Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sáng của tinh khôi

2022-02-08 01:10

Tác giả: Trần Minh


blogradio.vn - Trên ban thờ, mâm cỗ ngày mùng 1 Tết đã được vợ và các con chuẩn bị xong. Hương trầm tỏa mùi thơm tràn ngập không gian ngôi nhà nhỏ. Một cảm giác ấm áp bên những người thân yêu. Lạ thật, ngày thường vẫn đủ những con người ấy, nhưng hôm nay, buổi sáng mùng 1 Tết, cảm nhận sự ấm cúng sao linh thiêng đến thế.

***

Trái ngược với sự ồn ã, tấp nập của những ngày cuối năm. Sáng mùng 1 Tết, một không gian tĩnh lặng bao trùm lên từng ngõ ngách, phố xá của Thủ đô. Tĩnh lặng trong sự linh thiêng, giao hòa của đất trời, vạn vật. Đâu đó, bắt đầu có tiếng rao lanh lảnh của người bán muối, tiếng rao vang lên rồi lại lọt thỏm như rơi vào hư không: "Ai mua muối ra mua, Ai mua muối ra mua nào". 

Đã có một vài người thức giấc, mở cửa ra mua sự may mắn, ấm no cho gia đình mình trong năm mới. Hiếm có bao giờ, sự mua bán lại diễn ra chóng vánh đến thế. Đắt rẻ gì cân muối, nhưng cái được là sự kỳ vọng lớn lao gửi gắm trong từng hạt muối mặn chát không thể thiếu được trong bếp núc của mỗi gia đình.

Không gian tĩnh lặng sáng mùng 1 Tết đem lại sự an nhiên, thanh thản trong tâm hồn. Sống giữa một đô thị ồn ã, một ngày được hít thở cái bầu không khí trầm lắng như vậy thật hiếm hoi, làm phấn chấn lòng người. Năm nào cũng thế, sáng mùng 1 Tết, tôi lại dắt xe đạp, dạo quanh phố phường để cảm nhận rõ hơn sức xuân đang lan tỏa trên từng cành cây, ngọn gió.

chon-mua-canh-dao

Hà Nội hôm nay thật tinh khôi, mới tối muộn hôm qua, những cây đào, cây quất; những chăn, ga gối đệm, đồ sành sứ… còn bày kín vỉa hè tràn xuống lòng đường. Sau mấy tiếng thâu đêm thu gom rác thải của những người công nhân vệ sinh môi trường, đường phố đã phong quang, sạch sẽ hơn hẳn mọi ngày. Hà Nội như được gột rửa, tắm táp bằng sự thơm tho của nước lá mùi già, để hòa cùng với người dân Thủ đô đón chào năm mới với tâm thế và hoài bão mới.

Một mình đạp xe trên phố xá vắng người, cảm giác phố nhỏ, ngõ nhỏ như rộng lớn, thênh thang hơn. Hai bên, những căn nhà vẫn đóng kín cửa. Mùi hương trầm phảng phất, tiếng gõ mõ đọc kinh của phật tử tại gia vang vang đều đặn. 

Giờ này, có lẽ bên trong những ngôi nhà đang đóng cửa ấy, các thành viên trong gia đình đã dậy, tất bật cùng nhau chuẩn bị mâm cỗ cúng ngày mùng 1 Tết. Sắc đỏ bao trùm là màu cờ Tổ quốc. 

Đàn chim sẻ ríu rít sà xuống vỉa hè, lòng đường, no nê nhặt nhạnh những hạt gạo trắng phau, mà trong lễ trừ tịch đêm 30 Tết, người ta đã rắc ra cùng những hạt muối với mong muốn các vong linh được no đủ để phù trợ cho người trần một năm được bình yên, phù hộ cho người dân toàn thế giới thoát khỏi đại dịch Covid -19 đang đeo bám suốt ba năm qua.

