Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nơi em vẫn đợi anh như em đã từng đợi

2015-11-16 04:51

Tác giả: Linh


blogradio.vn - Em sẽ vẫn cứ yêu, cứ nhớ, cứ đợi chờ. Dù có còn được gặp lại những nơi anh qua đã nhuốm màu hoang phế. Dù thu qua, đông tới em sẽ ủ ấm trái tim mình thêm lửa chút mặn nồng, thêm chút lòng tin để ru mình một đời phong sương cho tới ngày sau còn mãi.

***

Tháng này mới chớm Đông mà trời đã lạnh vô cùng, đặt bàn tay lên khung cửa kính mới cảm nhận hết sự buốt giá thấm vào da thịt. Cả thành phố ưu sầu bởi tịch mịch cô liêu.

Anh giờ đang ở chốn nào có lãng đãng nơi những vần mây lững lờ trôi, đọng trên những giọt sương sớm mai hay đã trở về bên con đường vương đầy gió. Bước những bước thật chậm em đi về miền viễn phố, nơi có ngày ta gặp lại nhau. Những kỷ niệm ngày xưa cứ hiện về trong giấc mơ hạnh phúc.

... Là một buổi chiều như hôm nay, em gặp anh khi gió đông thổi vào lòng buốt lạnh. Trái tim dường như đã rung từng nhịp khi anh cất lời xin lỗi và nhặt xấp hồ sơ rơi lả tả trao vội vàng vào tay em nở nụ cười hiền:

- Cho anh xin lỗi cô bé. Chúc em một ngày mới tốt lành!

Chưa kịp định thần lại thì bóng anh đã khuất dạng nơi cầu thang máy. Em còn lơ ngơ chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra với mình mà trái tim cứ đập liên hồi. Có lẽ con người ta đã là duyên phận thì luôn có những sự tình cờ khi gặp lại anh trong chiều bên bờ sông Venice:

- Nhật Hạ. Thật vui khi gặp lại em.

Ngỡ ngàng vì sao anh biết tên và cùng chung trong chuyến đi lần này. Có lẽ mọi thứ đã được an bài trong bàn tay của tạo hóa.

Nơi em vẫn đợi anh như em đã từng đợi

- Tên của em là tia nắng sưởi ấm mùa đông lạnh giá đấy.

Nụ cười hóm hỉnh của anh làm tan cả không gian hòa cùng ly Espresso sóng sánh trong chiều hôm ấy, anh nói đầy đam mê về cách cafe Espresso đặc trưng của Ý:

- Em biết không, lần nào đến Ý anh cũng đến nơi đây để nhâm nhi một ly cafe Espresso, không ngờ lại được gặp lại em, thật tình cờ và hạnh phúc. Anh yêu góc phố này, yêu cả cái cách người Ý pha một tách Espresso “chính hiệu” bởi họ sẽ rang những hạt café sẫm màu rồi xay rất nhuyễn, sau đó được pha chế bằng cách dùng nước nóng nén dưới áp suất cao. Nhờ vậy mà một tách Espresso sẽ có vị rất đậm và trên mặt có một lớp bọt màu nâu còn gọi là Crema rất thơm mà không đắng ngắt.

Em đã không biết cafe ngon như vậy sau buổi chiều ngày hôm ấy. Và thật lạ khi trái tim cứ đập từng nhịp liên hồi như thức tỉnh sau bao vụn vỡ của mối tình đầu.

Những phút giây anh tranh thủ đưa em đi thăm phố, tận hưởng sắc màu văn hóa của Ý đã khiến cả em và anh thân thiết đến lạ thường, như người quen từ thuở nào, như đã từng rất hiểu nhau.

Thật là lạ phải không anh? Ngày cuối cùng rồi cũng đến, cả hai đều luyến lưu, anh nhẹ nhàng nói:

- Cuộc chia tay ngày hôm nay của chúng ta là để cho ngày sau gặp lại. Hẹn em ở nhà nhé. Nhật Hạ!

