Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi biết một mùa thu Sài Gòn

2018-12-02 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Sài Gòn vào thu là những cơn gió se lạnh khi màn đêm buông xuống. Chẳng rét buốt như đầu đông Hà Nội mà chỉ là một thoáng rùng mình khi gió khẽ tràn qua. Ai cũng muốn ra đường để cảm nhận một Sài Gòn khác lạ và bình yên. Vẫn quần áo như mọi ngày, vẫn bên ly cà phê đá mát lạnh nhưng mùi vị của đất trời có thêm một chút thu.

***

Đẩy cánh cửa bước ra khỏi nơi làm việc, dưới ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua hàng cây hai bên đường, một cơn gió bất chợt ùa qua làm mái tóc tôi rối bời. Tôi đưa tay vuốt những cọng tóc đang che kín mặt. Ánh mắt tôi bất chợt dừng lại giữa con đường rợp bóng hàng me. Những chiếc lá me đã vàng úa nhỏ xinh đang bay theo gió. Chúng rơi một cách từ từ, chậm dãi, lơ lửng trên không trung như những bông tuyết trắng giữa mùa đông.

Sài Gòn vốn nổi tiếng với hai mùa mưa và nắng. Nhưng tôi nhận ra nơi đây cũng có bốn mùa như Hà Nội. Chỉ là chúng không rõ rệt để ta có thể cảm nhận từng ngày. Nhưng nếu ai tinh ý sẽ thấy mùa của Sài Gòn đến chậm hơn một chút. Giống như lúc này, khi cơn gió lạnh đã tràn về miền bắc nhưng Sài Gòn mới bước vào thu. Những tia nắng dịu nhẹ mang theo chút hanh hao khiến lòng người xao xuyến. Dường như có một chút gì đó chậm lại trong cuộc sống hối hả năng động nơi đây.

Trên đường dòng xe cộ tấp nập nhưng tôi vẫn có cảm giác không vội vã. Mọi người chậm rãi từ từ, khi đứng chờ đèn đỏ ai cũng chọn cho mình một bóng dâm dưới tán cây dể dừng lại. Những chiếc lá vàng bay trong gió đậu xuống bờ vai của khách qua đường. Ai cũng muốn nán lại để tận hưởng chút lãng mạn của khung cảnh ấy. Dường như họ thích thú khi được dừng đèn đỏ, được đứng dưới hàng cây đang mùa thay lá, được thả hồn mình bay bổng cùng đất trời.

blog radio,  Tôi biết một mùa thu Sài Gòn

Tôi cũng tự thưởng cho mình một chút tự tại giữa thiên nhiên khoáng đạt này. Tôi ngồi dưới tán cây chò nâu trong công viên cạnh Nhà thờ Đức Bà, nhìn ngắm những cánh chò nâu xoay tít trong gió. Tôi hít hà mùi hương thơm dịu của cỏ khô vừa được vắt tỉa bởi những chị lao công. Thứ mùi thơm dịu đó chỉ có ở quê tôi vào mùa lúa thu. Vậy mà hôm nay giữa một thành phố hoa lệ tôi lại được thưởng thức mùi cỏ dại. Tôi tháo đôi dày dưới chân mình, cầm chúng trên tay, tôi bước đi chân trần trên bãi cỏ. Những nhánh cỏ mỏng manh khẽ xuyên qua lớp da dưới bàn chân làm tôi như được trở về thơ ấu, trở về cái thủa được tung tăng chạy nhảy khắp đồng quê. Tôi dừng lại nhặt lấy một cánh chò nâu xoay xoay trong tay mình rồi tung chúng lên trời. Những cánh hoa khô lại quay tròn trong gió rồi rơi xuống chân tôi.

Trên ghế đá những đôi tình nhân cũng nhẹ nhàng ngồi lặng bên nhau, chẳng cần phải trò chuyện, dường như họ cùng nhau lắng đọng tâm hồn, cùng cảm nhận sự đổi thay của đất trời.

