Sài Gòn - Thanh xuân của chúng tôi!
2020-08-08 01:28
Tác giả:
Moon
blogradio.vn - Chúng tôi năm đó – những cô cậu sinh viên tròn 20 tuổi, lần đầu tiên thấy người ta đi “bão” khi Đội tuyển bóng đá Việt Nam vô địch AFF Cup, cũng hùa theo, mang chảo, nắp xoong đạp xe ra ngoài trung tâm thành phố mà gõ, hò hét với họ.
***
Sài Gòn trong tưởng tượng của đứa trẻ lớn lên ở miền quê như tôi là một nơi nào đó hào nhoáng, sinh động, vui tươi. Và đến giờ, sau 12 năm sinh sống ở đây, Sài Gòn trong tôi vẫn luôn đẹp, đẹp với những kỷ niệm, với những kiến thức và đẹp bởi những điều thân quen tôi đã có ở chốn này.
Tôi có một nhóm bạn, tính đến giờ cũng gắn bó với nhau hơn 10 năm, chúng tôi cùng nhau trải qua những kỷ niệm buồn vui khi còn là sinh viên, khi mới ra trường và cho đến tận bây giờ, lúc mà tuổi đời đã bước qua 30.
Năm hai đại học, khi đã có tí xíu kinh nghiệm sống trên đất Sài Gòn, khi đã có điện thoại di động và liên lạc được với nhau, chúng tôi tìm thuê một ngôi nhà nguyên căn để ở chung. Căn nhà thuê trong con hẻm nhỏ đường Cách Mạng Tháng 8 là nơi 15 đứa sinh viên chúng tôi trải qua một năm đúng nghĩa của “cuộc sống sinh viên”.
.jpg)
Chúng tôi gồm 10 nam và 5 nữ, đến từ nhiều trường khác nhau, nào là Kinh tế, Sư phạm, Khoa học tự nhiên, Giao thông vận tải, Văn Lang,… Vì số lượng đông nên mỗi ngày sẽ có 2 đứa đi chợ, nấu ăn, rửa chén, cứ thế xoay vòng cho cả tuần không phân biệt trai gái. Sáng sáng, lại có một nhóm cặp sách, dắt xe đạp đi học, trưa về quây quần bên mâm cơm, chiều lại đi học. Buổi tối có đứa đi dạy kèm, đứa đi làm phục vụ ở nhà hàng. Vì nhà đông nên làm gì chúng tôi đều không sợ thiếu bạn đồng minh, gần như tối nào cũng có vài ba đứa rủ nhau đi bộ ra đường Hòa Hưng ăn hủ tiếu gõ 5.000đ, rồi ghé ngang qua xe sữa đậu nành gần đó mà xách về thêm vài ba bịch cho những đứa ở nhà. Buổi tối muộn là thời điểm tụ tập đông đủ nhất của cả nhà, nhóm thì ngồi trên gác học bài, nhóm thì ngồi dưới nhà chat Yahoo, tám chuyện, có nhóm lại thấy nóng bức, rủ nhau trèo lên mái nhà, ngồi nhìn sang ánh điện của ngôi trường mầm non đối diện mà kể cho nhau nghe những câu chuyện thường nhật, những dự định tương lai hay những rung động vừa chớm nở…
Chúng tôi năm đó – những cô cậu sinh viên tròn 20 tuổi, lần đầu tiên thấy người ta đi “bão” khi Đội tuyển bóng đá Việt Nam vô địch AFF Cup, cũng hùa theo, mang chảo, nắp xoong đạp xe ra ngoài trung tâm thành phố mà gõ, hò hét với họ. Rồi cũng lần đầu tiên, chúng tôi hiểu được cảm giác bị mất chiếc xe đạp khi vừa quay lưng chưa đầy 1 phút đồng hồ là thế nào. Lần đầu tiên, cả bọn hết tiền mà gia đình thì chưa kịp gửi, không đủ tiền mua thức ăn, thế là nấu cháo, chiên cơm ăn cho qua bữa. Và cũng lần đầu tiên, tôi thấy thằng bạn tưng tửng thường ngày của mình thất tình, nó không khóc, nó không kể lể gì cả mà im lặng, lửng thửng đi bộ như người vô hồn vào sâu trong con hẻm,…
Tuổi 20, chúng tôi cũng có những sốc nổi, những cá tính riêng, ở chung thì vui đó nhưng rồi cũng có không ít chuyện làm nhau khó chịu mà cãi vã nhau. Khi được một năm, chúng tôi quyết định không thuê căn nhà đó nữa mà tách nhau ra ở riêng. Nhưng tình bạn thì không dừng lại ở đó.
