Thương anh bù cho cả thanh xuân
2018-10-23 01:27
Tác giả:

Vinh là thành phố nhỏ và yên bình nằm cạnh sông Lam, qua cầu Bến Thuỷ là đã bước chân qua Hà Tĩnh. Với người trẻ xứ Nghệ, Vinh không phải là miền đất hứa. Năm mười bảy tuổi chính bản thân tôi cũng không nghĩ tôi sẽ chọn Vinh, và với anh, anh cũng đã định rời xa thành phố này không chỉ đôi ba lần. Vậy mà cuối cùng tôi đến đây còn anh thì ở lại, trở thành một phần thanh xuân của nhau.
Tôi thích Vinh những ngày chớm thu, trời se se sau một mùa hè nắng như thiêu đốt. Khi mà tôi còn chưa kịp thích nghi với thời tiết liền húng hắng ho. Tôi sẽ nằm lười những buổi sáng không có tiết, chả quan tâm gió mùa đang dừng ngay ngoài cánh cửa gỗ phòng. Những ngày như thế anh lại dậy sớm hơn một chút, tạt qua mua cho tôi chiếc bánh mỳ, ghé qua phòng trọ tôi, dặn dò cái đứa còn mắt nhắm mắt mở rằng nhớ ăn sáng và uống thuốc cho đầy đủ rồi vội vã đến chỗ làm.
Anh lớn hơn tôi hai tuổi, ở cái thời điểm tôi còn đang năm hai đại học thì anh đã đi làm. Anh biết suy nghĩ và trưởng thành sớm, hoặc ít ra là trưởng thành hơn tôi của mấy năm về trước. Tình cảm của chúng tôi bình yên đến mức chẳng hề cãi vã một lần nào, mà cũng có thể do thời gian chúng tôi bên nhau quá ngắn, chưa kịp cãi vã để hiểu và trân trọng nhau hơn thì đã xa nhau đầy cố chấp. Sự cố chấp đó, đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy nuối tiếc.
Anh chuyển công việc và xa Vinh vào một ngày cuối xuân, trời đã thôi lạnh và ngày bắt đầu nắng hanh hao. Tôi mười chín tuổi cho rằng mình đã đủ trưởng thành để thông cảm cho sự bận rộn của anh. Tôi nghĩ rằng mình có thể sống rất tốt cho dù không có anh quan tâm từng li từng tí như trước đây và tôi cứ tưởng rằng một tháng gặp anh vài lần là đủ để tôi khỏi nhớ nhung và mong ngóng. Nhưng không, tôi sai rồi. Tôi dựa dẫm vào sự quan tâm chăm sóc của anh quá nhiều, tôi còn trẻ con và yếu đuối lắm. Hai tuần không gặp anh đã khiến tôi nhớ anh đến bức bối. Lúc anh nghe giọng anh trong điện thoại bảo rằng: "Anh bận vài việc. Chắc tuần sau mới đến thăm em được!" tôi đã rất giận anh. Nếu như khi ấy hoặc là tôi thật sự trẻ con, làm ầm lên rằng anh không được thất hứa, hoặc tôi thật sự trưởng thành để nói với anh là tôi thông cảm cho anh thì tốt biết mấy. Nhưng không, tính khí tôi lúc đó dở dở ương ương, vì bị ốm đau đầu cả ngày, vì công việc làm thêm mệt mỏi và vì nhớ anh mà tôi thốt ra hai từ "tuỳ anh". Hai từ đẩy mối quan hệ của chúng tôi đến khoảng lặng bức bối. Tôi khiến anh mệt mỏi và cả tôi cũng mệt mỏi.
Tôi nhớ tôi đã gửi cho anh một tin nhắn vào lúc năm giờ rưỡi chiều rằng: "Anh này, nếu anh đã mệt mỏi như vậy thì chúng ta chia tay đi!" Sau đó rất lâu anh mới trả lời tôi: "Nếu như anh nói em cho anh thời gian để bình tâm lại thì em có đồng ý không? Hay em nói dứt là dứt hẳn?"

Cuối cùng thì chúng tôi chia tay. Sau đó tôi từng bao biện cho sự cố chấp của mình rằng nếu như anh không dùng từ "Nếu" mà anh yêu cầu với tôi một câu thật chắc chắn rằng hãy cho anh thời gian để bình tâm lại thì chúng tôi đã không chia tay. Nhưng mà đến bây giờ thì tôi thật sự nhận ra rằng tôi đã quá cố chấp, trẻ con không phải nhưng người lớn thì cũng chắc chắn không. Đánh mất anh là điều tôi hối tiếc nhất những năm tháng thanh xuân, nếu thời gian quay lại tôi sẽ không để mình khờ dại như thế. Chúng tôi xa nhau khi vẫn còn thương, tình cảm đơn thuần bình dị ấy không hề lặp lại thêm một lần nào nữa.
