Đà Lạt vẫn bình yên trong nỗi nhớ của người con xa nhà
2019-01-08 01:20
Tác giả:
Trở lại với đề tài Đà Lạt vì vô tình tôi được gửi cho bài viết của một người con Đà Lạt lên tiếng bảo vệ nơi đây những ngày lễ nhộn nhịp và đông đúc này. Câu từ thấm đẫm tình yêu to lớn dành cho quê hương của một người xa xứ, từng lập luận phân tích chắc nịch lý do các bạn trẻ lại chỉ trích hay thất vọng về Đà Lạt ngày trở lại gần đây và một chút giận dữ muốn ôm Đà Lạt lại xa khỏi khách du lịch, để nơi đây vẫn giữ lại cho mình cái “chất” riêng vẫn có từ bấy giờ.
Có lẽ mỗi người lại có một quan điểm khác nhau và tôi cũng có ý kiến chủ quan của mình. Vẫn như hai năm trước, tôi nghĩ đơn giản hơn thế này: mỗi chúng ta mỗi vật dụng mỗi nơi chốn chính nó đều có một sứ mệnh riêng. Nói đi thì cũng phải nói lại, liệu Đà Lạt có phát triển được như hiện nay với việc nói không với du lịch? Tất cả chúng ta những người con xa xứ mỗi lần trở lại cũng đã ngạc nhiên với sự chuyển mình của Đà Lạt ra sao, huống chi người dân ở đây, huống chi là ba mẹ mình chứng kiến qua từng ngày từng giờ sự thay đổi này. Cứ vài tháng mẹ tôi lại trầm trồ lên bảo: “Bữa nay quê mình phát triển lắm con, gì cũng có hết trơn á!” – phải chăng chỉ mỗi mẹ là nhìn thấy và cảm nhận được điều đó?

Tất nhiên bạn không thể có tất cả và không mất gì. Sự phát triển đô thị đi kèm với việc giảm diện tích đất rừng, ô nhiễm không khí, ô nhiễm tiếng ồn và sự gia tăng dân số kèm rác thải là điều rất hiển nhiên. Đổi lại là những siêu thị điện máy, những cửa hàng bán thức ăn tiện lợi, những siêu thị và rạp chiếu phim hiện đại và hàng trăm thứ “chưa từng có” khác. Nên vui hay nên buồn đây khi Đà Lạt của chúng ta đang hòa mình vào sự phát triển chung của đất nước rộng hơn là thế giới và theo bạn đang dần héo mòn và mất đi cái “chất” của Đà Lạt.
Quay lại quan điểm Đà Lạt không còn là Đà Lạt nữa thì riêng tôi mỗi lần trở lại vẫn tìm thấy Đà Lạt của mình chỉ là bằng một góc nhìn khác. Tôi vẫn yêu hồ Xuân Hương với mỗi buối sáng kéo vali ngang qua trên đường về nhà hít thở bầu không khí không thể không dừng chân lại tận hưởng, vẫn yêu những chiếc bánh căn trứng chín trên lò khói nghi ngút hay ngập ngụa trong chén mắm hành xíu mại, vẫn là Đà Lạt với những cô chú bán hàng chăm chỉ bày bán khăn len áo khoác mũ len vài chục ngàn một chiếc trong buổi tối rét mướt. Đà Lạt vẫn là quê hương của những con người tốt bụng và hiền lành: của bác sửa xe câm điếc mỗi khi ra hiệu để khách trả tiền, của cô bán sữa đậu nành mập mạp không bao giờ quên hỏi uống sữa bò hay đường vậy con, của những cô dì bán sạp ở ấp Ánh Sáng thân thiệt vui vẻ hay của các bác mua hàng hay hỏi nhau chị mua bao tiền một cân nhìn ngon quá, bữa nay xương bò ống trông tươi kìa chị mua về làm món này món kia tuyệt lắm đó, của rất nhiều con người khác nữa…

Tôi có một vài người bạn, họ luôn xem Đà Lạt là quê hương thứ hai hay là nơi dừng chân nghỉ mệt hai ba chặng trong cuộc đời tấp nập và xô bồ. Họ đến từ Sài Gòn, từ Long An, Bến Tre, từ Quảng Ngãi, từ Bình Thuận… từ mọi miền của Việt Nam và không nói điêu rằng họ rất yêu quý Đà Lạt và quan trọng hơn là tôn trọng nơi đây. Họ cũng là những người trẻ. Họ nhớ về Đà Lạt khi ở xa rất xa cách nửa quả địa cầu hay sau thời gian rất dài, trở lại Đà Lạt với chồng mình họ đã hồi tưởng “Thời gian em ở đây đẹp và bình yên lắm anh ạ!” và họ ước gì được gặp Đà Lạt vài ba năm một lần thôi cũng được. Sau mỗi chuyến đi tới Đà Lạt họ lấy đà trở lại với guồng quay công việc và những vấn đề của cuộc sống luôn chờ đợi trước mắt, họ đã quay lại không trật nhịp và bước tiếp mạnh mẽ hơn. Vậy hà cớ gì phải giữ Đà Lạt cho riêng người Đà Lạt trong khi còn rất nhiều con người ngoài kia vẫn rất thấu hiểu và trân trọng Đà Lạt theo cách riêng của họ?
Hẳn ý thức của mỗi người là khác nhau và tiếng yêu dành cho mảnh đất này của những người con không phải là một tiếng nói lớn kêu gọi hay ép buộc các bạn phải thì là mà… khi đến với Đà Lạt. Chỉ mong các bạn đặt chân tới và yêu thương Đà Lạt như cách mà bạn yêu thương quê hương của chính mình.
© Nhu Ho – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.