.jpg)
Thường thì cuối tuần, mấy đứa bạn lại chạy sang phòng trọ của tôi – căn gác nhỏ trên đường Âu Cơ để ăn cơm, đi trà sữa với nhau. Bữa cơm nhiều lúc chỉ có trứng chiên với canh, nhưng ngồi ăn với nhau, chúng tôi lại có cảm giác của một bữa cơm gia đình mà thấy rất ngon miệng. Quán trà sữa “Honey” trên đường Nguyễn Thị Nhỏ là nơi quen thuộc của nhóm, một tuần vài ba lần chúng tôi ngồi ở đó, có lúc quân số lên đến 8 – 10 đứa, vậy nên mỗi lần chúng tôi vào là 2 chị chủ quán lại xếp 2 – 3 cái bàn lại với nhau để cả bọn thoải mái mà tám chuyện.
Công viên Tân Phước cũng là nơi gắn bó với thời thanh xuân của tôi, tôi nhớ có một khoảng thời gian, tôi với con bạn quyết tâm cùng nhau sống lành mạnh, sáng dậy sớm ra công viên đi bộ để tăng cường sức khỏe. Thế mà, vừa đi được vài vòng, hai đứa đã thấm mệt, rồi ngồi nhìn người khác tập thể dục, đánh cầu lông, đến lúc trời nắng, là mua xôi, mua sữa đậu nành xách về. Chiều cuối tuần, hai đứa lại ra công viên ngồi, hóng sang Nhà thờ kế bên để nhìn người ta đi lễ, hát Thánh ca. Chúng tôi cứ êm đềm như thế mà bên nhau đến khi cả bọn lần lượt ra trường, đi làm
Dù đã đi làm nhưng căn gác nhỏ, quán trà sữa vẫn là nơi tụ tập quen thuộc. Sau này, chúng tôi lại có thêm cái thú vui là sáng sớm cuối tuần, thỉnh thoảng rủ nhau ra Nhà thờ Đức Bà và Công viên 30/4 để uống “cà phê bệt”, ngồi nhìn Sài Gòn sáng sớm, cảm nhận được sự trong lành, yên ả ngay giữa trung tâm thành phố.
Sau hơn 10 năm kể từ ngày thuê nhà ở chung, hiện tại quá nửa số bạn của tôi đã có gia đình, vì cuộc sống riêng mà đứa ở Sài Gòn, đứa Vũng Tàu, đứa về quê, và có cả đứa đã bỏ dở tình yêu, hoài bão, trách nhiệm với gia đình mà sang thế giới bên kia lúc tuổi đời chỉ mới 25…
Tôi không còn ở căn gác nhỏ trên đường Âu Cơ ấy nữa, chúng tôi cũng không còn ghé công viên Tân Phước, hay quán trà sữa ngày xưa, và cũng bỏ luôn thói quen “cà phê bệt” cuối tuần, thỉnh thoảng đi ngang con đường Nguyễn Thị Nhỏ, hàng quán đông đúc hơn trước, nhưng cái cảm giác thân thuộc khi trở về nơi có nhiều kỷ niệm của mình nó vẫn làm tôi xao xuyến khó tả mà cứ thể chậm chậm vòng xe để ngắm nhìn nơi này thật kỹ.
Mỗi năm chỉ vài ba lần đám bạn chúng tôi gặp nhau, ngồi với nhau kể về công việc, hoài bão, gia đình. Thời gian làm chúng tôi thay đổi nhiều quá, cả về ngoại hình lẫn tư tưởng sống, sự chật vật mưu sinh, trách nhiệm với gia đình, áp lực của công việc,… làm người ta già đi nhiều quá. Cứ mỗi lần như thế tôi lại bồi hồi nhớ về thời sinh viên của chúng tôi - sinh động, trong trẻo và tươi đẹp vô cùng.
© Moon - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chơi vơi giữa Sài Gòn | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.






