Sáng của tinh khôi
2022-02-08 01:10
Tác giả:
Trần Minh
blogradio.vn - Trên ban thờ, mâm cỗ ngày mùng 1 Tết đã được vợ và các con chuẩn bị xong. Hương trầm tỏa mùi thơm tràn ngập không gian ngôi nhà nhỏ. Một cảm giác ấm áp bên những người thân yêu. Lạ thật, ngày thường vẫn đủ những con người ấy, nhưng hôm nay, buổi sáng mùng 1 Tết, cảm nhận sự ấm cúng sao linh thiêng đến thế.
***
Trái ngược với sự ồn ã, tấp nập của những ngày cuối năm. Sáng mùng 1 Tết, một không gian tĩnh lặng bao trùm lên từng ngõ ngách, phố xá của Thủ đô. Tĩnh lặng trong sự linh thiêng, giao hòa của đất trời, vạn vật. Đâu đó, bắt đầu có tiếng rao lanh lảnh của người bán muối, tiếng rao vang lên rồi lại lọt thỏm như rơi vào hư không: "Ai mua muối ra mua, Ai mua muối ra mua nào".
Đã có một vài người thức giấc, mở cửa ra mua sự may mắn, ấm no cho gia đình mình trong năm mới. Hiếm có bao giờ, sự mua bán lại diễn ra chóng vánh đến thế. Đắt rẻ gì cân muối, nhưng cái được là sự kỳ vọng lớn lao gửi gắm trong từng hạt muối mặn chát không thể thiếu được trong bếp núc của mỗi gia đình.
Không gian tĩnh lặng sáng mùng 1 Tết đem lại sự an nhiên, thanh thản trong tâm hồn. Sống giữa một đô thị ồn ã, một ngày được hít thở cái bầu không khí trầm lắng như vậy thật hiếm hoi, làm phấn chấn lòng người. Năm nào cũng thế, sáng mùng 1 Tết, tôi lại dắt xe đạp, dạo quanh phố phường để cảm nhận rõ hơn sức xuân đang lan tỏa trên từng cành cây, ngọn gió.
Hà Nội hôm nay thật tinh khôi, mới tối muộn hôm qua, những cây đào, cây quất; những chăn, ga gối đệm, đồ sành sứ… còn bày kín vỉa hè tràn xuống lòng đường. Sau mấy tiếng thâu đêm thu gom rác thải của những người công nhân vệ sinh môi trường, đường phố đã phong quang, sạch sẽ hơn hẳn mọi ngày. Hà Nội như được gột rửa, tắm táp bằng sự thơm tho của nước lá mùi già, để hòa cùng với người dân Thủ đô đón chào năm mới với tâm thế và hoài bão mới.
Một mình đạp xe trên phố xá vắng người, cảm giác phố nhỏ, ngõ nhỏ như rộng lớn, thênh thang hơn. Hai bên, những căn nhà vẫn đóng kín cửa. Mùi hương trầm phảng phất, tiếng gõ mõ đọc kinh của phật tử tại gia vang vang đều đặn.
Giờ này, có lẽ bên trong những ngôi nhà đang đóng cửa ấy, các thành viên trong gia đình đã dậy, tất bật cùng nhau chuẩn bị mâm cỗ cúng ngày mùng 1 Tết. Sắc đỏ bao trùm là màu cờ Tổ quốc.
Đàn chim sẻ ríu rít sà xuống vỉa hè, lòng đường, no nê nhặt nhạnh những hạt gạo trắng phau, mà trong lễ trừ tịch đêm 30 Tết, người ta đã rắc ra cùng những hạt muối với mong muốn các vong linh được no đủ để phù trợ cho người trần một năm được bình yên, phù hộ cho người dân toàn thế giới thoát khỏi đại dịch Covid -19 đang đeo bám suốt ba năm qua.
Hà Nội trong sớm mai thật đẹp, cái đẹp mà một người, dù được sinh ra và lớn lên hoặc có nhiều năm sinh sống, gắn bó với mảnh đất này, đôi khi đã vô tình chưa cảm nhận hết. Cái đẹp đến từ sự bình dị, đời thường.
