Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng 5 và khoảng lặng lớp 12 ( CXAN 149 )

2013-05-04 14:53

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Chiều nay, cơn mưa lại rơi. Và tôi tưởng tượng mình đang ngồi học ở lớp 12 năm nào. Có những giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời, mà chỉ đến khi rời xa nó, ta mới kịp nhận ra...Cơn mưa rào mùa hạ đánh thức trong tôi quá nhiều điều...

Tháng 5 và lớp 12 ngày ấy...

Chúng tôi vẫn đang miệt mài ôn tập, chuẩn bị “chạy nước rút” để thi tốt nghiệp.

Những buổi chiều tháng 5 luôn có những cơn mưa rào. Không khí se lạnh xua tan bao mệt mỏi thường nhật, và cơn mưa luôn cuốn ta trôi về những kỉ niệm cũ. Tháng 5, tháng hoa phượng nở, tháng chia tay thầy cô, mái trường. Không hẹn mà gặp, bất giác sinh viên chúng tôi, đứa nào cũng nhớ về quãng thời gian cuối cấp năm nào…



Ngày này năm ấy, chúng tôi vẫn đang miệt mài ôn tập, chuẩn bị “chạy nước rút” để thi tốt nghiệp. Đứa nào cũng xanh xao, bơ phờ, thiếu ngủ. 6 môn thi dồn dập vắt kiệt sức lũ học trò. Áp lực từ thầy cô, từ gia đình, sự thi đua, cạnh trang ngầm với bạn bè, những mơ ước, những hi vọng… luôn bao quanh khiến chúng tôi ngộp thở. Điều chúng tôi lo không phải là 6 môn thi, điều chúng tôi lo là tương lai phía trước, quan điểm “phải vào đại học mới thay đổi được cuộc sống” ngấm sâu vào tư tưởng của mỗi người.

Dù áp lực đè nặng là thế, dù học nhiều là thế, nhưng chúng tôi vẫn có thời gian để vui đùa cùng nhau. Nhớ lắm những giờ la hét trong lớp, những lần trêu chọc nhau vào 5 phút chuyển tiết giữa giờ, trò chơi “hôm nay hộc bàn có gì” (chúng tôi hay giấu đồ của bạn A để rồi bỏ vào hộc bàn bạn B vào hôm sau). 5 giờ chiều, buổi học kết thúc nhưng cơn mưa quá lớn khiến cả đám chúng tôi không đủ can đảm đạp xe về nhà trong chiếc áo mưa mỏng manh. Và thế là túm tụm lại trong lớp để giỡn, để kể đủ thứ chuyện trên đời, tâm sự…, trong khi bên ngoài sấm chớp ầm ầm.

Từ những ngày cuối cùng ấy, chúng tôi níu giữ được kỉ niệm, kí ức và những mộng mơ… Thời gian trôi nhanh, chúng tôi đã là sinh viên. Việc học trở nên thoải mái hơn. Giờ đây, cuộc sống rộng mở, nhiều thứ đáng lo hơn là điểm số, thứ hạng trong lớp. Chúng tôi cũng không ngây thơ, hồn nhiên như trước mà tất bật lo lắng cho cuộc sống hiện tại và tương lai sau này. Hè, đứa thì tranh thủ đăng kí thêm tín chỉ để sớm tốt nghiệp, đứa lại đi làm thêm để trang trải, phụ giúp gia đình, một vài đứa gia đình khá giả thì tranh thủ đi du lịch, hoặc đăng kí các lớp học năng khiếu để “giết thời gian”…

Bận rộn hơn, nhưng chúng tôi không có nhiều bạn hơn. Cuộc sống thu hẹp trong phạm vi nhỏ, chỉ với vài bạn bè. Có vẻ như càng lớn thì chúng ta càng xã giao nhiều và kết thân ít. Chúng ta hướng nội và xem gia đình là chỗ dựa vững chắc. Thời gian eo hẹp khiến quá khứ lùi vào quên lãng. Để rồi khi cơn mưa đến, mọi thứ lại xuất hiện như vừa mới hôm nào…



Lên mạng, thấy cô bạn để avatar là hình nàng mặc áo dài cách đây hai năm trước. Nàng nói: “Ngồi buồn, lục lại album cũ thì tìm ra được tấm ấy. Thấy nhớ quá”. Lạ thay, tôi cũng cùng chung cảm xúc này. Và tôi chủ động hỏi những người bạn khác. Chúng tôi có chung cảm xúc. Đã lâu lắm rồi chúng tôi không trò chuyện. Hôm nay, cơn mưa buổi chiều cuối tuần khiến lòng mỗi đứa đều dâng lên cảm xúc khó tả. Ngày này 2 năm trước, mình đang làm gì?

Nghĩ về thời ngây ngô đó, chúng tôi luôn bật cười. Những trò nghịch tinh quái, những buổi kiểm tra “thót tim”, sự căng thẳng đến đáng sợ khi học trúng tiết Toán, những rung động chưa thể gọi tên, những lần bắt gặp ánh mắt ai đó đang thấp thoáng nhìn… làm sao có thể quên được.

Chiều nay, cơn mưa lại rơi. Và tôi tưởng tượng mình đang ngồi học ở lớp 12 năm nào. Có những giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời, mà chỉ đến khi rời xa nó, ta mới kịp nhận ra...

CXAN được thực hiện bởi Na Ngố và Nhóm sản xuất Dalink studio

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn
Những bài viết, những cảm nhận muốn sẻ chia với chương trình, mời bạn gửi email tới địa chỉ radiocamxucamnhac@gmail.com


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

back to top