Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vào một ngày kia chúng ta sẽ là cố nhân

2017-03-30 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Hãy nói em nghe có phải trong anh còn chút hơi lạnh của sương, chút bồn chồn lời cay ngọt của xuân. Hay chỉ đơn giản chữ duyên anh chưa muốn nắm cầm. Hay khoảng cách giữa em và anh vẫn còn quá xa, vẫn chưa đủ gần để chạm nhẹ vào tim nhau. Hay còn muôn vàn lý do nào khác nữa?

***

Mùa xuân, từng cơn gió cứ chạm vào lòng người những trống vắng. Một mình em bước trong lòng phố ngắm nhìn từng gót chân hỉ hiền sánh bước với tay đan xiết tay. Anh ở nơi nào sao cứ hoài tìm nhau trong mơ để em thấy khóe mi cay cay một nỗi niềm.

Anh biết không, nơi những con đường gặp gỡ đông tây, nơi những con mưa nhường cho nụ cười của người con trai có đôi mắt và ánh nhìn ấm áp đã khiến trái tim em lạc nhịp. Chỉ khẽ thôi trong một đôi mắt lưng chừng màu gió, trong veo như gảy phím đàn khiến tâm hồn em chạm khẽ vào tình anh. Tình yêu ấy đã khiến những lẩn khuất trong em không còn phủ rêu phong. Bởi thế gian có một vòng tay che cho em.

Ta yêu nhau chẳng kể đủ ngày tháng, tình cảm đó luôn được hâm nóng qua thời gian bốn mùa bằng tình yêu anh ngọt ngào tha thiết. Em đã có một đôi vai để tựa, có đủ một tâm hồn không huyễn hoặc cho một cuộc sống du ca khe khẽ hát và gọi từng ánh chiều buông rơi. Chỉ có anh mới vỗ về em ngọt ngào đến thế. Chỉ có anh mới hiểu em, ru em vào giấc ngủ, thổi vào em cơn mơ chập chờn với vô vàn ánh mắt yêu thương. Những cảm xúc trong em đong đầy, em chợt nghĩ rằng vô tình gặp nhau ba lần đó có phải là nhân duyên? Nhân duyên không phải muốn thì nó trở thành của mình nhưng chính nó đã đưa phương anh trôi về bên em, để bình yên đi dưới những con đường quen thuộc cùng dư hương nơi ngày cổ phong cũ kỹ.

 Vào một ngày kia chúng ta sẽ là cố nhân

Thế nhưng, đời người luôn có những cuộc gặp gỡ rồi đi qua nhau, không phải cuộc gặp gỡ nào cũng tạo nên mối nhân duyên và mối nhân duyên đó chưa chắc đã cùng nhau đi hết đến cuối cuộc đời. Tình duyên cũng như một đời của hoa lá, tươi đẹp rồi cũng úa tàn.

Dù vậy, em vẫn luôn mong trong duyên phận đầu tiên của mình anh sẽ không tan biến vào trong gió, lao xao như chiếc lá ngoài kia.

Hãy nói em nghe có phải trong anh còn chút hơi lạnh của sương, chút bồn chồn lời cay ngọt của xuân. Hay chỉ đơn giản chữ duyên anh chưa muốn nắm cầm. Hay khoảng cách giữa em và anh vẫn còn quá xa, vẫn chưa đủ gần để chạm nhẹ vào tim nhau. Hay còn muôn vàn lý do nào khác nữa? Có lẽ thời gian là khúc nhạc hát rong cho nên tâm hồn người có đôi khi chỉ biết du mục thôi. Có lẽ lòng người lắm lúc chỉ như một chút hờn dỗi, yêu thương gượng gạo hay hạnh phúc cấu cào để một ngày anh mang những chớp nhoáng của bầu trời thiêu rụi những tình si trong em.

Mới hôm nào xuân còn đổ bóng những giọt mưa, mới hôm nào anh tới và đặt một dấu chấm hỏi vào đời em thật nhẹ. Anh nói: “Yêu anh nhé, đồng ý em nhé.” Đồng ý để anh mang yêu thương đến cho em như một bản tình ca ngọt lịm. Thế rồi mọi thứ đến như một cơn mưa ướt mềm vai xuân, đọng ướt bờ mi em. Biết khóc bao nhiêu cho đủ nguôi tháng năm dài, cười bao nhiêu để cho đủ ru những lạnh nhạt đi tìm một đời quên. Lòng con người đôi khi dại khờ như hương cỏ hoa lạc mùa, điên như cơn gió ngược chạy về dĩ vãng, triền yêu thương rêu mốc phủ đầy, lòng người là cái bóng cũ kỹ với thời gian trôi không quay lại.

Nhân sinh cứ bồng bềnh, cứ lênh đênh đi qua từng số phận nhỏ bé. Em cũng không thoát khỏi vòng xoay của tạo hóa. Biết bao giờ em mới có thể cùng anh bước trên con đường dài, dắt cả tình yêu thương bên năm tháng hẹn hò. Có lẽ tất cả đã trôi xa. Thôi thì, em sẽ dành những tình cảm ngọt hương trên nhan sắc ngày tàn để cho hết mai xa rồi em sẽ không vị kỷ mà giữ anh cho riêng mình nữa.

 Vào một ngày kia chúng ta sẽ là cố nhân

Ừ thì tháng ngày em đành buông phận mình cho gió bay đi. Hư không rồi sâu sắc ở đâu? Anh vừa cho em khẽ tựa một bờ vai, vừa cho em nương náu sao lỡ vội ngủ quên trên những đong đầy. Giá như nỗi đau dịu nhẹ hơn mà xoa khẽ cuộc đời duyên phận của chính em thì đôi gót sẽ không chở thêm bụi trần nữa. Nợ nần của tạo hóa vốn đã là sợi chỉ duyên ràng buộc con người với đời nhau, khi đã đủ thì có lẽ sự ra đi là chọn lựa thực tế nhất.

