Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bạn thân của tôi là mẹ, người đã trưởng thành cùng tôi

2020-07-07 01:22

Tác giả:


blogradio.vn – Người bạn đặc biệt luôn đồng hành, sát cánh cùng tôi từ những bước đi đầu đời không ai khác chính là người mẹ thân yêu của tôi. Có thể nói, mẹ là món quà thiêng liêng, quý giá nhất mà Thượng Đế đã ban tặng cho cuộc đời tôi.

***

Trong cuộc sống, chắc hẳn ai cũng sẽ cần có bạn bè và những người bạn đặc biệt của riêng mình. Và tôi cũng thế, người bạn đặc biệt luôn đồng hành, sát cánh cùng tôi từ những bước đi đầu đời không ai khác chính là người mẹ thân yêu của tôi. Có thể nói, mẹ là món quà thiêng liêng, quý giá nhất mà Thượng Đế đã ban tặng cho cuộc đời tôi.

Ngay từ thuở còn lọt lòng, vì hoàn cảnh gia đình, bố tôi phải đi làm ăn xa, mẹ là người đã một tay chăm bón, nuôi dưỡng tôi từ miếng ăn, giấc ngủ. Tôi thường nghe mẹ kể rằng ngày xưa gia đình tôi nghèo lắm, bố mẹ làm lụng mải mới dựng được một căn nhà tranh tại một xóm quê nghèo ở Miền Tây sông nước này. Do vậy, bố tôi phải đi làm xa, bươn chải ngày đêm để lo cho cuộc sống gia đình với những đồng lương eo hẹp, thế nên hàng ngày mẹ tôi đã phải vừa gánh những luống rau ra chợ bán để đổi lấy vài con cá cho bữa cơm gia đình, vừa một mình chăm sóc tôi ở quê nhà. Không những vậy, tôi còn là một đứa trẻ khá ốm yếu và rất hay bệnh vặt. Có những đêm tôi sốt cao, mẹ còn là người lo lắng, vất vả với tôi nhất.

truongthanh1

Tôi còn nhớ như in cái lần tôi được các bác sĩ chẩn đoán mắc bệnh “Sốt xuất huyết” năm lên 5 tuổi, tôi đã sốt cao đến mức gần như co giật, mẹ là người đã thức trắng đêm, luôn túc trực bên giường bệnh, cứ cách 5 phút là lau nước ấm mong tôi mau hạ sốt. Thậm chí, tôi còn thấy mẹ rơi nước mắt vì lo lắng. May mắn thay, nhờ sự chăm sóc tận tình, chu đáo của mẹ mà tôi đã nhanh chóng khỏi bệnh. Cực khổ là thế, nhưng lúc nào mẹ cũng lạc quan, nụ cười lúc nào cũng tươi tắn trên môi, mẹ bảo: “Mẹ không sợ vất vả, mẹ chỉ mong rằng con của mẹ luôn luôn được mạnh khỏe, vui vẻ và nên người là được”. Có lẽ, chính vì sự gắn bó từ những ngày còn đỏ hỏn này mà tôi đặc biệt thân thiết với mẹ hơn bất kì ai khác.

Một thời gian sau, vào năm tôi chuẩn bị bước vào lớp Một, hoàn cảnh gia đình tôi đã khá giả hơn, bố tôi trở về đón tôi cùng mẹ lên sinh sống ở thành phố - nơi gia đình tôi gắn bó đến tận bây giờ. Trong suốt quãng thời gian tôi cắp sách đến trường – từ tiểu học đến Đại học, mẹ vẫn luôn là người sát cánh, chứng kiến từng bước trưởng thành của tôi. Ngày đầu tiên tôi đi học, do còn bỡ ngỡ với môi trường, thầy cô và những người bạn mới, tôi đã khóc rất nhiều, cứ mải ngóng trông mẹ. Có lẽ vì biết tôi lo sợ, nên mẹ đã đứng nép mình ở chiếc cửa sổ lớp học để ngắm nhìn tôi, đợi cho tôi sắp xếp ổn thỏa mọi thứ rồi mới lặng lẽ ra về.

