Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân sao ta không thể sống cho chính mình nhiều hơn?

2018-10-27 01:26

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi và cậu ấy đều nợ thanh xuân một lời xin lỗi, tôi nợ thanh xuân một lời xin lỗi vì bản thân đã để thanh xuân trôi qua một cách tẻ nhạt và vô nghĩa. Còn anh bạn của tôi có lẽ cậu ấy nợ thanh xuân một lời xin lỗi vì chưa thể dành thời gian cho chính bản thân mình.

***

Có ai lại không muốn mình có cho mình một tình yêu thơ mộng và tuyệt đẹp trong quãng thời gian thanh xuân ấy cơ chứ? Nhưng có một anh bạn mà tôi quen biết lại không nghĩ thế, anh ta luôn giấu mình trong lớp vỏ bọc lạnh lùng và lười giao tiếp với mọi người. Chính tôi nhiều khi cũng không hiểu rõ, trước đây mình đã bắt chuyện và kết thân với anh ta như thế nào - một kẻ nhạt nhẽo và đầy sự vô cảm. Nhưng rồi tôi chợt hiểu ra, ẩn sâu trong tâm hồn con người này là một chàng trai khác, một con người tình cảm, biết quan tâm đến người khác và toát lên sự trưởng thành.

Có lẽ chẳng mấy ai nhận ra bản chất con người thật của cậu ấy, chỉ những người thân thiết mới có thể biết được điều này và có lẽ tôi may mắn khi trở thành bạn của cậu ấy. Khác với những chàng trai khác cùng tuổi, cậu ấy trưởng thành trong suy nghĩ và hành động, ít khi thấy cậu ấy tỏ ra háo hức với một việc gì đó mà tôi chỉ thấy ở cậu ấy qua những hành động và trong cách thức làm việc đầy trách nhiệm.

Ngoài việc học ở trường, dạy gia sư, cậu ấy làm thêm tại một quán cafe, một quán cafe từ cái tên cho đến không gian trang trí giống như con người của cậu ta vậy. Đó là quán cafe Mộc, một thứ nước uống để cho người ta thưởng thức và suy nghĩ về mọi thứ lại nằm trong không gian tĩnh lặng của những chiếc bàn gỗ, những khung tre cửa sổ và một bài bản nhạc balad buồn, duy chỉ có chiếc chuông gió đặt ở cửa là không hề tĩnh lặng.

Thanh xuân sao ta không thể sống cho chính mình nhiều hơn?

Tôi không hiểu rằng là do cậu ta bị ảnh hưởng từ không gian ấy hay chính cậu ta tìm cho mình một không gian phù hợp để làm việc nữa? Một nơi không chút ồn ào, mọi thứ trôi qua như một kịch bản viết sẵn, một vài ba anh chàng ngồi trầm ngâm mỗi người một bàn, một ly cafe đen và một điếu thuốc đó là hình ảnh tôi thường bắp gặp trong quán khi mà tôi đến gặp cậu ta. Thi thoảng tôi và người yêu tôi cũng đến đây vì cô ấy cũng thích sự tĩnh lặng trong không gian này, còn tôi thì không mặn mà với nơi này cho lắm, tẹ nhạt và buồn chán.

Nhiều lúc tôi cố gợi ý tại sao đến giờ cậu vẫn chưa yêu ai, mỗi lần như vậy tôi chỉ nhận được cái lắc đầu và tiếng thở dài. Tôi biết rằng cậu ấy cũng có người theo đuổi nhưng không hiểu vì sao mà họ lại không đến với nhau...

Là bạn của nhau nhưng tôi ít khi thấy cậu ấy chia sẻ nhiều về cuộc sống về gia đình mình, chỉ có tôi là hay kể lể để nhận lại những lời khuyên chân thành từ cậu ấy, lời khuyên của một người trưởng thành, đó cũng chính là lý do mà tôi kết thân với cậu ta. Cách đây không lâu, ngày đầu tiên mà gió mùa đông về, Hà Nội sáng sớm đã se lạnh với đợt gió mùa đầu tiên kèm theo cơn mưa đến cuối chiều mới ngớt. Bất chợt cậu ấy rủ tôi đi nhậu, ban đầu tôi cũng hơi bất ngời vì thông thường chỉ có tôi rủ thì cậu ta mới đi. Cũng chẳng bận tâm quá nhiều chúng tôi ra một quán vỉa hè làm bát ốc luộc, đĩa nem chua rán và chai rượu. Uống được 3/4 chai rượu cũng là lúc cậu ta bắt đầu kể về cuộc sống của mình cho tôi nghe và đây là lần đầu tôi biết về câu chuyện của cậu ấy.

Cậu ấy vừa từ chối tình cảm của một cô bé ở cùng chỗ làm vì lý do không muốn yêu vào lúc này. Kể ra mới biết cậu ấy sinh ra trong một gia đình không mấy khả giả nói đúng ra là khá khó khăn, nên từ khi lên đại học cậu ấy vẫn luôn cố gắng trang trải cho cuộc sống và để không phụ thuộc vào gia đình. Cậu ta chia sẻ với tôi rằng, nhiều khi cô đơn cũng muốn yêu một ai đó để có người bạn đồng hành cùng sẻ chia những vui buồn trong cuộc sống, nhưng cậu ấy luôn thấy mình kém cỏi lo ngại rằng nếu yêu một ai đó mà không thể yêu thương, che trở cho họ thì thật sự có lỗi với người đó. Cậu không dám yêu vì lo ngại mình không có thời gian cho đối phương, không có những buổi đi chơi và cũng không có cả những món quà cho cô gái mà cậu yêu. Đây là lần thứ 2 cậu từ chối tình cảm của một người con gái, sở dĩ cậu ta buồn là vì khi mà con gái đã mạnh dạn thổ lộ tình cảm của mình với đối phương thì điều đó chứng tỏ là người đó yêu bạn rất nhiều và họ đã lấy hết can đảm để nỏi ra điều đó nếu nhận lại một sự từ chối ắt hẳn sẽ tổn thương rất nhiều.

