Con đừng quên nhé, ba mẹ luôn chờ con
2020-06-27 01:28
Tác giả:
Tiny Nguyễn
blogradio.vn - Con yêu à, khoảng thời gian mất đi một giọt máu của mình là khoảng thời gian tồi tệ không thể nào quên. Trên thiên đường hãy thật vui con nhé. Con đừng quên, ba mẹ luôn chờ con.
***
Biên Hòa, ngày 09/05/2020
Đã 8 tháng trôi qua kể từ ngày mẹ mất con mãi mãi. Mẹ nhớ ngày đó khi mẹ phát hiện mình mang thai con, mẹ đã rất xúc động, tay mẹ run run không dám lay ba dậy để khoe con đã đến bên ba mẹ. Thế rồi mẹ bình tĩnh lại và gọi ba, ba con dường như không biết chuyện gì đang xảy ra, cố nhìn rõ hai vạch trên que thử thai. Con biết không, ba đã nhảy cẫng lên vui sướng. Người mẹ lạnh toát, mồ hôi đầm đìa vì hồi hộp. Lúc này, mẹ chưa cảm nhận được sự có mặt của con. Hôm đó, sáng sớm ba đi Bình Thuận và mẹ vẫn đi làm như mọi ngày, nhưng ngày hôm đó là một ngày làm việc đặc biệt của mẹ. Chiều hôm ấy mẹ đi bác sĩ siêu âm vì mẹ muốn nhìn thấy con, lần đầu tiên trong đời mẹ thấy một sinh linh trong bụng mẹ, con của mẹ hiện giờ chỉ như một hạt vừng, bác sĩ mới thấy thôi còn mẹ chỉ suy đoán vị trí của con. Bác sĩ bảo con mới được 3 tuần, mẹ hơi hụt hẫng vì mẹ cứ nghĩ con chắc được gần 5 tuần rồi, lúc đấy mẹ đã có một linh cảm.
Ba đi Bình Thuận hai ngày, mẹ ở nhà một mình không ngủ được, nghĩ đến con mẹ cố gắng chợp mắt nhưng giấc ngủ vẫn chập chờn. Từ lúc mẹ phát hiện sự có mặt của con, mẹ thấy mình trở nên nhạy cảm vô cùng, có lúc mẹ thấy rất yêu đời, có lúc mẹ lại thấy bực mình khó chịu không rõ lý do. Mẹ không bị nghén, nhưng mẹ lại thấy không vui vì điều đó, khi mẹ cứ có một cảm giác tồn tại trong đầu rằng mình đang là một bà bầu bất thường.
Mẹ đang trong giai đoạn nhạy cảm thì lại có rất nhiều chuyện xảy ra, công việc làm mẹ trở nên khó chịu, mẹ đã xích mích với đồng nghiệp, mẹ bị stress. Đêm đó, mẹ không thể ngủ được vì mẹ rất bực tức đến nỗi mẹ không thể thở được, mẹ tức muốn nghẹt thở và chảy hết nước mắt. Mấy ngày sau đó, tình trạng của mẹ vẫn không thể khá hơn. Rồi đến một ngày cách ngày mẹ biết sự có mặt của con hơn 1 tuần, cảm giác hạnh phúc của ba mẹ không được bao lâu thì đột nhiên mẹ lại ra dịch hồng sau khi đi ăn trưa, mẹ thấy bất an vô cùng. Ngày hôm đó là ngày tồi tệ nhất đối với ba mẹ.
Bác sĩ đang loay hoay siêu âm cho mẹ, con yêu bé bỏng của mẹ nay đã lớn thêm được một tí nhưng vẫn còn nhỏ lắm. Mẹ bỗng thất vọng khi nghe bác sĩ bảo con nhỏ quá, mẹ bị động thai rồi kê thuốc cho mẹ. Mẹ hoang mang tột độ cũng nghe lời bác sĩ. Trên đường về nhà, mẹ đã rất buồn và thầm cầu mong con mạnh khỏe, mạnh khỏe để cùng chiến đấu với mẹ.
Về đến nhà thấy ba đã rất lo lắng, mẹ gọi điện cho bà nội, bà ngoại để hỏi về kinh nghiệm. Bà nội, bà ngoại của con đã chỉ mẹ ăn ngải cứu với trứng gà, bà tất tưởi đi mua và nấu cho mẹ ăn. Mặc dù mẹ đã biết được thông tin ăn ngải cứu sẽ gây sảy thai nhưng mẹ vẫn quyết định ăn theo kinh nghiệm của hai bà ngày xưa. Trong đầu mẹ lúc đấy chỉ nghĩ được cách nào giữ được con bên ba mẹ là mẹ sẽ làm. Mẹ cố gắng ăn hết hai quả trứng nấu với ngải cứu và một con cua. Ăn xong mẹ thấy đau bụng quặn rồi ra máu đỏ, mẹ hồn vía lên mây, mẹ khóc thảm thiết gọi ba. Ba vào thấy cảnh tượng cũng tất tưởi gọi taxi đưa mẹ đi bệnh viện.
Hôm đó trời mưa tầm tã, bố và mẹ không kịp mặc áo mưa phóng như bay vào bệnh viện. Mẹ khóc nước mắt nước mũi tèm lem, đợi bác sĩ siêu âm bảo con vẫn khỏe. Mẹ thở phào nhưng vẫn còn run. Mẹ với ba lại dắt nhau ra về. Mẹ về nằm nghỉ ngơi 1 ngày nhưng bụng vẫn đau. Đến bốn giờ sáng mẹ đau và tỉnh giấc mẹ cảm giác điều tồi tệ đã đến. Con đã ra đi mãi mãi. Ba mẹ lúc này chấp nhận sự thật trong vô vọng, đến bệnh viện mà lòng nặng trĩu, lòng mẹ trống rỗng. Mẹ chưa sẵn sàng đón nhận kết cục đau đớn của một người làm mẹ mất con.
Suốt 8 tháng nay, mẹ lúc nào cũng dằn vặt về những gì đã qua, chưa lúc nào mẹ thấy thoải mái, hình ảnh về ngày đó cứ hiện hữu trong tâm trí mẹ. Mẹ mong từng ngày để có con, nhưng khi có được con thì con lại ở cạnh mẹ trong một khoảng thời gian quá ngắn. Ba an ủi mẹ và không nhắc đến chuyện đã qua nhưng mẹ hiểu ba rất buồn và ba cũng đã khóc rất nhiều. Từ ngày mất con sức khỏe của mẹ cũng yếu đi rất nhiều, mẹ cố gắng ăn uống tẩm bổ để đón con trở lại.
Con yêu à, khoảng thời gian mất đi một giọt máu của mình là khoảng thời gian tồi tệ không thể nào quên. Trên thiên đường hãy thật vui con nhé. Con đừng quên, ba mẹ luôn chờ con.
Mẹ mong ở một chân trời xa xôi nào đó con nghe tiếng ba mẹ gọi mà quay về. Con nhất định hãy quay về để ba mẹ có cơ hội một lần nữa được yêu con, chăm sóc con và cho con những tháng ngày thật đẹp.
Con của ba mẹ. Ba mẹ yêu con rất nhiều.
© Tiny Nguyễn – blogradio.vn
Xem thêm: Đừng cố níu kéo duyên phận đã đến lúc tàn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