Này là nồng ngọt, này là nỗi niềm trăng khuyết rơi nhòa phố tương tư. Này là anh, này là em hai con đường hai ngả. Thôi duyên đã không còn, đường đành rẽ tại ngã ba kia những lối đi vô tận mãi. Sẽ không còn là gió dịu, là mây bay, là nắng hát câu ca trong màu mắt biếc, mà giờ đây còn lại trong em chỉ là rêu phong bạc úa, là trầm tư, là xót xa nghiêng ngả.

Và ngày nào tình yêu khỏa lấp trời cô quạnh, em sẽ gửi lời hò hẹn treo những mùa chơi vơi. Vì vậy, em sẽ ở lại nếm riêng em những nồng nàn, thoát khỏi chiếc lồng chim của trần thế để tự mình trở thành một ngọn gió rong chơi hết phận này.

... Vào một ngày kia chúng ta đã là cố nhân trong nhau.

© Linh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CẦN LẮM MỘT CHỮ DUYÊN. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những năm tháng sau này

Những năm tháng sau này

Bầu trời hôm ấy vô cùng đẹp bỗng đổ mây đen mù mịt, tôi và người đứng nhìn nhau giữa dòng người vội vã đang tìm chỗ tránh cơn dông, tựa như chúng tôi tách biệt hoàn toàn với hỗn loạn ngoài kia. Chúng tôi cứ thế biến mất khỏi những năm tháng nhức nhối. Có lẽ với tôi như vậy là đủ, những năm tháng sau này chỉ còn lại sự thanh thản.

Ngốc à, anh vẫn luôn ở đây

Ngốc à, anh vẫn luôn ở đây

“Ngốc à, anh vẫn luôn ở đây" Anh lặp lại lời cô nói, ánh mắt dịu dàng rơi trên đỉnh đầu cô, khẽ khàng đặt một nụ hôn lên mái tóc đầy nước mưa. Cô ngẩng mặt lên, những ngón tay thuôn dài, mang hơi lạnh của anh lướt trên bờ má cô, lau đi vệt nước mắt nhem nhuốc.

Bức tranh em để lại cho anh là một bức họa buồn

Bức tranh em để lại cho anh là một bức họa buồn

Mẹ cô đi lại gần anh trên tay bà cầm bức tranh vẽ hình anh của cô, bà nói với anh đây là kỷ vật cuối cùng cô để lại, bà xin lỗi anh vì đã quá cố chấp ngăn cản hai người. Tay anh run run đón lấy bức tranh. Anh ôm lấy bức tranh òa khóc như một đứa trẻ, nước mắt ướt đẫm cả bức tranh.

Chào tháng Bọ Cạp, tháng của những đam mê và thân mật, 12 cung hoàng đạo đã sẵn sàng để đón nhận những thay đổi?

Chào tháng Bọ Cạp, tháng của những đam mê và thân mật, 12 cung hoàng đạo đã sẵn sàng để đón nhận những thay đổi?

Tháng Bọ Cạp là thời điểm tuyệt vời để củng cố các mối quan hệ. Hãy nghĩ đến bất kỳ ai, bất kỳ người bạn, người đối tác nào mà bạn đã gặp trong tháng Thiên Bình trước đó và xác định đâu mới là mối quan hệ cần thiết lập sự bền vững.

Người thẳng thắn phê bình chính là quý nhân của bạn nhưng thái độ của bạn mới là quyết định tất cả

Người thẳng thắn phê bình chính là quý nhân của bạn nhưng thái độ của bạn mới là quyết định tất cả

Trong một mối quan hệ, người dám phê bình mới chính là quý nhân của đời bạn. Có thể chấp nhận những lời thật lòng, dám nghe lời phê phán mới nhìn rõ được bản thân để hoàn thiện con người.

Thành công không chỉ có một con đường

Thành công không chỉ có một con đường

Ngày thi cuối cùng kết thúc, tôi thở phào nhẹ nhõm, tôi biết bản thân mình đã cố gắng hết sức nên vô cùng tự tin, tôi cảm thấy yên tâm trong những ngày chờ điểm.

Gửi Sài Gòn thương

Gửi Sài Gòn thương

Tôi mong em mau chóng khỏi bệnh. Tôi thèm lắm cảm giác ở bên cạnh em, ngắm nhìn em xinh đẹp. Đợi em khỏi bệnh rồi tôi sẽ đến gặp em, trò chuyện với em như ngày trước. Sài Gòn ơi, em không đơn độc đâu, cả nước ở bên em, em phải cố lên đấy. Đã 3 tháng rồi, tôi nhớ Sài Gòn nhiều lắm.

Năm tháng tựa chiêm bao

Năm tháng tựa chiêm bao

Muôn ngàn nỗi đớn đau Xin gác lại phía sau Mỉm cười ta cất bước Năm tháng tựa chiêm bao.

Cho con xin gối đầu một chút

Cho con xin gối đầu một chút

Cho con xin gối đầu một chút Đời bon chen con mệt lắm rồi Ngủ một giấc đến khi tỉnh dậy Ở bên mình chỉ có mẹ thôi.

Nếu một ngày ba không còn trên đời

Nếu một ngày ba không còn trên đời

Khi con viết những dòng chữ này, con không còn cơ hội gặp lại ba. Cuộc sống quá ngắn ngủi, con vẫn nuối tiếc những ngày tháng cha con mình sống bên nhau.

back to top