Tôi từng hi vọng sẽ gặp lại anh một lần và tưởng tượng bản thân sẽ phản ứng như thế nào. Tôi sẽ lạnh lùng bước qua để cho anh thấy tôi chẳng thèm quan tâm đến anh nữa? Hay tôi sẽ cười và chào anh để chứng minh rằng tôi thật sự đã quên hẳn anh, quên hẳn tình yêu của chúng tôi? Hay tôi cười với anh một cái để anh biết tôi hiện tại sống rất tốt? Mục đích của tôi luôn là vì muốn khẳng định với anh rằng anh chẳng còn sức ảnh hưởng gì đến tôi nữa. Nhưng sự thật vẫn rành rành ra đó, tôi vẫn luôn nghĩ về anh, tôi vẫn muốn gặp lại anh và muốn anh vẫn chỉ có mình tôi, chỉ chú ý đến tôi.
Thậm chí tôi còn ích kỷ mong rằng anh không thể yêu thêm một ai khác, tôi không muốn mình bị lãng quên, không muốn anh sẽ đem sự quan tâm chu đáo mà anh từng chỉ dành cho tôi trao cho một cô gái khác. Sự ấm áp đó, tôi muốn anh chỉ dành cho tôi. Nhưng mà đó mãi chỉ là mong muốn của riêng tôi mà thôi. Tôi đã không gặp lại anh thêm một lần nào nữa!
Tôi lần tìm lại những con phố quen đã gắn bó với tôi suốt bốn năm. Tôi lang thang qua vài ba con ngõ nhỏ anh hay dẫn tôi đi ăn bánh khoai, bánh chuối, bánh gối, bánh ngô. Mọi thứ giờ đây xa lạ đến ngỡ ngàng. Vẫn con đường ấy, chỉ là bây giờ nhiều cửa hiệu mới toanh, mấy quán trà sữa ăn vặt ngày xưa tôi hay lui tới đều đã không còn, bác giáo già nghỉ hưu làm nghề photocopy đã để lại tiệm copy cho con trai, nghe đâu bác đang ốm... Tôi cố tìm một chút gì đó thân quen, tôi bỗng dưng rất sợ sự thay đổi, tôi thấy mình lạc lõng giữa chốn xưa. Thành phố này từng dày đặc dấu chân tôi, từng là nơi tôi quen thuộc và hiểu rõ như là nơi tôi chôn rau cắt rốn. Vậy mà bây giờ, mọi thứ với tôi mới toanh và xa lạ, tôi cảm tưởng rằng Vinh không còn là của tôi nữa và không chào đón tôi nữa!
Tôi trăm nghĩ ngàn nghĩ cũng chưa từng nghĩ sẽ gặp lại anh ở Vinh, vào thời điểm này, khi mà tình cảm của chúng tôi đã trôi xa về quá khứ tận mấy năm dài nhưng lòng tôi vẫn còn hoang hoải hoài niệm. "Sim!" Tôi đã giật mình khi nghe tiếng ai đó, bao nhiêu năm tôi gần như đã quên mất giọng nói của anh, chỉ duy nhất cái tên này tôi không thể nào quên được. Anh từng bảo tôi trông như quả sim trên đồi, tròn xoe và toàn mặc đồ đen nữa. Chỉ mỗi mình anh gọi tôi là Sim và anh cũng chỉ gọi khi có hai người. Tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm, đã rất lâu rồi tôi không còn nghĩ chúng tôi còn có thể gặp lại nhau nữa, ngay lúc này lại càng không.
Duyên số chính là kỳ cục như thế, vào những lúc ta không ngờ tới lại bất ngờ sắp xếp một cuộc tương phùng khiến ta không biết phải đối diện thế nào cho phải. Như bản thân tôi bây giờ, anh đang từ phía bên kia đường bước qua đây, ngày một gần hơn. Tôi bất chợt muốn chạy trốn, tiếp theo tôi sẽ nói gì, sẽ cư xử thế nào? Nên tỏ ra không quan tâm hay mỉm cười chào nhau như những người quen cũ? Hoá ra tất cả những thứ tôi từng tưởng tượng ra trước đây, đến khi gặp anh rồi đều trở nên rất vô lí, vì tôi bây giờ không biết được anh ở trong lòng tôi rốt cuộc chiếm giữ vị trí gì?

Tôi không nhớ tôi đã nói gì với anh nữa, chỉ đến khi chúng tôi ngồi đối diện nhau trong quán cafe yên tĩnh nằm sâu trong ngõ nhỏ tôi mới kịp định hình. Anh ở phía đối diện, quần tây, áo sơ mi xanh nhạt, mái tóc gọn gàng, và bớt gầy hơn trước. Anh cho đường vào tách cafe xay đang bốc làn khói nhàn nhạt, bàn tay to lớn cầm chiếc muỗng con con giống hệt như đám trẻ con lớn xác chơi đồ hàng, những ngón tay dài và xương xương. Tôi để ý thấy vết sẹo mờ mờ ở ngón tay trỏ bên trái lúc anh cắt phải tay trong khi nấu ăn chăm tôi ốm:
"Sao thế? Thấy anh lạ quá à?"