truongthanh2

Không chỉ có thế, mẹ còn là người hướng dẫn, uốn nắn tôi tỉ mỉ từ việc vệ sinh cá nhân, nề nếp, ý thức học tập đến việc tự chăm sóc bản thân. Đặc biệt, khi chuẩn bị bước vào kì thi THPT Quốc Gia, sự căng thẳng và áp lực đậu đại học kinh hoàng do chính bản thân tôi tự đặt ra cho mình đè nặng trên vai khiến tôi trở nên hoảng loạn, và gần như rơi vào trạng thái trầm cảm. Đối mặt với biển kiến thức mênh mông ấy, tôi đã quyết định chọn cách học ngày, học đêm và vùi đầu vào các lò luyện thi. Thậm chí, có những đêm “vùi mài kinh sử” đến tận 2-3 giờ sáng, thế mà nhìn sang phòng mẹ vẫn thấy đang sáng đèn. Sau này gặng hỏi, mẹ bảo: “Mẹ không được học hành nhiều, chẳng biết được mấy chữ nên không biết làm sao để giúp con. Mẹ thấy con chưa ngủ, mẹ cũng lo đến không ngủ được”. Hơn cả thế, vào những ngày nước rút ấy, mẹ còn hay động viên tôi : “Con đừng tự đặt áp lực lên bản thân! Kết quả như thế nào cũng không sao, chỉ cần con cố gắng hết sức để bản thân sau này không hối tiếc là được. Gia đình mình luôn là chỗ dựa cho con, bố mẹ mong con thành người còn hơn là thành công nữa”.

Và rồi kết quả là tôi đã đậu vào một trường Đại học công lập có tiếng từ lâu đời trên địa bàn, thế nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc. Tôi đã quyết định từ bỏ cơ hội học tập tại ngôi trường ấy và tự “mở ra cánh cửa mới” cho cuộc đời mình – theo học tại một ngôi trường tư thục. Tương tự với trường hợp của không ít các bạn sinh viên khác, tôi đã phải đối mặt với không ít những ý kiến trái chiều về quyết định của bản thân đến từ những người họ hàng, xóm giềng với định kiến “Trường tư thục chỉ dành cho các cậu ấm, cô chiêu chơi bời, tiêu tiền còn học hành thì chả đâu vào đâu”. Đứng trước sự phản đối và khuyên can của mọi người, mẹ chỉ cười nói với tôi rằng: “Cuộc sống của con là do con quyết định, đừng sợ mọi người nói ra nói vào. Bố mẹ luôn ủng hộ mọi quyết định của con chỉ mong con biết tự chịu trách nhiệm với bản thân và đừng làm bố mẹ thất vọng”. Và rồi câu nói ấy đã trở thành động lực để tôi có thể mạnh dạn bước tiếp với ước mơ của mình, trở thành một cô sinh viên năm 3 ngành Kinh doanh quốc tế đầy nhiệt huyết với tuổi trẻ và có thành tích học tập khá tốt như những bạn đồng trang lứa khác. Đương nhiên, người góp phần to lớn để tôi có thể trở thành như ngày hôm nay không thể không nhắc đến mẹ.

truongthanh3

Bên cạnh đó, mẹ còn đồng hành cùng tôi trong những sở thích và mối quan hệ hàng ngày. Tôi vốn là một đứa trẻ sống nội tâm, ít khi tâm sự và thể hiện tình cảm ra bên ngoài. Có lẽ vì muốn hiểu rõ và thân thiết với tôi hơn, mẹ đã cố gắng tìm hiểu những sở thích và mối quan hệ xã hội thông qua Internet và trong các cuộc trò chuyện hàng ngày. Có hôm, tôi còn thấy mẹ đang tìm kiếm, xem những video về nhóm nhạc Kpop mà tôi yêu thích hay “add-friend” với con bạn thân tôi trên Facebook. Chẳng biết từ khi nào, tôi đã hình thành thói quen kể cho mẹ nghe về những việc xảy ra trong ngày, về bạn bè và cả về những idol mà “tôi trót đem lòng yêu thương” nữa. Tôi rất biết ơn mẹ vì thông qua những hành động nhỏ nhặt ấy, tôi đã có thể dần mở lòng hơn và tìm được một “tri kỉ đích thực” cùng trải qua những thăng trầm trong cuộc sống.

Giờ đây, tuổi mẹ đã cao, sức khỏe mẹ đã không còn tốt như xưa nữa. Tết này, tôi cũng đã không còn là một đứa trẻ háo hức mong chờ lì xì hay quần áo mới nữa. Chỉ mong sao, mẹ có thật nhiều sức khỏe, gia đình mình luôn được bình an cùng quây quần bên mâm cơm sum vầy, kể nhau nghe những thăng trầm trong cuộc sống và cùng hướng về một tương lai mới tốt đẹp hơn. Còn riêng về phần tôi, tôi sẽ cố gắng hơn nữa để không phụ lòng mong mỏi và kì vọng của mẹ - người đã chấp cánh cho ước mơ tôi được bay xa. Nếu cho tôi một điều ước nữa, tôi xin ước bản thân có thể mạnh mẽ, trưởng thành hơn có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho mẹ. Cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con và vất vả nuôi con khôn lớn, dù không nói thành lời nhưng con yêu mẹ rất nhiều.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Xem thêm: Đèn xanh đèn đỏ kẻ bỏ người buông

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top