Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết nay - Tết xưa

2022-02-01 01:30

Tác giả: Nguyễn Hải Đăng


blogradio.vn - Tết không thay đổi, không “buồn” hơn xưa mà chính tôi và bạn đã thay đổi, chính niềm hạnh phúc về cái Tết trong ta đã thay đổi. Tết vẫn là Tết vẫn nồng ấm; vẫn là không khí, hương sắc kỳ vĩ của năm, vẫn là nét truyền thống, văn hóa cao đẹp nghìn đời của dân tộc. Và Tết nay hay Tết xưa vẫn là những gì tuyệt hảo nhất trong tiềm thức của riêng tôi.

***

Phải chăng Tết nay đã buồn hơn Tết xưa. Không còn cái nô nức, náo nhiệt vào những ngày cận Tết, không còn cái sôi nổi, rộn ràng vào ba mùng Tết, hình ảnh Tết xưa, cái Tết ì đùng, tưng bừng giờ chỉ còn là kí ức đẹp trong tôi.

Tết – một danh từ, một hoạt động hay hơn hết đó là giá trị truyền thống, văn hóa; đặc sản của dân tộc, quê hương, của con người Việt Nam ta. Tết là lúc ta dẹp hết những bộn bề, lo toan cuộc sống, tách mình ra khỏi vòng xoáy xã hội, là lúc ta nghỉ ngơi, tìm thấy được sự yên bình và hạnh phúc, quây quần bên gia đình, bạn bè. Có vị nào bằng hương vị Tết, có khoảng thời gian nào bằng thời gian Tết. 

Không hiểu sao vui nhất là khi được ngồi trên chuyến xe cuối cùng về quê đón Tết, được ngắm sắc trời yêu kiều, quyến rũ; được nhìn mọi người, cô chú, anh chị tất bật, tay xách nách mang đèo nhau trên những chuyến xe vào phút cuối năm này. 

Cũng là sắc đỏ của phong bao lì xì đỏ thắm, cũng là màu vàng rực rỡ của những cành mai, cũng là cái bận rộn, quần quật sắm sang nhà cửa đón Tết, cũng là đòn bánh tét, bánh chưng năm nào cùng bà gói, cũng là cái vị ngọt lịm của mứt Tết, cũng là mâm ngũ quả, là nhành hoa đang căng tràn sức sống dâng lên tổ tiên. Tết không thiếu thứ gì, không thay đổi gì cả, không có gì khác xưa nhưng đâu đó trong cái vẻ đẹp của Tết, tôi lại thấy “Tết nay buồn hơn hẳn”.

tet_-_9

Tôi chợt nhận ra mình không còn quá hứng thú với Tết, không còn quá mong chờ đến ngày được ngồi ăn mứt, uống trà nghe câu chuyện các chú, các cụ; không còn đùa giỡn, rượt đuổi nhau quanh sân nhà giây phút giao mùa, hồn nhiên chạy nhảy, tung tăng đến mệt lã người; tôi không còn “nhiệt tình”, “hào sản” với Tết như lúc nhỏ nữa. 

Thời gian là minh chứng cho sự thay đổi của vạn vật, là minh chứng cho sự thay đổi của tôi với Tết và của Tết với tôi. 23-24 Tết, tôi đã được gia đình phân công lau chùi, quét dọn bộ bàn ghế, kệ sách, kệ tủ, cứ như thế làm dần cho đến 30 Tết cũng kịp để đón năm mới, kịp để gia đinh thu dọn về quê cùng bà tận hưởng một mùa Tết. 

Năm nay, bà đã già đi nhiều hơn trước, lúc nhỏ tôi cứ đếm từng ngày trông cho mau đến Tết nhưng giờ lớn lên nghĩ lại mong cho Xuân đừng về, cho Tết đừng ghé, cho thời gian chậm lại để gia đình tôi ở cạnh bà lâu hơn. Chợt nhận ra mình đã lớn thật rồi, đã biết suy nghĩ cho người khác, đã bớt đi hứng thú với bánh mứt, kẹo ngọt với ngày xuân.

Nhanh thật đấy, mới ngày nào đang reo hò, chúc Tết, đang sum vầy bên gia đinh, đang tận hưởng không khí quê hương trong làng gió Xuân thế mà giờ đã hết Tết. Tết đến thật nhanh và đi thật bất ngờ, Tết như một cơn gió xuân vậy, à không Tết chính là một cơn gió xuân – nó ấm áp, nhẹ nhàng mà lại kỳ vĩ vụt bay qua thanh xuân, qua kí ức của tôi, của từng con người Việt Nam.

tet_-_vui

Càng lớn cũng chính là lúc tôi càng thấy Tết “chán” đi, càng thấy mình đã trưởng thành, đã biết phụ giúp việc nhà, lo dọn mọi thứ để cùng gia đinh đón trọn một mùa Tết. Không còn vui vẻ, ngây ngô đùa giỡn quanh nồi bánh Tét, không còn mong chờ, hồi hợp mở từng phong bao lì xì hay không còn thích thú với những lần “chín nút”, “ba tây”...mà thấy đó là niềm vui khi được phụ giúp gia đình, được sum họp vào đêm 30, được ngồi chém gió, kể về một năm qua và chúc phúc nhau năm mới với sự đông đủ cả dòng họ vào mùng 1 Tết – như vậy là Tết đã vui, đã hạnh phúc lắm rồi.

Tết không thay đổi, không “buồn” hơn xưa mà chính tôi và bạn đã thay đổi, chính niềm hạnh phúc về cái Tết trong ta đã thay đổi. Tết vẫn là Tết vẫn nồng ấm; vẫn là không khí, hương sắc kỳ vĩ của năm, vẫn là nét truyền thống, văn hóa cao đẹp nghìn đời của dân tộc. Và Tết nay hay Tết xưa vẫn là những gì tuyệt hảo nhất trong tiềm thức của riêng tôi.

© Nguyễn Hải Đăng - blogradio.vn

Xem thêm: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Nguyễn Hải Đăng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

Có những yêu thương ở lại

Có những yêu thương ở lại

Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này

Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.

back to top