Sài Gòn lúc sang thu đẹp lắm, nhẹ nhàng và e ấp như một cô gái đang yêu. Chút ánh nắng dịu nhẹ cuối ngày làm cho buổi hoàng hôn thật tuyệt. Ngồi trên con thuyền du lịch chạy khắp mặt sông, nghe sóng nước vỗ nhè nhẹ bên mạn thuyền, ngắm nhìn ánh mặt trời dần khuất sau những tòa nhà cao vút. Chỉ một chút thư thái như vậy thôi cũng đủ cho ai đó khắc khoải khôn nguôi khi phải xa Sài Gòn.

blog radio,  Tôi biết một mùa thu Sài Gòn

Sài Gòn vào thu là những cơn gió se lạnh khi màn đêm buông xuống. Chẳng rét buốt như đầu đông Hà Nội mà chỉ là một thoáng rùng mình khi gió khẽ tràn qua. Ai cũng muốn ra đường để cảm nhận một Sài Gòn khác lạ và bình yên. Vẫn quần áo như mọi ngày, vẫn bên ly cà phê đá mát lạnh nhưng mùi vị của đất trời có thêm một chút thu.

Thu Sài Gòn là như vậy đó, đến cũng nhanh và đi cũng nhanh. Đôi khi cuộc sống làm cho con người trở nên vội vã, họ chẳng có thời gian để cảm nhận những chuyển biến của đất trời để rồi một ngày họ chợt giật mình nhận ra rằng ta đã lỡ một mùa thu.

© Thiên Thủy – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy chỉ em cách quên anh

Hãy chỉ em cách quên anh

Ai đó thương một thành phố vì ở đó có người họ thương. Vậy còn em, làm sao đủ dũng cảm để quên được Hà Nội và cả anh?

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đôi khi chúng ta cũng cần rời bỏ thực tế, vượt qua rào cản của bản thân, bỏ qua những khuôn khổ của cuộc sống để bay bổng tự do. Cuộc sống không đủ dài cho sự do dự, chúng ta cứ mãi lo cho suy nghĩ của người này hay vì lí do kia mà gượng ép bản thân rồi vô tình một ngày kia đã đánh rơi giấc mơ của mình.

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Cô bước đi khi trời đã xế chiều, xe cộ vẫn tấp nập nhưng lòng cô lại buồn không thôi. Mất đi anh một phần quan trọng của cuộc đời cô và cô đã có quá nhiều năm chìm mình trong sự mất mát ấy. Nhưng có lẽ ở một nơi bình yên xa xôi nào đó, anh cũng mong cô được hạnh phúc. "Anh cũng mong em được hạnh phúc đúng không. Em hứa mình sẽ không khóc nữa".

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh, có tin vào lời hứa của anh đâu. Chỉ là từng ấy năm qua, em vẫn chưa gặp ai khiến tim em loạn nhịp như anh thôi.

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Và bạn à, tuổi trẻ là của bạn, cuộc đời là của bạn. Bạn hãy nhớ chỉ có bạn mới là người có thể hoàn toàn quyết định cuộc đời ấy. Cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn nên mạnh mẽ lên thôi.

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Năm tháng sau này đi qua những cuộc chơi Ta mới thấy được bản thân lớn lên từng chút một Đi qua nửa đời người ta chẳng còn dại dột Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi.

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Trưởng thành là khi nào? Làm sao để biết mình đã trưởng thành hay chưa? Thật khó để trả lời những câu hỏi như thế. Trưởng thành chưa bao giờ có một giới hạn độ tuổi nhất định cả. Còn bản thân em mà nói thì thời điểm em biết mình trưởng thành thực sự về cả mặt thể chất lẫn tinh thần là sau khi chúng ta chia tay nhau, một khoảng thời gian rất lâu sau đó.

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em sẽ lại bắt đầu tập quên anh thật sự. Em sẽ xóa số anh, chặn facebook của anh. Em sẽ cố để quên anh dù biết là rất khó. Em sẽ quên anh, không nhớ, không nhắc tới anh. Đây sẽ là lần cuối em nghĩ về anh, khóc cho anh. Người đã từng yêu anh.

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Bạn và tôi rồi cũng sẽ đi hết chặng đường dài mang tên “Hai mươi tám”. Dù vui hay buồn, dù ổn định hay chênh vênh cuối cùng tôi vẫn mong rằng chúng ta cứ vui vẻ đón nhận.

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Cũng vì vội vàng mà tôi đã bỏ qua một điều còn chưa hỏi Nhịp sống bộn bề, đôi chân mệt mỏi, đến khi nào mới dừng lại để thấy nhau?

back to top