ từ những điều nhỏ nhất ở mỗi ngày của mai sau?
Có đáng trách lắm không khi mãi vẫn không hài lòng về hiện tại, cứ mơ về quá khứ cũ nhằn kia và đặt kì vọng nhiều ở tương lai. Tôi dốc lòng yêu, rồi chán chường, rồi thiếu vắng và một lần nữa lại lao vào yêu, tôi đã buông rồi nắm, lại buông, mọi thứ tuột trôi khỏi kẽ tay kẻ kcũng chẳng làm vừa lòng những yêu thương ngoài kia. Niềm tin về cái tình yêu vẹn nguyên biến mất từ khi nào, tôi hình như chẳng nhớ, tôi quên thật. Một người luôn tin vào tình yêu, tin vào mãi mãi, tin vào lời hứa, bỗng một ngày như kẻ chạy trốn đang quay lưng với hiện thực. Tôi biết, cái lạ lẫm ấy bắt nguồn từ những cảm xúc nơi tôi giấu chẳng cách tỏ bày, nơi lí trí bảo trái tim cần quay về nhưng tình cảm thì chiều chuộng bởi những si dại khác, tôi cũng biết rằng, mình đang sống mà nghĩ cho mình quá nhiều, chỉ nghĩ cho xúc cảm của mình, không quan tâm đến cảm xúc và suy nghĩ của người mình thương đang bên cạnh. Một tôi ngây khờ cũng chẳng hiểu đươc, điều ấy phương hại đến ai, người thương hay một ai bên đời.
Tôi bé nhỏ thấy trái đất này rộng quá, niềm vui và nỗi buồn khổ của một người thật ra có nói hoài nói mãi cũng chẳng làm trái tim mình thôi trăn trở và đi vào vùng an toàn. Như tình yêu của tôi vậy, nhiệt thành nhưng lạ lùng và bối rối. Một tối nằm lơ đãng nhìn lên trần nhà, điệu nhạc xưa thân quen êm êm và ru khẽ, mọi thứ tuột trôi qua kẽ tay mơ màng. Tôi thôi hãnh diện, thôi hân hoan rạo rực, cũng chẳng cảm thấy bơ vơ như lúc đầu, bởi vì, quen quá, nỗi cô đơn ấy quen tới nỗi lấn sâu vào thớ da thớ thịt, lấn sâu vào tiềm thức và làm mình nhoài mệt.
Đôi lần như thế này, khi bất chấp đi cùng những chênh vênh nơi tim và sự bất lực buồn bã, tôi muốn chạy thật xa, uống thật say và khóc thật lớn, hát thật vang để nỗi buồn này qua đi, để những thăng trầm vầ trách nhiệm đang gồng gánh qua đi, để chỉ mang theo nơi lối về yêu thương và thảnh thơi an yên ở lại. Điều tôi cần có lẽ là thời gian, để phục hồi và mình chứng cho tất cả những ngộ nhận, hồ nghi, lo lắng phía trước, cần nhiều thời gian để được ở cạnh bên - dịu dàng và nhìn ngắm, nhiều thời gian hơn để yêu và cảm nhận yêu thương giữa hai người, để thôi còn thiếu thốn tình cảm bởi những tất bật mà ta đeo mang. Cảm giác đau đớn nhất là khi một ngày ngoảnh lại, mọi thứ mình dần quên đi, dần xa lạ, dần tan biến, tuyệt nhiên không vướng bận lại gì, những điều mình dựng xây tuột trôi vào hư không.
Tim thôi hằn vết son buồn, thành phố lên đèn, khẽ hát lên câu hát vô thường mong manh. Xin những chấp bám qua đi, để bình tâm trở lại, mình tìm lại niềm tin cho yêu đương, niềm vui từ chính bản thân như cách để trả ơn cho cuộc đời nhỏ này. Đường dài lang thang, tự nhủ, mình phải sống cho mình, kể từ đây.
© Huệ Nhỏ - blogradio.vn
Xem video Hãy mỉm cười như loài hoa vô ưu.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.





