Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhớ bầu trời tuổi thơ

2019-04-14 08:25

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi nhìn lên bầu trời, tuổi thơ chợt ùa về. Tôi sinh ra và lớn lên tại một gia đình không khá giả, ngôi làng nơi tôi sống cũng vậy. Đất cát, sỏi đá, rơm dạ, những ngôi nhà cấp 4 lợp ngói đỏ là đặc trưng nơi đây.

***

20 tuổi, tôi - một sinh viên đại học. Ban ngày lên giảng đường, tối về nhà hoặc đi dạy thêm, thỉnh thoảng đi tình nguyện... Hai năm sinh viên của tôi trôi qua không vui, không buồn, không yêu đương, không có gì nổi bật hay đặc sắc.

Thình lình thành phố mất điện, tôi cùng đám bạn ra bờ sông gần nhà hóng gió. Bầu trời đêm xám xịt, tối đen, trăng soi không đủ rõ, chỉ là tiếng nước, tiếng than thở và tiếng bấm điện thoại lách cách...

Tôi nhìn lên bầu trời, tuổi thơ chợt ùa về. Tôi sinh ra và lớn lên tại một gia đình không khá giả, ngôi làng nơi tôi sống cũng vậy. Đất cát, sỏi đá, rơm dạ, những ngôi nhà cấp 4 lợp ngói đỏ là đặc trưng nơi đây. Điều mà tôi luôn tự hào dù không có công nghệ hiện đại, tiện nghi đó là không gian sống xanh, cây nhà lá vườn, sự bình yên và sự gắn bó của gia đình, người thân, bạn bè và hàng xóm. Mất điện, bọn trẻ con trong xóm nhanh chóng ra khỏi nhà, tụ tập chơi đủ thứ trò chơi kinh dị: nấp bắn nấp bụp, dọa ma, bắt đom đóm... Gió vi vu qua tóc, bầu trời đầy sao, ánh trăng tròn trịa soi rõ khuôn mặt mỗi đứa trẻ.

nhớ bầu trời tuổi thơ

Bầu trời trong kí ức của tôi là bảy sắc cầu vồng sau cơn mưa rào. Bầu trời ngày xưa khác lắm: trời xanh, cao vút. Từng đám mây trắng lơ lửng, từng đàn chim bay đi bay lại, những con chuồn chuồn bay thấp bay cao, những cánh diều vi vu trong gió, những tiếng reo vang khi bọn trẻ thấy máy bay... Nó khác với bầu trời hiện tại, nơi mà tôi không nhớ mình có ngước lên nhìn mỗi ngày hay không.

Điện thoại bỗng đổ chuông, tôi giật mình, quay trở về thực tại. Thành phố lại đèn, tôi và đám bạn quay về phòng trọ.

Tại sao cùng là bầu trời nhưng lại khác biệt đến thế? Là bầu trời thay đổi hay con người đã đổi thay? Hay đó là quy luật tất yếu của cuộc sống này? Tôi nhận ra rằng “Bầu trời xưa tạo nên tuổi thơ tôi, bầu trời nay tạo ra con người tôi”.

Từ khi lên thành phố đi học, thời gian ở nhà của tôi đếm trên đầu ngón tay. Mỗi tháng một lần, hai tháng một lần, ba tháng một lần thậm chí hơn, khoảng thời gian trở về bên bố mẹ, em trai, gia đình nhỏ ngày càng ít đi. Tôi không còn hằng ngày ngắm nhìn những giọt sương đọng trên lá vào mỗi sớm mai, không còn mỗi ngày ngắm mặt trời mọc, ngắm mặt trời lên đỉnh, ngắm mặt trời từ từ lặn sau những dãy núi; tôi cũng không có nhiều cơ hội để nhìn bầu trời trong xanh, cao vút, nhìn bầu trời xanh dần bị che khuất bởi những đám mây đen báo hiệu trời sắp mưa. Trước đây, những điều này là rất bình thường với tôi, nhưng bây giờ mỗi khoảnh khắc ở không gian sống hơn 18 năm thanh xuân của mình đều trở thành những điều tuyệt vời nhất. Vì vậy, mỗi lần về nhà tôi đều tranh thủ ghi lại từng khoảnh khắc bình dị, quá đỗi thân thương ấy.

nhớ bầu trời tuổi thơ

Nhìn lên bầu trời ấy tôi nghĩ về con đường tình yêu - con đường mơ ước của tôi. Nó không đơn thuần là tình yêu đôi lứa mà là tình yêu thương được vun đắp từ tất cả mọi người, không phân biệt tuổi tác, giới tính, không phân biệt vùng miền, màu da, dân tộc. Ước mong con đường ấy rộng lớn thênh thang, xe cộ đi lại không còn sợ tắc đường; là con đường mỗi sớm mai mọi người cùng nhau tập thể dục, hít thở không khí trong lành; con đường đầy lãng mạn cho các cặp đôi thay vì quán xá huyên náo, lấn chiếm vỉa hè; con đường là con đường đáng được lựa chọn bởi tất cả mọi người và là con đường khi bước lên chúng ta đều cảm thấy thoải mái, vui vẻ, phấn khởi và đầy kiêu hãnh.

Điều tuyệt vời nhất với bạn là gì? Đó có thể là một ngôi nhà cao cửa rộng, đầy đủ tiện nghi; đó là khoác lên mình những bộ đồ thời trang, kiêu kì; đó là cảm giác lãng mạn cùng người yêu đi du xuân, đi bơi vào mùa hạ, đi ngắm cảnh chiều thu hay trao nhau cái ôm qua đông lạnh giá... Với tôi, điều tuyệt vời nhất là khoảnh khắc mỗi sớm mai thức dậy được ngắm mặt trời mọc, được hít thở không khí trong lành, được hòa mình trong những cơn gió phảng phất mùi hoa ổi, hoa bưởi, là khoảnh khắc được đi trong con hẻm nhỏ dọa ma, bắt nạt tụi nhỏ trong xóm, là những ngày ngắm trăng đếm sao trời, là những ngày không còn cảm giác lạc lõng, bơ vơ trước thành phố xa lạ; làm những điều mình thích, mặc những gì mình thấy thoải mái và sống như ngày hôm nay là ngày cuối cùng.

© Lê Thị Nhung – blogradio.vn

 

Mời xem thêm chương trình:

Lối về tuổi thơ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

back to top