Tháng 11, ký ức ùa về với mưa Sài Gòn
2018-11-01 01:25
Tác giả:
“Có lúc anh vẫn thường nhớ về, ngày đầu tiên đôi ta có nhau.
Mỗi sáng anh bắt đầu một thói quen, gửi cho em một dòng yêu thương thật nồng nàn”
Mình bây giờ đã 15 tuổi lần thứ 5 và thỉnh thoảng cũng giống như chàng trai trong bài hát, nhớ lại mình vào thời điểm 15 tuổi lần đầu tiên. 15 tuổi, trọn trịa một vành trăng, tình yêu của hai đứa nhóc ngày ấy cũng tròn trịa lắm. Sáng sáng trước khi bước ra khỏi giường không quên nhắn tin hỏi đứa kia đã dậy chưa và kèm theo đó một lời chúc ngày mới tốt lành. Tối tối trước khi đi ngủ cũng gọi điện chúc nhau ngủ ngon và nhớ mơ về đứa còn lại nhé.
“Nhớ môi em chiếc hôn đầu tiên
Mùa yêu đầu tiên
Và giờ anh chợt thấy vẫn đấy những khi gần nhau
Những cái ôm thật chặt từ phía sau
Và yêu em biết bao vòng tay nông ấm mỗi khi hẹn hò.”

Mùa yêu đầu là mùa của những vòng xe chẳng biết mỏi lúc tan trường khi đằng trước mình là chàng trai mà mình thương, là mùa của chiếc ô màu xanh của đứa con trai che phần nhiều hơn về đứa con gái đã trót gửi tuổi thanh xuân ngây ngô vào những năm tháng đẹp nhất một cuộc đời, là mùa của câu tỏ tình đầu tiên.
“Yêu và yêu và yêu em mãi mãi.
Yêu và yêu và yêu sẽ lâu dài.
Và yêu mình em, chỉ mình em thôi.
Chẳng phải là một ai khác.
Yêu và đi cùng em đến suốt kiếp.
Yêu và không rời xa đến trọn đời.”
Câu tỏ tình đầu tiên ướt đẫm những giọt mưa khi hai đứa không mang ô lúc cơn mưa ẩm ương đổ xuống chẳng một lời thông báo. Bên mái hiên nhà ai đã tắt điện từ lâu, dưới ánh đèn đường mê hoặc qua màn sương trắng, con trai đã lấy hết dũng khí của tuổi 15 mà thì thầm vào tai của con gái rằng: “Tớ thích cậu, có mưa làm chứng nhé! Còn cậu, thích tớ không?”. Mình đã chẳng trả lời. Ai mà vớ vẩn đến mức đi trả lời câu hỏi ấy chứ? Chỉ biết, mình vào đêm mưa hôm ấy, đã ghé sát vào tai trái con trai và đặt lên đó một cái thơm ấm lắm, nhất là trong lúc mưa lạnh như thế này. Mưa ngừng. Hai đứa giấu gò má đỏ ửng của mình vào đêm.
Mình có đọc được ở đâu đó rằng hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi. Bởi chẳng có gì là dài lâu cả. Mình ghét cái việc lấy thời gian ra để đong đếm tình cảm, để so đo tính toán độ dài ngắn của tình bạn, tình yêu ra sao, chẳng phải thời gian là thứ có thể làm mọi thứ phai nhạt đi à? Thành ra, với mình, 1 năm, 1 tháng, 1 tuần hay chỉ 1 ngày, miễn là đã từng yêu thương nhau là đủ đầy cho những nhung nhớ hoang hoải về sau. Cậu ấy cũng từng hứa với mình sẽ thương mình mãi mãi như vậy, hứa sẽ đi với mình đến cùng trời cuối đất nhưng cậu ấy lại quên thực hiện lời hứa đó.
Mùa mưa năm ấy xa rồi.
Mùa yêu đầu tiên từ đó cũng trôi đi, xa thật xa bỗng ùa về trong kí ức của nó vào một ngày mưa bình yên đến lạ lùng khi nghe đến bài hát này.
Một ca khúc pop ballad pha một chút R&B, giai điệu nhẹ nhàng, giọng hát đầy xúc cảm của Đinh Mạnh Ninh như rót ký ức vào tai mỗi người. Bài hát làm mình nhớ lại những ngày tháng đẹp nhất trong đời nên dù mối tình ấy có kết thúc hay tiếp tục đi chăng thì với mình cũng chẳng còn quan trọng nữa. Chỉ cần biết, vào thời điểm đó, có một người thương mình, có một người để mình thương, chẳng phải đã quá tốt rồi sao?
© Tảng – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"








