Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân lỡ hẹn với một người

2018-10-22 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Mỗi người chúng ta đi qua thanh xuân ít nhiều đều có sự tiếc nuối, còn anh thì không gì cả. Chỉ có những nỗi đau bệnh tật, những ký ức, và nỗi đau được người khác nhớ lại, giữ lại giùm. Là nỗi buồn, sự đau khổ của bản thân và cho cả những người thân, những người xung quanh. Đến bây giờ, tuổi ba mươi của người đàn ông này còn chẳng tự lo nổi những sinh hoạt cơ bản thất cho bản thân mình.

***

blog radio, Thanh xuân lỡ hẹn với một người

Anh, năm nay đang ở tuổi 30. Đó là cái tuổi của một người đàn ông chín chắn và trưởng thành. Đó cũng là cái tuổi bắt đầu của nhiều dự định, kế hoạch lập nghiệp cho tương lai. Người đàn ông lúc này có thể đang là chỗ dựa vững chắc cả về kinh tế và tinh thần cho gia đình, cho những người mà họ yêu thương. Là người đã từng trải qua tuổi thanh xuân với bao nhiệt huyết, bao sôi động, bao khát vọng tương lai. Nhưng.... thanh xuân đã qua của anh là gì và có những gì?

Thanh xuân của anh có những gì ngoài bệnh tật? Bị bệnh từ khi hơn hai tuổi, cả cuộc đời sau này của anh chỉ sống trong tri thức và sự hiểu biết của một đứa trẻ hơn hai tuổi. Sau một cơn sốt cao để lại di chứng não, cuộc đời anh sau này chỉ sống trong bệnh tật. Từ một thằng bé kháu khỉnh, xinh xắn, anh phải chịu đựng những cơn co giật, khiến hình hài chẳng còn vẹn nguyên. Tuổi thơ của anh, tuổi thanh xuân của anh qua đi không lúc nào thiếu được những cơn co giật, những cú ngã sứt đầu, mẻ trán. Để rồi, khắp người anh là sẹo, vết này đè lên vết kia như tranh giành nhau vị trí, tranh giành nhau thể hiện chủ quyền.

Thanh xuân của anh là những cơn co giật đến mệt lừ người. Một đứa trẻ nhanh nhẹn đáng yêu là thế, một cậu bé khi bình thường khỏe mạnh là vậy, nhưng không thể ngồi dậy được mỗi khi cơn co giật ập tới, càn quét lướt qua cơ thể. Nó ám ảnh tôi, thực sự ám ảnh tuổi thơ chị em tôi. Bạn sẽ cảm thấy đau xót thế nào khi nhìn thấy những lần anh cắm đầu lao xuống sân gạch, sân đá hay bê tông. Máu me chảy đầm đìa, vụn đá sỏi len vào da đầu mưng mủ. Hay sẽ thấy buồn bã, hay hoảng loạn, run sợ đến mức nào khi thấy anh lịm dần trên giường, không thể nói, không thể đi lại, không thể làm gì, ngoắc ngoải như sắp sửa lìa xa. Trẻ con thấy thì sợ hãi, khóc thét, người lớn nhìn thì ngậm ngùi, nước mắt chảy ra chẳng biết tự bao giờ. Thanh xuân của anh là đó, là những nỗi đau, cho bản thân và cho cả những người thân. Chẳng ai muốn vậy, mọi người không muốn vậy và bản thân anh càng không muốn như vậy.

blog radio, Thanh xuân lỡ hẹn với một người

Cuộc sống của anh gắn liền với những thuốc thang, chỉ để giảm nhẹ những mệt mỏi, những cơn co giật. Nhưng nó vẫn chẳng giúp được nhiều mỗi khi thay đổi thời tiết, mỗi khi trái gió, trở trời. Thuốc vẫn uống, giật vẫn cứ giật. Và anh, mặc dù đau đớn thể xác và tinh thần, nhưng sống vẫn phải cứ sống tiếp.

Nhưng anh không còn được sống là một người bình thường nữa. Anh không thể đến trường học, chưa một ngày được đến trường đi học. Không còn được học những phép tính, những câu chữ, vần thơ. Không thể tìm hiểu những điều mới lạ, kỳ thú của thế giới xung quanh. Vậy mà trong trí nhớ của anh vẫn có những đoạn Truyện Kiều học thuộc lòng được khi nghe bà ngâm ru trước đó. Anh vẫn nhớ được lộn xộn những câu chuyện cổ tích mẹ kể trước khi ngủ. Anh vẫn bắt mẹ, bắt các em dạy chữ, mặc dù sau đó lại chẳng nhớ được chữ gì. Anh vẫn muốn được đi chơi, được ra ngoài, được tìm hiểu thế giới bên ngoài. Nhưng đó là nỗi lo, nỗi buồn của bố mẹ, của gia đình. Vì không ai rảnh để tiếp một người điên. Không ai muốn một người điên vào nhà mình tìm tòi, lùng sục đồ đạc, nhặt nhạnh lấy mảnh sắt, đồ chơi...

Thanh xuân của anh cứ thế trôi qua như vậy đó. Không có những ký ức, không ước mơ, không có sự cuồng nhiệt đam mê và không cả những tình cảm đôi lứa. Mỗi người chúng ta đi qua thanh xuân ít nhiều đều có sự tiếc nuối, còn anh thì không gì cả. Chỉ có những nỗi đau bệnh tật, những ký ức, và nỗi đau được người khác nhớ lại, giữ lại giùm. Là nỗi buồn, sự đau khổ của bản thân và cho cả những người thân, những người xung quanh. Đến bây giờ, tuổi ba mươi của người đàn ông này còn chẳng tự lo nổi những sinh hoạt cơ bản thất cho bản thân mình.

Trong khi chúng ta cứ mãi sống trong sự hối tiếc của thanh xuân, của tuổi trẻ, thì có những người lại chẳng được hưởng thanh xuân theo đúng nghĩa. Thanh xuân lỡ dở với anh, thanh xuân, hẹn anh ở kiếp sau.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

back to top