Những xúc cảm bỗng vỡ òa khi anh khẽ ôm bờ vai rung nhẹ. Khi đó em biết mình đã chìm vào ánh mắt hoang liêu như lá cỏ. Cả không gian chìm sâu trong lòng nhuốm một sắc thái hư huyền và tràn ngập không gian lửng lơ như ru hồn em vào nơi đây, vào không gian dịu ngọt này khiến tâm hồn em lãng đãng trôi thật xa.

Nơi em vẫn đợi anh như em đã từng đợi

Nơi góc phố nhỏ có cây dương cầm ngân nga khúc thụy du, dịu dàng tay nắm bàn tay lặng nghe phiến lá xanh hòa cùng cơn gió lao xao, khẽ thì thầm cho tim em trôi về phương anh, cho quên hết những ưu tư của ngày hôm qua mà nặng lòng thêu dệt, mặc những nỗi buồn đã từng vây kín. Anh khoác lên vai em chiếc khăn quàng để tìm hơi ấm tâm giao, khắc sâu vào một khoảng bình yên mà trộn hơi thở hòa tan trong gió lạnh của mùa đông. Trong khoảnh khắc em như tìm thấy miền lặng nghe tình nồng nàn nơi anh thấm ngọt:

- Nhật Hạ, đừng bao giờ rời xa. Hãy ở bên anh mãi nhé em!

Nép vào bờ ai anh em thấy niềm hạnh phúc ngập tràn. Thích được sánh bước cùng anh chỉ để đi, để ngắm trời điểm xuyết những bông tuyết rơi, được đan tay ấm áp. Thích những bữa ăn có rượu vang đỏ, có ngọn nến lung linh ấm cúng dành cho hai người.

Thế nhưng, tạo hóa cũng thật trớ trêu khi thời gian đã không còn kéo dài những dư vị của tình nồng ấm thì tai nạn bất ngờ ập đến đưa anh đi xa mãi về phía cuối trời. Em dường như khuỵ ngã giữa dòng đời, vắng anh một mình em đi về trong giá lạnh. Em yếu đuối bước những bước chông chênh để tìm về hoa dại bên bờ cong của mái phố, tìm những dư vị và bóng hình của anh còn đọng lại.

...Rồi thời gian trôi qua cũng đã phủ bụi lên những rong rêu của mùa. Đông lạnh cột chặt em trong cơn gió, lúc này em cần nhiều thời gian để nỗi nhớ thôi cồn cào da diết, để lý trí chiến thắng con tim, để tự mình thức dậy và đứng lên sau một cơn mộng mị kéo dài. Nhưng phải mất bao nhiêu thời gian đủ để xóa đi trong tiềm thức hình ảnh của tình yêu, nên mùa qua mùa cứ lãng đãng ghi lại mối tình dang dở để em vẫn cứ thế trong bình yên, vẫn cứ yêu để thấy mình còn anh, vẫn đứng lặng bên cửa sổ một mình để lắng nghe trái tim còn có nhịp đập những cảm xúc, vẫn là em với những nỗi nhớ thương đong đầy, nhớ từng hơi thở, từng ánh mắt anh trao và câu nói ngày nào vẫn quen thuộc: "Chúng ta chia tay ngày hôm nay là để cho ngày sau gặp lại".

Ngày sau sẽ gặp lại phải không anh? Vì thế, em sẽ chắt chiu từng giọt sương, ru mình một chút hơi ấm để hong bớt cái lạnh, dù trong màn đêm có phần se lạnh, dù em có lúc vô tình lạc lối đi vào miền hoang vu mà không biết gió hững hờ hẹn hò em trong ảo ảnh của lòng si, thì em vẫn sẽ vẽ ra viễn cảnh đầy hương sắc mà nguyện hi sinh cho lá cỏ ngoài kia, bởi anh là ảo ảnh không thể kề bên nên em xin trao những hoài mong đón đợi ngày gặp lại.

