Ta lúc bé và khi lớn khác nhau thế nào?
2020-07-26 01:28
Tác giả:
Nguyệt Như Phạm
blogradio.vn – Nếu ta sống như tuổi trẻ, ta dễ gục ngã, dễ dàng có thể bị đánh quật. Nhưng khi vững chãi như cột nhà, có thể đối mặt với sóng gió cuộc đời, ta nhiều khi lại bỏ mặc xúc cảm bản thân mà hoạt động như một chú robot. Thế nên, quan trọng là cách chúng ta sống, là quan niệm sống của chúng ta.
***
Lúc còn trẻ cứ nghĩ rằng chỉ một chút thương tổn thôi là bản thân cũng sẽ không chịu đựng nổi. Sau khi đã trải qua mưa gió nhấp nhô trong cuộc sống, mới biết qua những ngày tháng dài đằng đẳng của một kiếp người thì không có gì là không thể tha thứ, không có gì là không thể buông tay.
Khi còn trẻ, trái tim chúng ta như được bọc bằng lá, bằng hoa, bằng những hi vọng và bằng những nỗi buồn. Lúc ấy, ta thật hồn nhiên, luôn đặt niềm tin vào sự tươi đẹp của cuộc sống để rồi ta dễ dàng rơi lệ trước những việc tưởng chừng nhỏ bé nhất. Những giọt nước mắt của chúng ta lúc ấy thật đỗi quen thuộc.
Chúng ta khóc khi thú cưng của ta đi mất, hay khi chia tay, khi bị điểm kém, hay bị cha mẹ trách. Những cú sốc cứ đến rồi cứ qua, khiến ta không sao quên được, khiến ta dường như đau thấu tim can, khiến ta ước mong chỉ có người ở bên chúng ta an ủi, tâm sự, sẻ chia. Khi không có ai, ta lại mở những bài nhạc buồn lên, rồi lại rơi nước mắt.
Cùng với những kỉ niệm vui vẻ, những kí ức buồn ấy khiến ta nhớ mãi, nhiều khi khiến ta chần chừ, không dám bước tiếp, vì lo sợ rằng lỡ như trong tương lai, chúng ta không thể vượt qua khó khăn thì sao, lỡ như chúng ta không thể thoát khỏi quá khứ, lỡ như chúng ta không thể bỏ lại phía sau những kí ức buồn, không thể tha thứ và chấp nhận thực tại phũ phàng và rất nhiều cái lỡ như khác nữa.
Chúng ta đã thay đổi rồi. Chúng ta ít nói hơn, chúng ta ghét những mối quan hệ dây dưa lằng nhằng phức tạp, chúng ta đã ít rơi nước mắt hơn. Chúng ta không còn rơi nước mắt khi chúng ta bị la mắng, khi bị mất việc, khi chúng ta bị tổn thương dù ít hay nhiều. Chúng ta dần học cách bỏ qua, học cách buông tay tất cả. Đó là do đâu? Phải chăng là do những sóng gió của cuộc đời, do bão tố của guồng quay cuộc sống, do chúng ta đã bị tổn thương quá nhiều khi chúng ta còn trẻ mà trái tim đã trở nên sắt đá hay do chúng ta đã trưởng thành?
Dù vì bất kì lí do gì đi nữa, chúng ta cũng đã trở nên rắn rỏi hơn, sắt đá hơn, không dễ dàng gì để gục ngã trước cuộc đời, khó mà có thể bị tổn thương bởi những lời nói cay nghiệt của người khác. Thế nhưng, có lẽ chúng ta cũng đã mất đi sự hồn nhiên, sự năng động của tuổi trẻ, chúng ta cũng đã dần không quan còn quan tâm đến cảm xúc, trái tim của mình vì cho rằng lý trí luôn đúng và để rồi, một lúc nào, khi không kìm nén được nữa, ta lại vỡ ào trong cảm xúc.
Cái gì cũng có hai mặt: mặt lợi và mặt hại. Nếu ta sống như tuổi trẻ, ta dễ gục ngã, dễ dàng có thể bị đánh quật. Nhưng khi vững chãi như cột nhà, có thể đối mặt với sóng gió cuộc đời, ta nhiều khi lại bỏ mặc xúc cảm bản thân mà hoạt động như một chú robot. Thế nên, quan trọng là cách chúng ta sống, là quan niệm sống của chúng ta.
Do vậy, ta hãy tự mình chọn cách sống sao cho phù hợp. Đừng quá ngây thơ mà cho rằng cuộc đời toàn màu hồng, cũng đừng quá băng giá mà nghĩ rằng ta chỉ cần làm việc, chỉ cần có đủ cơm ăn áo mặc. Ta cần biết tự làm chủ chính bản thân mình, làm chủ cảm xúc nhưng cũng không đánh mất chính bản thân mình, lúc nào cũng chỉ buông trôi, phó mặc cho số phận.
© Nguyệt Như Phạm – blogradio.vn
Xem thêm: Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.








