Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con đường quê cũ, sao đi mãi vẫn không tới nơi...

2020-02-01 01:15

Tác giả: Tử Đinh Hương


blogradio.vn - Thoáng trước mắt nó làcon đường nhỏ quanh co, hai bên đường cỏ dại xanh ngắt xen lẫn mấy đốm hoa dại bé tí, ngọn cỏ vươn là đà xuống tận mương nước chảy, nếu trông kỹ còn thấy được mấy con cá con bé xíu, con ốc chầm chậm bò dọc bờ đất, ngước mắt lên chỉ thấy đồng lúa ngút ngàn, gió thổi lúa dập dờn, lan mãi, tỏa mãi đến cuối chân trời.

***

Bây giờ tính chuyện mua đất đai, làm nhà cửa, ai cũng chọn chỗ gần đường quốc lộ, gần chợ gần trường để có làm ăn buôn bán gì cũng dễ nhưng ngày trước căn nhà cũ của tôi ở xa đường chính lắm, từ đường quốc lộ rẽ sang đường đất đỏ, đi miệt mài từ đường đất to sang đường đất nhỏ. Khi đó, có đoạn được bà con lối xóm gom góp đổ bê tông, có đoạn lại xanh mướt đầy cỏ dại, cuối cùng rẽ vào con đường mòn hẹp giữa triền cỏ là tới nhà.

Lúc tôi còn nhỏ xíu, đường toàn là đường đất. Đến mùa mưa gió đất nhão ra, xe đạp không thể nào đi qua được, xe máy đi cũng dễ trượt bánh. Tôi và lũ bạn rủ nhau đi bộ đến trường, tuy xa nhưng đi cùng nhau như thế, vừa cười vừa giỡn lại đến nơi lúc nào không hay. Một bầy trẻ nhỏ kéo đi học, cô dì làm cỏ trên đồng thỉnh thoảng lại ngẩng lên trông chừng con mình lẫn con hàng xóm, nghe tiếng cười của mấy đứa nhỏ giòn tan, vang lanh lảnh được gió thổi đi khắp cùng. Đến nơi chân đứa nào đứa nấy đỏ lè những bùn sình, hối hả kéo nhau ra vòi nước thay phiên kỳ cọ.

Mùa lụt nước dâng cao ngập cả con đường. Hai bên con đường không có lề vốn là mương dẫn nước về cho lúa, thi thoảng bọn tôi vẫn thơ thẩn vừa chăn trâu vừa tiện tay nhặt mấy con ốc về bồi dưỡng cho bầy vịt con, giờ đột nhiên trở thành tử thần với mấy đứa con nít. Người lớn phải đi đóng mấy cây cọc đánh dấu trải dài khắp con đường, sợ tụi nhỏ đi đứng không để ý lại lọt xuống mương mất. Nước dâng cao thêm nữa là được nghỉ học. Nhưng nghỉ rồi tôi cũng chẳng ở yên trong nhà, mấy khi có dịp được nghịch nước thỏa thích như thế này. Mải chơi có lúc vấp té, quần áo ướt lên tận ngực về nhà lại thấp tha thấp thỏm sợ má mắng cho.

Con đường về nhà cũng là con đường đi học, mẫu giáo, cấp một, cấp hai, từ gần đến xa, từ đi bộ sang xe đạp, con đường này tôi đã đi không biết bao nhiêu lần. Mãi đến năm mười sáu tuổi thi đậu vào trường chuyên trong thành phố, tôi xa nhà ở trọ, cuối tuần mới về một lần, mà nhà lúc ấy cũng đã chuyển đi nơi khác. Con đường xưa cũ trở nên xa thăm thẳm, chẳng còn dịp bước chân về nữa… Nhớ lúc bé, mùa thi trước lúc nghỉ hè thường gắn với mùa gặt. Tiếng học bài lẫn trong tiếng ve râm ran, tiếng tim đập thình thịch trước khi bước vào phòng thi, mang theo tâm trạng hoặc thơ thới hoặc buồn rầu cuối buổi thi đạp xe về nhà, rướn người nhấn bàn đạp băng qua con đường phơi đầy rơm rạ, nghe mùi rơm, mùi lúa mới cắt vấn vít bên cánh mũi. Rồi con bé học trò sung sướng nghỉ hè, cũng con bé, buồn man mác khi hết lớp chuyển cấp, chia tay bạn bè, có đôi ba tình cảm vu vơ chưa kịp nói ra, đôi ba dòng chữ chuyền nhau, có chăng còn muốn bày tỏ gì hơn nữa…

Cũng là con bé, có đôi khi đứng chôn chân trong một hàng xe kẹt dài mấy chục mét, một tiếng còi xe khách làm giật mình, có đôi khi lúc tan tầm một mình chống chọi cơn gió mưa vần vũ cố chạy cho nhanh về đến trọ. Thoáng trước mắt nó làcon đường nhỏ quanh co, hai bên đường cỏ dại xanh ngắt xen lẫn mấy đốm hoa dại bé tí, ngọn cỏ vươn là đà xuống tận mương nước chảy, nếu trông kỹ còn thấy được mấy con cá con bé xíu, con ốc chầm chậm bò dọc bờ đất, ngước mắt lên chỉ thấy đồng lúa ngút ngàn, gió thổi lúa dập dờn, lan mãi, tỏa mãi đến cuối chân trời.

© Tử Đinh Hương - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Xếp kỷ niệm vào ngăn ký ức để lúc mệt mỏi tìm về và nhìn lại

Tử Đinh Hương

Vì cuộc sống là một biểu đồ hình sin.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top