Nơi em vẫn đợi anh như em đã từng đợi

Em sẽ với tay nhặt gió, hòa mình nghe gió đưa như lời thì thầm anh kể, hứng lấy từng bông tuyết đọng trên mái hiên ngói cũ của phố để nhặt lại những kỷ niệm lắng dưới đáy cội của tâm khảm. Những sắc hương mùa cứ thế quyện theo em tháng ngày. Mặc cho từng giọt mưa nặng hạt càng khiến cho nỗi nhớ anh dành trao em như giọt nước mắt mặn chát rơi bên bờ mi, tiếng trái tim thổn thức sẽ còn níu giữ những thủy chung.

Anh sẽ hóa thành cơn gió phủ trên vai em tìm hơi ấm cho trọn một ngày.

Anh sẽ là mây trời ôm em vào lòng để nâng bước em đi về miền hương hoa cỏ dại.

Anh mang tới nụ hôn bằng mưa gửi vào ngọt ngào qua ô cửa, dắt tay em về trên phố nhỏ cùng mùi ánh mắt, đem cho em niềm tin và những nỗi nhớ ngọt ngào sẽ xoa dịu những chênh vênh phải không.

Bởi tất cả em đã dành những yêu dấu gửi trong bầu trời ký ức, để hạnh phúc vẫn đang hiển hiện trong em cùng tháng ngày phía trước cho trái tim an yên tràn về trong giấc ngủ ngày mai.

Dù có bao nhiêu thời gian đi nữa, dù anh có hóa thành mây trôi, hay ngọn gió vô tình thì tình cảm của em sẽ không tan vào giọt sương đêm, dù là xa cách hay hững hờ em vẫn ở nơi đây để mọi thứ vẫn còn vương lại bờ môi mấp máy nụ cười rơi trong những chiều xưa cũ.

Dù một ngày đông giá em lại thấy ánh mắt buồn, những cảm giác vỡ tan, nhung nhớ thì em sẽ nhặt khẽ và ươm nhẹ từng bông tuyết tô trên nền địa đàng của mùa đông. Em sẽ yêu thương trọn vẹn tháng ngày như niềm vui không bao giờ tắt, cười nhẹ nhàng bằng tiếng gió ùa vào lòng an yên bởi phố đã được tô sắc màu của anh.

Nơi em vẫn đợi anh như em đã từng đợi

Em sẽ nằm bên đám cỏ dịu êm mà vương những chồi non ru êm như vòng tay anh thật yên bình mà không ngừng trôi về phương anh. Trong tiếng ngọt ngào của ngày cùng niềm hạnh phúc ngân nga con đường trải dài những hình bóng anh luôn dõi theo bên cạnh, bảo vệ và chở che em tháng ngày. Thế nên em sẽ vẫn hòa mình trong vào lòng đông, bởi gió cũng là anh sẽ hong khô hết nỗi niềm, bởi sương vẫn là anh nên em sẽ uống từng giọt và ủ mềm nỗi nhớ trong tim và nhẹ cười thả trôi tháng ngày, ôm trọn những yêu thương mà anh dành trao.

Em sẽ vẫn cứ yêu, cứ nhớ, cứ đợi chờ. Dù có còn được gặp lại những nơi anh qua đã nhuốm màu hoang phế. Dù thu qua, đông tới em sẽ ủ ấm trái tim mình thêm lửa chút mặn nồng, thêm chút lòng tin để ru mình một đời phong sương cho tới ngày sau còn mãi.

Gửi cho anh những giấc mơ về miền viễn phố.

Nơi em vẫn đợi như đã từng đợi anh !

© Linh – blogradio.vn

Bài viết tham dự tuyển tập "Viết cho người tôi yêu". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại cảm nhận của mình và chia sẻ lên mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc.

viết cho người tôi yêu
 Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Linh

Người ngày mới an...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

back to top