Phút nhớ nhà của kẻ xa quê
2018-01-03 01:10
Tác giả:
blogradio.vn - Thu sang rồi đông lại đến. Tôi còn nhớ rõ lắm những năm gió mùa đông bắc tràn về. Gió gào thét dữ dội rồi quay ra giằng xé những chiếc lá vẫn kiên trì bám trụ lại trên cành. Gió lùa vào phòng qua khe cửa sổ. Rét! Rét Lắm! Dù mẹ tôi đã lấy vải bịt kín những lỗ hổng lại.

Thế là Hà Nội sắp trở lạnh rồi. Cái lạnh dường như đang nấp sẵn ở đâu đó, trên cành cây bàng lá đỏ ối, trên những cành cây hoa sứ khẳng khiu trụi lá, trên mảnh trời xam xám mờ nhạt phủ một làn sương tím lam mong manh hay trên những cánh chim đang đập cánh bay vội vã trên bầu trời. Tôi vẫn là tôi như ngày nào, thích dậy sớm đi dạo quanh khuôn viên rộng rãi của trường và hít thở chút không khí trong lành giữa đất thủ đồ ồn ào, náo nhiệt.
Tôi thường hay lang thang một mình phóng tầm mắt theo những hàng cây thẳng tắp dọc đường đi đến khoa Pháp để ngắm những cánh hoa bằng lăng tím mỏng manh, đẹp nhưng mà đượm buồn. Chẳng hiểu sao nhìn những cánh hoa ấy tôi thấy buồn và cô đơn quá. Tôi ngỡ mình như một chú chim hoang dại, bé nhỏ và lạc lõng giữa đất Hà thành rất đỗi xô bồ, ồn ào và vội vã. Bao năm đi học xa nhà, tôi vẫn thấy mình hoàn toàn cô độc và lẻ loi. Tôi ngỡ mình như một chú chim hoang dại, bé nhỏ và lạc lõng giữa đất Hà thành rất đỗi xô bồ, ồn ào và vội vã. Tôi là ai ư? Tôi chỉ là một con bé tỉnh lẻ, rời xa chốn quê hương thân thuộc, rời xa vòng tay yêu thương của bố mẹ để học đại học. Con bé vẫn thường hay nằm khóc âm thầm trong bóng tối khi mà các bạn cùng phòng đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá! Những lần về thăm nhà, tôi thấy tóc bố mẹ ngày càng bạc hơn. Lưng mẹ đã hơi còng xuống sau bao năm tháng vất vả, lam lũ nuôi đàn con thơ dại. Thế mà tôi chẳng giúp được gì cho bố mẹ tôi cả ngoài việc phấn đấu học hành. Những lúc ấy lòng tôi lại nặng trĩu.
Chiều nay đi học về, tôi chậm rãi cất bước trên đường, ngắm nhìn chị gió đang đùa giỡn với những chiếc lá vàng khô đã rụng. Bầu trời vẫn tôi tối, xam xám, còn nắng như tấm màn mỏng manh đang căng phơi đã bị cuốn lại từ lâu. Sao lòng tôi thấy trống trải thế này? Sao tôi thấy mình không thích hợp với nhịp sống của mảnh đất vốn mang danh phồn hoa đô hội trong con mắt và tâm tư suy nghĩ của nhiều người? Tôi muốn từ bỏ tất cả để trở về với con đường làng thân thuộc. Con đường với dải đất đỏ mịn màng, nằm uốn eo quanh co trông như dòng sông đang hiền hòa chảy. Hai bên đường, cỏ mọc xanh mướt, được điểm xuyết bằng những giọt sương mai long lanh như hạt ngọc. Tôi sẽ lại được ngắm những dãy núi trập trùng xa tít, mờ mờ ảo ảo trong làn sương tim tím của buổi chiều, mà cũng chẳng rõ đấy là sương hay là khói bếp của những nhà dân quanh đấy bởi bao giờ tôi cũng thấy nó mờ ảo và mang một vẻ đẹp quyến rũ đến lạ kì.

Ôi! Tôi nhớ biết bao những cảnh vật thân quen chốn quê hương mà tuổi ấu thơ tôi đã trải qua. Từng hình ảnh ở đâu lại lũ lượt ùa về trong tâm trí tôi. Ấu thơ tôi là những ngày hè nắng chói, là lũ bạn đi bắt cào cào, châu chấu trên những cánh đồng vừa gặt xong chỉ còn trơ những gốc dạ, còn mặt ruộng thì nứt nẻ chân chim. Đó cũng là những buổi chiều lộng gió, mấy chị em tôi tung tăng chạy trên bờ đê với con diều tự làm. Con diều gặp gió cứ bay bay lên cao mãi. Chao ôi, cánh diều ấy chở đầy ắp những kí ức, những mơ ước trẻ thơ của mấy chị em tôi. Dù con diều ngày ấy là diều tự làm, nó chẳng được sặc sỡ và nhiều hình dạng như cái mà bọn trẻ con hay chơi bây giờ nhưng chị em tôi chẳng bao giờ quên được những phút giây chúng tôi ngồi xúm lại rồi tự làm diều bằng nhựa sung.
Thu sang rồi đông lại đến. Tôi còn nhớ rõ lắm những năm gió mùa đông bắc tràn về. Gió gào thét dữ dội rồi quay ra giằng xé những chiếc lá vẫn kiên trì bám trụ lại trên cành. Gió lùa vào phòng qua khe cửa sổ. Rét! Rét Lắm! Dù mẹ tôi đã lấy vải bịt kín những lỗ hổng lại. Dạo ấy nhà tôi còn nghèo lắm. Bố mẹ tôi mới đi công nhân về nghỉ chế độ một lần nên không có lương, ruộng thì chưa được cấp, không có ruộng lấy đâu ra gạo mà ăn. Nhà tôi phải chạy ăn từng bữa, trong cái rét mùa đông, sự nghèo đói, cảnh túng ăn mới thê thảm làm sao. Chị em tôi cũng không có nhiều áo ấm để mặc, dù ở trong nhà mà da thịt vẫn cứ tím tái đi vì rét. Thế mà thương con đói, bố mẹ tôi vẫn 1h sáng ra đi ra đầm bắt cá rồi đem ra chợ bán. Thương bố mẹ quá.
Dù bây giờ nhà tôi không còn nghèo như trước, thậm chí là trở nên khá giả hơn nhưng hình ảnh bố mẹ tôi lam lũ, vất vả để nuôi chị em tôi được như ngày hôm nay tôi vẫn không thể nào quên được. Tất cả đã được đóng khung trong tâm trí tôi như một kỉ niệm thật buồn…
Ngoài kia gió vẫn vô tình đùa giỡn với những chiếc lá, còn tôi vẫn vẩn vơ suy nghĩ và thả hồn mình bay bổng với những kỉ niệm ngày nào.
© Hoa cỏ may – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.