Một ngôi nhà cổ rêu phong lọt thỏm giữa những ngôi nhà cao tầng xây mới hiện đại, một tòa biệt thự bị bao vây bởi những ki-ốt buôn bán sầm uất trên đất khuôn viên, mà ngày thường do bị lấn át bởi những tấm biển quảng cáo, với sự bắt mắt của ánh đèn led trang trí đầy màu sắc, cùng với guồng quay tất bật của mưu sinh, khiến ta không nhận ra vẻ đẹp nguy nga, tinh xảo trong kiến trúc hơn trăm năm tuổi…Nhưng hôm nay, giữa một khung cảnh tĩnh lặng, hòa quyện với sắc xuân tràn về, lòng người phấn chấn, vui tươi, ta như thực tỉnh và nhận ra vẻ đẹp dung dị, đời thường vốn có.
Đây rồi Hồ Gươm - Thăng Long nơi hồn thiêng sông núi. Với Hồ Gươm, bốn mùa trong năm đều cho ta những vẻ đẹp riêng. Nếu mùa hè, làn gió nồm nam thổi qua mặt hồ làm tung bay tóc liễu, khi thu về, hoa lộc vừng nở rộ, như rắc trên mặt nước Hồ Gươm trong xanh một thảm hoa đỏ rực như những ánh hoa đăng tỏa sáng giữa ban ngày, tạo ra niềm cảm hứng cho những nhiếp ảnh gia để vẽ bằng ánh sáng những bức ảnh làm thổn thức lòng người.
Mùa đông, khi ta co ro với cái lạnh của những đợt gió mùa đông bắc, thì cây cối xung quanh mặt Hồ Gươm lại cởi phăng "cánh áo cũ", đón đợi xuân về là đâm ra những lộc non xanh biếc. Và hôm nay, khi sắc xuân đã tràn ngập, những cây đào bung hoa nở rộ khoe sắc cùng những luống hoa thược dược, hoa cánh bướm, hoa hồng…được trồng trong vườn hoa xung quanh Hồ Gươm như tô điểm, làm nổi bật thêm phong cảnh Tháp rùa, Tháp Bút, cầu Thê húc thêm đẹp, thêm linh thiêng hơn.
Đã có một số người đi tập thể dục, chạy bộ xung quanh Hồ Gươm; một nếp sống của người Hà Nội luôn được duy trì. Trong buổi sáng đầu tiên của năm mới, họ gặp nhau mừng rỡ. Tết năm nay, dù có thiếu đi những cái bắt tay, những cái ôm hôn nồng ấm, nhưng những lời chúc tụng cũng đủ để gắn kết tình thân và làm ấm áp lòng người.
Tôi lững thững đạp xe trở về nhà, gần 10 giờ sáng, đường phố vẫn vắng người qua lại, nhưng chắc là, chỉ quá nửa trưa, sự nhộn nhịp sẽ dần dần trở lại.Vì đó là thời điểm con cháu trong gia đình đi chúc Tết ông bà, cha mẹ, họ hàng ruột thịt.
Mở cửa về nhà, mẹ đã ngồi chờ ở phòng khách, trên mình là bộ quần áo mới. Gọi là quần áo mới, chứ thực ra là quần áo cũ, một năm chỉ mặc vài ngày Tết nên vẫn còn mới. Cho dù, con cháu có mua cho cụ những bộ quần áo khác, nhưng cụ vẫn chỉ thích mặc bộ quần áo quen thuộc mỗi dịp xuân về. Thường ngày, cụ ngồi một lúc là mỏi lưng, phải vào giường nghỉ, nhưng Tết, cụ có thể ngồi cả buổi trò chuyện cùng con cháu đến chúc Tết. Niềm vui sum vầy đã làm quên đi sự già nua, bệnh tật trong người cụ.
Trên ban thờ, mâm cỗ ngày mùng 1 Tết đã được vợ và các con chuẩn bị xong. Hương trầm tỏa mùi thơm tràn ngập không gian ngôi nhà nhỏ. Một cảm giác ấm áp bên những người thân yêu. Lạ thật, ngày thường vẫn đủ những con người ấy, nhưng hôm nay, buổi sáng mùng 1 Tết, cảm nhận sự ấm cúng sao linh thiêng đến thế.
©Trần Minh - blogradio.vn
Xem thêm: Chúng ta của hiện tại là hai kẻ xa lạ với những ký ức đã từng vì nhau | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.











