Sen cuối hạ
2015-07-23 01:00
Tác giả:
Nguyễn Thị Minh Ngân
Đã cuối mùa hạ, trời nắng gắt, con nắng nhảy múa, tinh nghịch trước thềm nhà. Tôi buồn, một nỗi buồn rực rỡ mang màu nắng, tôi muốn tìm đến một nơi nào đó, để ngắm nhìn khoảnh khắc giao mùa. Tôi muốn kiếm tìm những dấu hiệu của sự kết thúc, để hân hoan cho sự khởi đầu một mùa mới, như một vòng tròn của tạo hóa, bốn mùa tuần hoàn xoay quanh giữa dòng đời vô tận.
Khi chúng tôi đến vùng hồ, sen đã qua mùa rực rỡ. Những lá sen khô cong trên mặt hồ, những đài sen chuyển màu xanh thẫm, chỉ còn vài bông hoa nở rộ, đứng trơ trọi như những đốm lửa hồng soi bóng qua làn nước mờ đục, một vài chiếc nụ đang đợi ngày khai sắc, để rồi cũng sẽ héo tàn.
Tôi ngồi trên mặt hồ, hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành. Nơi đây tĩnh lặng, chẳng có tiếng xe gầm rú, chẳng có tiếng cãi nhau của đôi vợ chồng nhà hàng xóm, chẳng còn tạp âm nào nữa cả. Tôi lắng lòng, để nghe những thanh âm vỗ về, chầm chậm thôi, chảy róc rách vào tâm hồn tôi. Phía dưới chân cầu, tiếng cá quẫy đuôi bắn nước làm chú chuồn chuồn ớt đang lim dim ngủ giật mình vỗ cánh bay lên, tan vỡ một giấc mộng lành giữa trưa hè. Từng đàn cá con lượn quanh thành những vòng tròn uyển chuyển, sóng nước lăn tăn, những cánh hoa đã bắt đầu rơi rụng, cuốn trôi theo làn nước. Tôi nói, em như cánh hoa ấy đấy, chẳng biết đi về đâu, cứ trôi dạt mãi thế thôi.

Người chẳng buồn trả lời, cũng chẳng an ủi, chỉ mỉm cười. Mặt trời đã lên cao, chiếc bóng thành một phương thẳng đứng, từng đàn bướm lượn vòng trên những cánh hoa, như đang thực hiện một vũ điệu của thiên nhiên, đẹp đến lạ lùng. Tôi không ngắm hoa nữa mà nhìn bóng hoa dưới mặt hồ, tự hỏi đâu mới là thật, hoa là thật hay ảnh hoa trên sóng nước là thật? Với tôi, những gì mình nhìn thấy, cảm nhận thấy đều là thật, dù chỉ trong khoảnh khắc, như ảo ảnh của những giấc mơ.
Trưa đứng bóng, rặng tre vàng rực sáng màu vàng óng ánh, những chiếc lá đung đưa khe khẽ như đang thì thầm những khúc hát tự tình cùng làn gió nhẹ. Mặt hồ tĩnh lặng, những đôi cánh mỏng manh lại tìm về trên búp sen, say giấc. Cánh hoa rơi rụng dần, chỉ còn lại trơ chiếc đài hoa và chùm nhụy vàng cong mềm luyến tiếc cúi xuống làn nước, để soi bóng hay xót thương những sắc hoa? Tôi chẳng thể trả lời. Xa xa, tiếng loài chim nào đấy gọi bầy, đều đều, vỗ cánh trên ngọn tre già, như tiếng đồng vọng từ xa xưa gợi nhớ về tôi của những ngày thơ bé. Chỉ giây phút thôi, cho tôi xin được làm đứa trẻ, bên cánh võng mẹ ru…à ơi…ví dầu.
Chiều, gió mơn man thổi, từng làn sương mỏng tan như tà áo dài thiếu nữa lượn quanh hồ, những chiếc lá sen cũng co mình, ôm trọn đêm. Tôi biết, mùa đến rồi cũng đi, hoa nở để héo tàn, nhưng vĩnh viễn hoa sẽ khoe sắc chứ chẳng bao giờ chịu nhún nhường mãi mà làm chiếc nụ e ấp thẹn thùng. Như tôi vậy, cũng đã tỉnh giấc mộng muốn trở về ngày xưa, tôi bây giờ cũng đã đi qua những năm tháng của cuộc đời, những sóng gió của lòng người, để là tôi của bây giờ. Người bảo tôi đừng làm cánh hoa nữa, lẻ loi lắm, đừng đem những xót thương của ngày cũ mà đong đếm hạnh phúc của tương lai, bởi vì tôi, vẫn còn là một thiếu nữ đang độ xuân thì, đừng vội tàn khi chưa khai sắc.
Chúng tôi rời gót, bóng tà đã xế, đêm lên mát lành như những ngụm trà sen. Tôi biết, chúng tôi sẽ còn trở lại nơi vùng hồ này, vào một ngày nào đấy trong năm, để biết thiên nhiên có bao điều kỳ diệu. Tôi nắm chặt tay người, như để đinh ninh rằng những gì chúng tôi vừa trải qua hoàn toàn không phải là ảo ảnh, như chính lòng chân thành người dành cho tôi.
Sen sẽ tàn, nhưng mùa sau lại bừng nở, lòng người vội chi mà cứ mãi luyến lưu cảnh sắc cuối mùa.
© Lâm Hạ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.










