Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngày cô đơn nơi phố thị (Cafe Vlog)

2019-11-19 01:05

Tác giả: Cơn mưa nhỏ Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Có những lúc mệt mỏi tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng mình rất cô đơn. Ở đây không một người thân thích cũng chẳng có lấy một người bạn. Cảm tưởng như con đang trốn chạy cả thế giới. Nhìn dòng người tấp nập trên phố đông con lại xót xa cho chính mình. Đã có lúc đang đi trên đường mà nước mắt con rơi, tự trách chính mình sau yếu đuối như thế này. Đã đi gần hết một phần ba cuộc đời mà con của mẹ vẫn chỉ là một đứa vô dụng.

***

Tiếng chuông điện thoại reo lên tôi biết đó là mẹ vì mẹ tôi thường gọi điện cho tôi vào cái giờ đó. Dạo này mẹ tôi thường gọi cho tôi thường xuyên hơn, mẹ bảo vì mẹ lo khi con gái mẹ ở một mình mặc cho đây không phải là lần đầu tiên tôi sống xa nhà. Nhưng đây lại là lần đầu tiên tôi sống ở một nơi không người thân thích. Cuộc điện thoại nào tôi cũng không dám nói nhiều không phải vì tôi không có chuyện gì để nói với mẹ mà tôi sợ tôi sẽ không làm chủ được cảm xúc tồi tệ hiện nay của mình.

Tôi chẳng thể nói với mẹ rằng thời gian này con của mẹ chẳng hề ổn một chút nào. Đầu óc con lúc nào cũng căng ra vì chất chứa quá nhiều suy nghĩ chưa có hồi kết. Những thứ không mong đợi cứ liên tục tìm đến con. Tình trạng hiện nay của tôi giống như sắp bị đuối nước đang cố vùng vẫy để thoát thân thì lại gặp phải một con quái vật tấn công. Cảm giác chới với ấy khiến tôi cạn hết sức lực. Mẹ tôi đã phân tích cho tôi đủ điều khi biết tôi có ý nghĩ sẽ tiếp tục rời xa gia đình. Và bản thân tôi cũng đã lường trước rất nhiều chông gai có thể sẽ gặp phải kể từ khi quyết định từ bỏ tất cả mọi thứ để bắt đầu lại từ đầu. Nhưng tôi lại quên rèn luyện cho mình một ý chí kiên cường để chống lại nó.


Mẹ biết không, đứa con này của mẹ đã gần bước qua tuổi 30 rồi vậy mà câu chuyện mẹ kể cho mọi người chỉ là chuyện của quá khứ. Khi đứa con của mẹ dù không có năng lực học sáng lạn như người ta nhưng lại trở thành cô tân sinh viên với thành tích mà nhiều người phải ngưỡng mộ. Để có được kết quả đó con đã có sự khích lệ của mẹ rất nhiều cùng với sự nỗ lực của bản thân. Con còn nhớ rất rõ ngày con nức nở trên cánh đồng khi thấy lũ bạn balo lên đường nhập học. Vậy mà con của mẹ vẫn lụy hụi giữa ruộng lúa mênh mông. Lúc đó mẹ của con vừa mắng vừa dỗ dành "nếu con không muốn phải cặm cụi bán mặt cho đất bán lưng cho trời như mẹ thì hãy cố gắng ôn lại cho thật tốt, chứ khóc thì được gì hả con".

Năm tháng qua đi con cũng đã trưởng thành, những tưởng con sẽ không còn là đứa con để bố mẹ phải lo lắng như còn thơ bé. Vậy mà sau bao năm con lại khiến cho mẹ hằn thêm những nếp nhăn, rồi những lần gọi điện là giọng như nghẹn lại vì con. Khi con đi mẹ đã từng bảo "nếu cuộc sống ngoài kia khó khăn quá thì về nhà với mẹ".

Có những lúc mệt mỏi tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng mình rất cô đơn. Ở đây không một người thân thích cũng chẳng có lấy một người bạn. Cảm tưởng như con đang trốn chạy cả thế giới. Nhìn dòng người tấp nập trên phố đông con lại xót xa cho chính mình. Đã có lúc đang đi trên đường mà nước mắt con rơi, tự trách chính mình sau yếu đuối như thế này. Đã đi gần hết một phần ba cuộc đời mà con của mẹ vẫn chỉ là một đứa vô dụng.

Những ngày cô đơn nơi phố thị

Trở về với căn phòng của với bốn bức tường vây quanh mà lòng con không khỏi muộn phiền. Chỉ muốn được trở về nhà ngay, tự ăn ủi bản thân ừ thì cạnh mình còn có mẹ sẽ không sao đâu. Nhưng ý nghĩ ấy làm con thấy nhói trong tim. Những đứa con gái như con bây giờ đã tay bồng tay bế hay đạt được một thành tựu gì đó còn con tất cả đã trở về con số không. Không thể cho được bố mẹ điều gì thì ít ra cũng phải tự lo được cho chính bản thân mình. Con của mẹ nào đâu thể tiếp tục khiến tóc mẹ bạc thêm, tương lai của mình thì mù mịt.

Người ta thường hay nói con cái là nợ của bố mẹ có lẽ đối với tôi nó chẳng hề sai một chút nào. Khi còn nhỏ bố mẹ lo chăm cho mình từng bữa ăn, giấc ngủ, lớn lên hơn chút thì lo cho mình ăn học, lớn lên hơn chút nữa thì lo lắng chuyện công việc, lớn hơn nữa là chuyện gia đình... Bởi vì tôi biết trên đời này chỉ có gia đình là thương chúng ta vô điều kiện còn lại dường như tất cả chỉ là phép thử hay là một sự trao đổi ngầm mà thôi.

© Cơn mưa nhỏ - blogradio.vn

Giọng đọc: Sand

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Cuộc sống ở nước ngoài qua lời kể của những người con xa xứ

Cơn mưa nhỏ

'Nếu bạn tin rằng bạn có thể làm một điều gì đó đồng nghĩa với việc bạn đã đi được nửa đường đến đó"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ngẫm lại câu nói: “Tuổi trẻ luôn là quãng thời gian mà con người ta phải ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt tiếc thương, rồi thở dài bất lực thay cho câu nói “đã từng như vậy” thấy chẳng sai một tẹo nào.

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Guồng quay cuộc sống dẫu có vội vàng, dẫu có tấp nập đến đâu thì cũng chẳng nằm ngoài cái quy luật tự nhiên và bất biến xuân, hạ, thu, đông. Và lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết. Và đây cũng là lúc người ta dành chút thời gian ngoảnh nhìn lại những gì đi qua, nghiệm lại những gì đã và chưa làm được.

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết (Cafe Vlog)

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết (Cafe Vlog)

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê (Cafe Vlog)

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê (Cafe Vlog)

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân (Cafe Vlog)

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân (Cafe Vlog)

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài? (Cafe Vlog)

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài? (Cafe Vlog)

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được (Cafe Vlog)

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được (Cafe Vlog)

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Ước gì được trở về tuổi thơ (Cafe Vlog)

Ước gì được trở về tuổi thơ (Cafe Vlog)

Tuổi thơ của các bé nhà tôi bây giờ khác với thời chúng tôi nhiều quá, khoảng cách chỉ hơn 20 năm giữa hai thế hệ mà tưởng chừng như xa xôi lắm... Tự dưng lại thấy cay cay sống mũi, ước gì, ai cho tôi một vé trở về tuổi thơ.

back to top
logo left
logo right
banner bottom