Tôi giật mình, có chút xấu hổ vì đã nhìn anh chằm chằm như vậy. Tôi ngập ngừng đáp lời:
"Anh trông chững chạc quá!"
Anh cười, nụ cười mà tôi vẫn thỉnh thoảng bắt gặp trong những giấc mơ, nụ cười của cậu thanh niên hai mươi mốt tuổi từng yêu tôi. Thật may, vẫn còn nụ cười của anh không thay đổi, ấm áp và trông thật bình yên.
"Còn em, em không còn là quả sim nữa rồi. Dạo này em gầy quá!"
Tôi không đáp lời anh, mắt nhìn vu vơ ngoài con ngõ, cơn gió lành lạnh khẽ thổi qua, những chiếc lá ngô đồng khô bị kéo xào xạc trên nền gạch vỉa hè.
Tôi xuống cân khá nhiều từ khi bắt đầu làm đồ án tốt nghiệp năm cuối, đến lúc đi làm người tôi gầy nhom như que củi khô. Mãi nửa năm trở lại đây công việc ổn định hơn sức khoẻ tôi mới cải thiện chút ít.
"Hôm nay sao lại về Vinh? Anh nghe nói em làm việc tại Sài Gòn cơ mà?"
Tôi khe khẽ cười, hỏi lại anh:
"Sao anh biết em làm ở Sài Gòn?"
"Khi không muốn thì ta tìm lí do, còn khi muốn ta sẽ tìm cách!"
Anh không nhìn tôi, ánh mắt chăm chú vào lớp bọt cafe đang xoay vòng theo chiếc muỗng nhỏ. Lí trí tôi cũng dường như theo đó mà xoay vòng, mùi cafe phảng phất, không gian bất chợt mơ hồ.
Những câu chúng tôi nói với nhau đều vu vơ. Trời tối dần. Ánh đèn vàng vọt chiếu lên bóng cây liêu xiêu, gió lạnh len lỏi vào góc quán, con ngõ sâu thỉnh thoảng vọng lại vài bước chân đơn côi. Chúng tôi bước cạnh nhau, giày cao gót khiến tôi cao qua vai anh một chút, không còn là con bé thấp lè tè, mập ú đi bên anh như ngày xưa nữa. Chưa bao giờ tôi muốn được nắm tay anh như lúc này, chẳng hiểu sao tôi lại muốn như thế trong khi rõ ràng tôi không còn cái quyền đó nữa. Và thật sự tôi không muốn chúng tôi xa nhau như thế.

Tiếng xe vọng lại từ đường lớn ngày càng gần. Tôi bước chậm lại, mỗi bước đi đều ngập ngừng. Tôi muốn hỏi thăm anh về những ngày xa tôi, tôi muốn biết anh còn thương tôi không, tôi muốn hỏi trái tim anh có người mới chưa? Còn tôi... hoá ra vẫn nguyên vẹn những cảm xúc ngày ấy.
"Sim!"
Tôi nghe trái tim mình khẽ rung lên một nhịp, ngập ngừng dừng bước, ngập ngừng quay người đối diện anh. Anh cúi xuống nhìn tôi, đôi mắt phản chiếu ánh đèn vàng vọt và lờ mờ bóng dáng tôi.
"Anh đã chuyển về Vinh hơn một năm rồi. Vì anh tin em sẽ trở lại! Anh đã thuê căn phòng ngày xưa em ở, trang trí lại như xưa. Vì anh tin em sẽ về. Em... đã thương ai chưa?" Gió khe khẽ lướt qua gò má đẫm nước mắt, lạnh buốt.
Tôi bước lên một bước, vòng tay ôm lấy anh. Cảm giác ấm áp chạm vào gò má, trái tim vỡ oà cảm xúc hạnh phúc sau bao nhiêu năm. Tôi ngây ngô trả lời câu hỏi của anh, vì lúc này trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng:
"Em chưa thương ai cả!"
Thanh xuân của tôi vì khờ dại, bồng bột và cố chấp mà lạc mất anh. Nhưng cũng vì vậy mà chúng tôi có cuộc gặp gỡ ngày hôm nay. Ngày xưa đến Vinh là vô tình. Bây giờ trở về là hữu ý. Nhân duyên thêm một lần nữa gặp gỡ, tôi sẽ yêu thương anh bằng tất cả những gì thanh xuân tôi mắc nợ, tôi phải sống thật hạnh phúc để gửi một lời xin lỗi sâu sắc đến những năm tháng tôi để lạc mất anh.
© Lê Thị Nghịa – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.






