Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con đường quê cũ, sao đi mãi vẫn không tới nơi...

2020-02-01 01:15

Tác giả: Tử Đinh Hương


blogradio.vn - Thoáng trước mắt nó làcon đường nhỏ quanh co, hai bên đường cỏ dại xanh ngắt xen lẫn mấy đốm hoa dại bé tí, ngọn cỏ vươn là đà xuống tận mương nước chảy, nếu trông kỹ còn thấy được mấy con cá con bé xíu, con ốc chầm chậm bò dọc bờ đất, ngước mắt lên chỉ thấy đồng lúa ngút ngàn, gió thổi lúa dập dờn, lan mãi, tỏa mãi đến cuối chân trời.

***

Bây giờ tính chuyện mua đất đai, làm nhà cửa, ai cũng chọn chỗ gần đường quốc lộ, gần chợ gần trường để có làm ăn buôn bán gì cũng dễ nhưng ngày trước căn nhà cũ của tôi ở xa đường chính lắm, từ đường quốc lộ rẽ sang đường đất đỏ, đi miệt mài từ đường đất to sang đường đất nhỏ. Khi đó, có đoạn được bà con lối xóm gom góp đổ bê tông, có đoạn lại xanh mướt đầy cỏ dại, cuối cùng rẽ vào con đường mòn hẹp giữa triền cỏ là tới nhà.

Lúc tôi còn nhỏ xíu, đường toàn là đường đất. Đến mùa mưa gió đất nhão ra, xe đạp không thể nào đi qua được, xe máy đi cũng dễ trượt bánh. Tôi và lũ bạn rủ nhau đi bộ đến trường, tuy xa nhưng đi cùng nhau như thế, vừa cười vừa giỡn lại đến nơi lúc nào không hay. Một bầy trẻ nhỏ kéo đi học, cô dì làm cỏ trên đồng thỉnh thoảng lại ngẩng lên trông chừng con mình lẫn con hàng xóm, nghe tiếng cười của mấy đứa nhỏ giòn tan, vang lanh lảnh được gió thổi đi khắp cùng. Đến nơi chân đứa nào đứa nấy đỏ lè những bùn sình, hối hả kéo nhau ra vòi nước thay phiên kỳ cọ.

Mùa lụt nước dâng cao ngập cả con đường. Hai bên con đường không có lề vốn là mương dẫn nước về cho lúa, thi thoảng bọn tôi vẫn thơ thẩn vừa chăn trâu vừa tiện tay nhặt mấy con ốc về bồi dưỡng cho bầy vịt con, giờ đột nhiên trở thành tử thần với mấy đứa con nít. Người lớn phải đi đóng mấy cây cọc đánh dấu trải dài khắp con đường, sợ tụi nhỏ đi đứng không để ý lại lọt xuống mương mất. Nước dâng cao thêm nữa là được nghỉ học. Nhưng nghỉ rồi tôi cũng chẳng ở yên trong nhà, mấy khi có dịp được nghịch nước thỏa thích như thế này. Mải chơi có lúc vấp té, quần áo ướt lên tận ngực về nhà lại thấp tha thấp thỏm sợ má mắng cho.

Con đường về nhà cũng là con đường đi học, mẫu giáo, cấp một, cấp hai, từ gần đến xa, từ đi bộ sang xe đạp, con đường này tôi đã đi không biết bao nhiêu lần. Mãi đến năm mười sáu tuổi thi đậu vào trường chuyên trong thành phố, tôi xa nhà ở trọ, cuối tuần mới về một lần, mà nhà lúc ấy cũng đã chuyển đi nơi khác. Con đường xưa cũ trở nên xa thăm thẳm, chẳng còn dịp bước chân về nữa… Nhớ lúc bé, mùa thi trước lúc nghỉ hè thường gắn với mùa gặt. Tiếng học bài lẫn trong tiếng ve râm ran, tiếng tim đập thình thịch trước khi bước vào phòng thi, mang theo tâm trạng hoặc thơ thới hoặc buồn rầu cuối buổi thi đạp xe về nhà, rướn người nhấn bàn đạp băng qua con đường phơi đầy rơm rạ, nghe mùi rơm, mùi lúa mới cắt vấn vít bên cánh mũi. Rồi con bé học trò sung sướng nghỉ hè, cũng con bé, buồn man mác khi hết lớp chuyển cấp, chia tay bạn bè, có đôi ba tình cảm vu vơ chưa kịp nói ra, đôi ba dòng chữ chuyền nhau, có chăng còn muốn bày tỏ gì hơn nữa…

Cũng là con bé, có đôi khi đứng chôn chân trong một hàng xe kẹt dài mấy chục mét, một tiếng còi xe khách làm giật mình, có đôi khi lúc tan tầm một mình chống chọi cơn gió mưa vần vũ cố chạy cho nhanh về đến trọ. Thoáng trước mắt nó làcon đường nhỏ quanh co, hai bên đường cỏ dại xanh ngắt xen lẫn mấy đốm hoa dại bé tí, ngọn cỏ vươn là đà xuống tận mương nước chảy, nếu trông kỹ còn thấy được mấy con cá con bé xíu, con ốc chầm chậm bò dọc bờ đất, ngước mắt lên chỉ thấy đồng lúa ngút ngàn, gió thổi lúa dập dờn, lan mãi, tỏa mãi đến cuối chân trời.

© Tử Đinh Hương - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Xếp kỷ niệm vào ngăn ký ức để lúc mệt mỏi tìm về và nhìn lại

Tử Đinh Hương

Vì cuộc sống là một biểu đồ hình sin.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top