Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngày tuổi thơ cơ cực ấy sao ta cứ tiếc làm chi?

2019-07-02 02:15

Tác giả: Tử Đinh Hương


blogradio.vn - Tuổi thơ tôi là một tuổi thơ nhọc nhằn, nhưng tôi chưa bao giờ thôi nghĩ về nó như một phần đẹp nhất của cuộc đời mình.

***

Những ngày tuổi thơ ấy, có những buổi chiều tôi tha thẩn cạnh bờ rào, vạch tìm trái dủ dẻ vàng lịm, ăn vào mát rượi, không có trái thì hái mấy bông hoa màu nhạt ủ vào túi áo, mùi thơm vấn vít đến cả ngày hôm sau. Những đợt mưa bão, nước dâng cao, tôi theo chân anh cả ra đồng thả lưới bắt cá. Thực ra rất đơn giản, chỉ cần lựa chân ruộng cao hơn, thả lưới dọc theo bờ ruộng, nước rút thì cá mắc vào lưới, không thoát đâu được.  Trời sắp tối, hai anh em ướt từ đầu đến chân nhưng vô cùng vui vẻ đem giỏ cá về cho má, tắm rửa sạch sẽ xong là đã có cơm nóng hổi với nồi canh cá lẫn mấy món cá kho, chiên má làm, cứ gọi là vét sạch nồi.

Những hôm nước lớn không đi học được, tôi hay ngồi bó gối ngắm bong bóng nước trong sân xoe tròn rồi lại vỡ tan, thỉnh thoảng lại lon ton chạy ra xem ba đánh dấu mực nước lên. Mỗi lần mưa lũ, ba má hay thở dài vì mùa màng hư hại, lúa gặt về không phơi được, chỉ biết nằm chờ lên mầm. Tôi đâu biết lẫn trong niềm vui con trẻ vì không cần phải đi học của tôi là bao lo âu nghĩ ngợi của ba má…

Ảnh minh họa: Tung Beng

Tuổi thơ tôi là một tuổi thơ nhọc nhằn, nhưng tôi chưa bao giờ thôi nghĩ về nó như một phần đẹp nhất của cuộc đời mình. Ba tôi là giáo viên nhưng đồng lương công chức ngày ấy không nuôi nổi gia đình tôi. Ba má làm thêm rất nhiều ruộng. Tôi cũng quen với mùi nắng dịu dàng buổi sớm, cũng có cả nắng gay gắt buổi trưa, quen mùi rạ, mùi bùn đất, quen mùi rơm phơi khô hăng hắc, quen cả mùi mồ hôi rơi như mưa giữa ngày hạ oi nồng của ba má. Lúc đầu tôi chỉ phụ trách đưa cơm, sau lâu dần, cũng tham gia vào công việc đồng áng, cũng biết cầm liềm gặt phụ với má, biết cầm cào cỏ cào giũ phần lá và thân lúa bị tuốt chung vào phần hạt, cũng biết hối hả chạy đôn chạy đáo để che kịp cho sân lúa trước khi cơn giông ập tới…

Vất vả suốt cả mùa gặt, đến lúc lúa đã sẵn sàng trong bao, ba má giữ lại một phần đủ ăn còn lại kéo xe bò đi bán. Tôi cũng hay lon ton chạy theo, có lúc ở phía sau đẩy phụ, có lúc ngồi vắt vẻo trên gọng xe bò cho ba kéo. Đến nơi, thể nào má cũng đặt tôi lên cân trước, xem con gái má bữa nay nặng được bao nhiêu. Xong  xuôi, má hay mua cho tôi một hộp sữa chua, ngày ấy ở thôn quê, sữa chua vốn là món hàng xa xỉ. Tôi bao giờ cũng nằng nặc đòi má ăn chung, còn má bao giờ cũng ăn một muỗng rồi chê “Chua quá, răng mà con ăn được hay rứa” (*)… Ấu thơ đơn thuần cứ nghĩ má ăn chua thiệt dở, ngon rứa(*) mà má chê chua, rồi vui vẻ ngồi ăn hết một mình, đâu biết má nói dối chỉ để niềm vui của tôi được trọn vẹn hơn…

Sau này khi gia đình tôi chuyển nhà, ba má không còn làm ruộng nữa. Mỗi khi thấy tôi tiếc nhớ thời gian xưa cũ, má hay bảo: “Hồi xưa cực muốn chết, con tiếc làm chi!”. Có lẽ là thế thật, nhưng một đứa con nít như tôi hồi ấy đâu chỉ thấy khổ cực. Những buổi chiều tà, mặt trời sắp khuất bóng, tôi theo chân má đi cắt rau khoai. Bãi trồng khoai hơi xa nhà nên má thường dẫn tôi băng đường ruộng, cỏ mọc ken dày dưới bàn chân mát rười rượi. Trong khi má cắt rau, tôi chạy nhảy khắp nơi bắt mấy con cào cào đem về cho con gà nhép ông ngoại mới cho, tiện thể ngắt thêm mấy bông hoa khoai lang tím nhạt có phần cánh trên loe ra như cái ống. Nếu là khi khoai đã có củ lớn mà ba má vẫn chưa dỡ, tôi bới thêm vài củ tối về lùi bếp trấu, đói bụng là có củ khoai lịm mật cứ ngọt theo hoài năm tháng…

Nhà mới to hơn, đẹp hơn, nhưng nhà mới không có hàng rào dủ dẻ để tôi hái, trước nhà mới chỉ là đường bê tông, không có con đường dẫn ra đồng xanh ngát cỏ với mấy cụm hoa dại bé xíu, xinh xinh nhiều màu. Nhà mới cũng không cho tôi những buổi thăm đồng với má, ngắt một bông lúa còn đọng sương, nhấm nháp vị sữa ngọt ngào thanh mát, lại tung tăng đi dọc những con mương bắt mấy con ốc bươu về “bồi dưỡng” cho bầy vịt sau nhà. Nhà mới dùng nước khoan, không còn cái giếng rêu bám mà mỗi lần nước lụt, tôi với anh cả lại rất hứng khởi cầm gàu múc chứ chẳng cần thả dây như mọi khi…

Ấu thơ nhọc nhằn, nhưng nuôi cho tôi một tâm hồn mát lành, không gì thay thế…

© Tử Đinh Hương – blogradio.vn

Chú thích:

(*): Tiếng địa phương miền Trung

Mời xem thêm chương trình:

Ước gì mình đừng lớn nữa

Tử Đinh Hương

Vì cuộc sống là một biểu đồ hình sin.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top