Sau 20 tuổi bạn bị hiện thực thay đổi bao nhiêu?
2023-01-15 01:20
Tác giả:
Mạn Di
blogradio.vn - Cô ấy nói khi 20 có rất nhiều thứ cô ấy muốn thay đổi, chẳng hạn như cái nghèo của bậc cha chú, ví dụ như sự tầm thường của bản thân, cô ấy nói khi 30 tuổi dường như cô ấy chẳng thể thay đổi điều gì nhưng lại bị cuộc sống thay đổi rất nhiều, ví dụ như tính khí nóng nảy, còn có khuôn mặt trẻ trung.
***
Trước cửa nhà tôi có một cửa hàng "cung ứng rau xanh", bà chủ rất nhiệt tình sẽ hàn huyên với mỗi vị khách bước vào cửa hàng nhỏ: "Hôm nay tan làm muộn vậy?", "Hôm nay nhà bạn ăn lẩu sao?", "Hôm nay mua khổ qua là chuẩn bị làm khổ qua xào trứng sao?". Cứ như vậy cô ấy thông qua một cửa tiệm nhỏ hiểu được cuốc sống của những người đến rồi đi, mỗi lần trước họ mua rau xong trước khi ra khởi tiệm cô ấy đều sẽ tặng người ta ít rau gia vị, có khi là vài cọng rau mùi đôi khi là mấy cọng hẹ, chỉ là một cửa hàng "cung ứng rau xanh" bình thường lại là nơi tôi thích nhất sau khi tan làm mỗi ngày. Bà chủ đeo găng tay áo bạc màu tựa trong góc bận rộn cân, bận rộn chào hỏi, bận rộn nhét vào túi ni lông của bạn mấy cọng rau thơm tất cả những điều này khiến tôi cảm thấy thân cận và ấm áp.
.jpg)
Trong thành phố cô đơn này một cửa hàng "cung ứng rau xanh" chỉ có vài mét vuông này bị chìm trong những công trình cao thấp đan xen nhưng là nơi gần hơi thở cuộc sống nhất, gần nhà nhất. Sau mỗi lần đến cửa hàng tôi bắt đầu biết rằng, bà chủ cột tóc đuôi ngựa mang tạp dề màu xanh giống như tôi, đã ngoài 30 tuổi. Trong thời gian gián đoạn đến cửa hàng ấy, tôi bắt đầu hiểu cuộc đời của cô ấy
Sau khi tốt nghiệp trung học cô ấy miễn cưỡng thi vào một trường dạy nghề, ngành thương mại điện tử, sau khi tốt nghiệp thi vào đại học, mở một cửa hàng, làm nhân viên văn thư trong một công ty nhỏ, còn live stream vài tuần, sau đó gặp được người chồng hiện tại kết hôn sinh con hai người kinh doanh cửa hàng nhỏ này. Từ 20 tuổi đến 30 tuổi ròng rã 10 năm cô ấy chỉ dùng thời gian mấy phút để hoàn thành tổng kết khái quát, cô ấy nói những năm 20 tuổi nhìn thấy rất nhiều câu chuyện chăm chỉ trên mạng, từng muốn đọc nhiều sách rễ cỏ vùng lên, có được chỗ đứng trong thành phố. Cô ấy nói khi 30 tuổi mỗi ngày 4, 5 giờ đã thức dậy ngồi trên chiếc xe ba bánh của chồng, phía sau kéo theo cuộc sống của một nhà ba người. Cô ấy nói những năm 20 tuổi thích sách, thích thời trang, muốn mở một cửa hàng quần áo, muốn trở thành phần tri thức có thể diện, chỉ là chưa từng nghĩ đi bán thức ăn. Cô ấy nói khi 30 tuổi cô ấy đã mặc vài chiếc tạp dề cũ kỹ, cô ấy quan tâm đến thị trường và giá rau, đau lòng khi dưa chuột và cà chua héo rũ, thích đất và sương sớm dính nửa trên rau cũ tươi. Cô ấy nói khi 20 có rất nhiều thứ cô ấy muốn thay đổi, chẳng hạn như cái nghèo của bậc cha chú, ví dụ như sự tầm thường của bản thân, cô ấy nói khi 30 tuổi dường như cô ấy chẳng thể thay đổi điều gì nhưng lại bị cuộc sống thay đổi rất nhiều, ví dụ như tính khí nóng nảy, còn có khuôn mặt trẻ trung.

Cô ấy sống cuộc đời 30 tuổi của mình một cách bình an hòa thuận, không tự ti cũng không kiêu ngạo. Tôi nhớ đến một số câu chuyện trong cuốn "Học sinh tuyển đợt 2 của tôi" của Hoàng Đăng, một trường tuyển sinh đợt 2 bình thường bên trong chưa số lượng lớn học sinh bình thường, đa số họ xuất thân bình thường, một đường tuần tự tiến tới bước chân theo giáo dục định hướng về thi cử đi vào khuôn viên trường đại học không xuất chúng, nhưng cũng không lạc hậu. Họ từng dã tâm bừng bừng và háo hức muốn thử đối với tương lai, sau đó tốt nghiệp đa số bọn họ thuê trong những căn phòng chật chội nhỏ hẹp chấp nhận một công việc bình thường nhưng cũng vừa ý, những dã tâm đó dần chìm trong giá nhà một đường tăng vọt, trong những chuyến tàu điện ngầm chen chúc nhau, cũng chìm trong sự già nua của cha mẹ và sự bình thường cam tâm tình nguyện.
Nhưng có lẽ, chúng ta những người từng bị cuộc sống mài giũa mới thực sự hiểu được cuộc sống này là vì cái gì, những góc cạnh bị mài giũa ấy ở nơi chúng ta không nhìn thấy được dịu dàng chống đỡ chúng ta, dạy chúng ta trân trọng sự ấm áp của một ngày ba bữa, chèo chống cho chúng ta trở thành một người lớn bình thường có thể tỏa sáng.
© Mạn Di - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Nhìn lại một năm thấy nuối tiếc những điều này | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.








