Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những người phụ nữ không có 8/3

2019-03-08 08:48

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Tôi bắt đầu buổi sáng với việc nghĩ xem 8/3 mình sẽ làm gì, mua gì, xứng đáng được nhận gì và được nhận quà từ ai…

Bởi tôi là một cô gái sắp 20, không cần nhiều lo nghĩ, vì cuộc sống của tôi, những khó khăn, vất vả, lo lắng- chỉ là móng tay con của cuộc đời. Thất tình ư? Cãi nhau với bạn thân chăng? Vẫn chỉ là những móng tay con của cuộc đời nhiều điều phức tạp này…

Tôi nghĩ đến bà nội. Bà tôi đã mất. Bà nội tôi có sống mũi dọc dừa cao rất đẹp, đôi mắt tinh anh, miệng cười rất tươi. Bà hay bỏm bẻm nhai trầu, răng bà đen nhánh, mỗi lần bà nhai trầu, mùi trầu thoang thoảng thơm, nước trầu đỏ thẫm, và tôi lại lẩm nhẩm hai câu thơ mà cô bé chuyên văn nào cũng biết:

“Có phải duyên nhau thì thắm lại
Đừng xanh như lá, bạc như vôi”


Tôi nghĩ đến bà ngoại. Bà ngoại tôi đã già, nhưng bà vẫn nấu ăn rất ngon. Hồi tôi còn bé, bà còn lên nấu cơm trưa cho tôi ăn, một mình bà hai tay hai chảo, một chảo rang ruốc, một chảo rán nem, mà ruốc thơm lừng mùi nước mắn ngon, nem không một cái nào bị cháy. Tôi gội đầu ướt, chạy long nhong khắp nhà, vẩy nước tung tóe khắp nơi, bà kéo tôi lại, lấy khăn tỉ mẩn lau từng lọn tóc cho bé con là tôi.

Năm nay, bà bị sưng má phải nằm viện điều trị.

Bà tôi không có mùng tám tháng ba.

Tôi nghĩ đến những gánh hoa rong trên phố phường Hà Nội. Tháng ba rất hiền, hoa rất thơm, nắng rất dịu dàng, những cô hàng hoa khuôn mặt xạm đi vì vất vả, luôn tay lấy những chai nước to được đục lỗ thủ công để tưới hoa. Năm nào mùng tám tháng ba, cũng thấy những gánh hàng hoa rực rỡ hơn, các cô còn mua thêm ruy băng, mua thêm giấy bạc để gói hoa cho khách. Ngày bán hoa cũng như dài ra, dài mãi, đến tận 10h,11h đêm, mới thấy các cô, các chị đạp xe mười mấy cây số về nhà trọ.

Những người bán hoa không có mùng tám tháng ba.

Tôi nghĩ đến bác bán than tổ ong. Bác có nụ cười trắng xóa, khi mọi người nói gì, bác cũng cười hiền, nói giọng trọ trọe vùng miền trong chịu thương chịu khó: “Nhất trí lên giời”. Than của bác tốt, đun rất đượm, ít khói và không sặc mùi lưu huỳnh. Mỗi năm hết Tết đến, bác lại tặng mỗi nhà một bếp than tổ ong mới, mà mẹ tôi hay khen là, còn xịn hơn cả bếp Quốc phòng. Bây giờ, nhà nhà dùng gas, trong xóm chỉ còn vài nhà vẫn đun than. Thi thoảng, mẹ lại mua ít than, vất vả nhóm bếp, để đun nước bồ kết với vỏ bưởi cho tôi gội đầu. Bác bán than giờ đã nghỉ, thay vào đó là một người em họ.

Cũng là giọng trọ trẹ, là nụ cười trắng xóa, là đôi mắt rất hiền.

Các bác bán than tổ ong , có bao giờ có mùng tám tháng ba?

Tôi nghĩ đến mẹ, Mẹ tôi đảm đang lắm, tiết kiệm từng tí một, hay giữ lại nhiều thứ, y như thời bao cấp. Mùng tám tháng ba, cả nhà tổ chức một bữa ăn tươi, cũng là một tay mẹ làm, Mẹ hay cằn nhằn khi bố và anh mua hoa mua quà, theo mẹ là tốn tiền vì dịp lễ kiểu gì cũng bị hét giá, để tiền đấy mẹ mua thức ăn ngon có phải sướng hơn không.

Mẹ tôi không có mùng tám tháng ba.

Mùng tám tháng ba, dù có biết hay không, còn nhớ hay đã quên, hay cố tình không để ý đến ngày lễ này, thì vẫn là ngày của những người phụ nữ tuyệt vời trên toàn thế giới mà thôi. Chỉ là người phụ nữ, vẫn cứ tảo tần, vẫn cứ đầy tình thương yêu, bao la và vô tận đến không cùng.

“Đời có bao giờ hết khổ
Con gái bao giờ hết lo
Đường đời biết bao mưa gió
Mà con quá đỗi ngây thơ”

Theo Blue plane/Mask Online

8/3 là ngày mà cả thế giới tôn vinh người phụ nữ. Ngày mà nhiều người phụ nữ được người thân, bạn bè và đặc biệt là người đàn ông của mình dành tặng cho những gì yêu thương nhất. Tuy nhiên, vẫn còn đâu đó ngoài kia có những người đàn bà bị từ chối, những người đàn bà không có 8/3, những người đàn bà như những bông hoa xương rồng trên sa mạc.

Nhân ngày 8/3, xin dành tặng cho những người phụ nữ những lời yêu thương và lời chúc một cuộc sống an yên.

BBT Blog Radio luôn mong muốn ngày 8/3, tất cả những người phụ nữ trên thế giới này được quây quần bên mâm cơm đầy đủ gia đình và ngập tràn tiếng cười. Phụ nữ không cần hoa hồng, không cần rượu vang, không cần những lời có cánh. Phụ nữ chỉ cần 8/3 được nở nụ cười tự trong trái tim.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Cuộc đời không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn, bão giông lại càng không vì những bước chân trốn chạy của bạn mà nhường cho mặt trời hửng nắng. Cuộc đời đâu phải một giấc ngủ, để sau một đêm dài với những cơn ác mộng, bình minh sẽ rạng phía đằng đông.

back to top