Thanh xuân sao ta không thể sống cho chính mình nhiều hơn?

Cứ thế cậu ấy kể cho tôi về cuộc sống về mọi thứ đã kìm nén trong lòng bấy lâu thi thoảng kèm theo những tiếng thở dài như sự bất lực trước những gì sảy ra với cậu ấy vậy. Cũng kể từ ngày hôm đó tôi càng hiểu rõ hơn về con người của người bạn ấy, tại sao cậu ấy lại lạnh lùng với mọi người, tại sao cậu ấy lại lười giao tiếp với mọi người và tôi cũng hiểu tại sao cậu ấy ngại yêu.

Không giống với những người khác, họ ngại yêu vì đã trải qua những mỗi tình quá sâu đậm, hay do đã quá đau khổ cho một mỗi tình đã tan vỡ, cũng không phải là vì quá bận rộn với công việc mà chỉ đơn giản cậu ta chưa giám sẵn sàng khi bản thân mình vẫn còn chưa có gì. Tôi nhớ đến một câu nói ngôn tình mà mọi người thưởng hay nói, "Cuộc đời đáng tiếc nhất là lúc bản thân chưa đủ năng lực lại gặp người mà mình muốn che chở suốt đời”. Cậu ấy ngại yêu chỉ vì sợ làm tổn thương một ai đó, nhưng có lẽ cậu ấy chưa tìm được mảnh ghép cho chính mình, mặc dù không áp đặt suy nghĩ nhưng bản thân tôi nghĩ rằng, sẽ có lúc cậu ấy rung động trước một cô gái thấu hiểu và chia sẻ với cậu ấy. Tôi hy vọng ngày đó sẽ sớm đến với cậu ấy, để cho sự mặc cảm, sự lo ngại sẽ không còn nữa.

Thanh xuân cậu ấy trôi qua với guồng quay của cuộc sống khiến cho cậu ấy chẳng thể dành thời gian cho chính bản thân mình, thanh xuân của cậu ấy lại dành cho công việc, cho gia đình.

Trước đây tôi vẫn tự đưa ra triết lý cho chính mình rằng, nếu bạn thích bạn sẽ tìm cách còn nếu bạn không thích bạn sẽ tìm lý do và tôi đặt cậu ta vào triết lý ấy của mình. Tôi cho rằng cậu ấy đã suy nghĩ quá nhiều về tình yêu, yêu không nhất thiết phải đi chơi với nhau suốt ngày, yêu nhau không cứ là phải tặng cho nhau những món đồ đắt tiền, yêu nhau đơn giản là cả hai hiểu và chia sẻ cho nhau. Nhưng khi đặt chính mình vào hoàn cảnh của cậu ấy tối mới nhận ra một điều rằng mình đang lấy cảm xúc, lấy suy nghĩ của mình làm tiêu chuẩn cho người khác. Có lẽ câu chuyện mà tôi kể ở đây không đủ để cho bạn có một cái nhìn trực diện, nhưng đối với tôi đó là một bài học về cuộc sống - Học cách đặt mình vào vị trí của người khác sẽ giúp mình hiểu rõ họ hơn thay vì phản đối những việc họ làm mà mình thấy điều đó khác với cách mình làm.

Thanh xuân sao ta không thể sống cho chính mình nhiều hơn?

Vẫn biết rằng tuổi trẻ nên khám phá, nên thử thách bạn thân nhưng đâu phải ai cũng có đủ dũng khí để theo đuổi những cái mình muốn. Đôi khi chúng ta phải từ bỏ đam mê, ước muốn không phải vì chúng ta kém cỏi mà vì chúng ta còn quá nhiều điều trước mắt phải hoàn thành trước khi theo đuổi đam mê, theo đuổi ước muốn.

Tôi và cậu ấy đều nợ thanh xuân một lời xin lỗi, tôi nợ thanh xuân một lời xin lỗi vì bản thân đã để thanh xuân trôi qua một cách tẻ nhạt và vô nghĩa. Còn anh bạn của tôi có lẽ cậu ấy nợ thanh xuân một lời xin lỗi vì chưa thể dành thời gian cho chính bản thân mình. Này bạn trẻ, bạn có đang giống tôi để thanh xuân trôi qua một cách vô vị không, nếu có thì cùng nhau thay đổi bản thân để sau này nhìn lại thấy những năm tháng rực rỡ của tuổi trẻ, đầy ắp những kỷ niệm về bản thân nhé.

Một câu châm ngôn mà tôi khá là yêu thích đó là "Nếu bạn thay đổi, mọi thứ sẽ thay đổi theo bạn"

Đừng để phải hổi tiếc vì những điều đã trôi qua, đừng để bản thân phải nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Bạn - tôi - chúng ta xứng đáng có một thời thanh xuân, một thời tuổi trẻ tươi đẹp.

© Đông Lường – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

back to top