Hà Nội trong sớm mai thật đẹp, cái đẹp mà một người, dù được sinh ra và lớn lên hoặc có nhiều năm sinh sống, gắn bó với mảnh đất này, đôi khi đã vô tình chưa cảm nhận hết. Cái đẹp đến từ sự bình dị, đời thường. 

tet_4

Một ngôi nhà cổ rêu phong lọt thỏm giữa những ngôi nhà cao tầng xây mới hiện đại, một tòa biệt thự bị bao vây bởi những ki-ốt buôn bán sầm uất trên đất khuôn viên, mà ngày thường do bị lấn át bởi những tấm biển quảng cáo, với sự bắt mắt của ánh đèn led trang trí đầy màu sắc, cùng với guồng quay tất bật của mưu sinh, khiến ta không nhận ra vẻ đẹp nguy nga, tinh xảo trong kiến trúc hơn trăm năm tuổi…Nhưng hôm nay, giữa một khung cảnh tĩnh lặng, hòa quyện với sắc xuân tràn về, lòng người phấn chấn, vui tươi, ta như thực tỉnh và nhận ra vẻ đẹp dung dị, đời thường vốn có.

Đây rồi Hồ Gươm - Thăng Long nơi hồn thiêng sông núi. Với Hồ Gươm, bốn mùa trong năm đều cho ta những vẻ đẹp riêng. Nếu mùa hè, làn gió nồm nam thổi qua mặt hồ làm tung bay tóc liễu, khi thu về, hoa lộc vừng nở rộ, như rắc trên mặt nước Hồ Gươm trong xanh một thảm hoa đỏ rực như những ánh hoa đăng tỏa sáng giữa ban ngày, tạo ra niềm cảm hứng cho những nhiếp ảnh gia để vẽ bằng ánh sáng những bức ảnh làm thổn thức lòng người. 

Mùa đông, khi ta co ro với cái lạnh của những đợt gió mùa đông bắc, thì cây cối xung quanh mặt Hồ Gươm lại cởi phăng "cánh áo cũ", đón đợi xuân về là đâm ra những lộc non xanh biếc. Và hôm nay, khi sắc xuân đã tràn ngập, những cây đào bung hoa nở rộ khoe sắc cùng những luống hoa thược dược, hoa cánh bướm, hoa hồng…được trồng trong vườn hoa xung quanh Hồ Gươm như tô điểm, làm nổi bật thêm phong cảnh Tháp rùa, Tháp Bút, cầu Thê húc thêm đẹp, thêm linh thiêng hơn.

Đã có một số người đi tập thể dục, chạy bộ xung quanh Hồ Gươm; một nếp sống của người Hà Nội luôn được duy trì. Trong buổi sáng đầu tiên của năm mới, họ gặp nhau mừng rỡ. Tết năm nay, dù có thiếu đi những cái bắt tay, những cái ôm hôn nồng ấm, nhưng những lời chúc tụng cũng đủ để gắn kết tình thân và làm ấm áp lòng người.

tet_45

Tôi lững thững đạp xe trở về nhà, gần 10 giờ sáng, đường phố vẫn vắng người qua lại, nhưng chắc là, chỉ quá nửa trưa, sự nhộn nhịp sẽ dần dần trở lại.Vì đó là thời điểm con cháu trong gia đình đi chúc Tết ông bà, cha mẹ, họ hàng ruột thịt.

Mở cửa về nhà, mẹ đã ngồi chờ ở phòng khách, trên mình là bộ quần áo mới. Gọi là quần áo mới, chứ thực ra là quần áo cũ, một năm chỉ mặc vài ngày Tết nên vẫn còn mới. Cho dù, con cháu có mua cho cụ những bộ quần áo khác, nhưng cụ vẫn chỉ thích mặc bộ quần áo quen thuộc mỗi dịp xuân về. Thường ngày, cụ ngồi một lúc là mỏi lưng, phải vào giường nghỉ, nhưng Tết, cụ có thể ngồi cả buổi trò chuyện cùng con cháu đến chúc Tết. Niềm vui sum vầy đã làm quên đi sự già nua, bệnh tật trong người cụ.

Trên ban thờ, mâm cỗ ngày mùng 1 Tết đã được vợ và các con chuẩn bị xong. Hương trầm tỏa mùi thơm tràn ngập không gian ngôi nhà nhỏ. Một cảm giác ấm áp bên những người thân yêu. Lạ thật, ngày thường vẫn đủ những con người ấy, nhưng hôm nay, buổi sáng mùng 1 Tết, cảm nhận sự ấm cúng sao linh thiêng đến thế.

©Trần Minh - blogradio.vn

Xem thêm: Chúng ta của hiện tại là hai kẻ xa lạ với những ký ức đã từng vì nhau | Radio Tình yêu

Trần Minh

Viết để khám phá mình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top