Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những mối quan hệ cũ, bạn còn giữ hay không?

2018-11-27 01:29

Tác giả:


blogradio.vn - Một ai đó trong số chúng ta tình cờ xem lại những tấm ảnh thời thiếu thốn hãy dành ít phút để nghĩ về nhau và mong hãy an yên trong dòng đời xuôi ngược. Và chẳng cần biết mọi thứ hiện tại đã thay đổi như thế nào. Chỉ cần nhìn những bức ảnh đó, tại thời điểm đó, tất cả đều là thật

***

Thời gian luôn đáng sợ, sợ quên mất nhau.

Khoảnh khắc cuối Thu đầu Đông tối mát mẻ sáng se lạnh làm con người ta cảm thấy trống trải hơn là cảm giác cần ai đó bên cạnh. Vội hít căng lồng ngực cái khí trời trong lành để rồi hà vào bầu không khí 25°C một chút phiền não, một chút ưu tư của tuổi "chập chững" trải nghiệm cuộc đời. 

Nghĩ lại ngày xưa sung sướng thiệt, sáng dậy ăn cơm mẹ nấu rồi vội vội vàng vàng cùng đám bạn đạp xe hơn 3km để tới trường, dù có mưa có nắng gì cũng vui cũng phấn khởi lắm. Chưa kể vào những ngày trưa hè oi ả cả đám rủ nhau vào khe vào suối mà tắm. Ùm.. nhảy xuống một phát cảm giác như vừa đánh răng bằng kem bạc hà vậy, mát mẻ và sảng khoái cực kỳ. Mặc nguyên quần áo vậy mà tắm, chỉ cần đạp xe về đến nhà là nắng cũng vừa hong khô đi. Ấy vậy mà bây giờ, đứa nào cũng xe sang, hẹn nhau đi cafe cũng thật khó. 



Thỉnh thoảng anh vẫn lục lại cái laptop cũ mèm chỉ để xem lại những tấm ảnh có lẽ còn cũ hơn cả cái laptop. Hồi đó, ngây thơ trong sáng quá. Đứa thì quần loe, đứa thì áo trắng đã ngả màu cháo lòng.. chụp hình thì chống nạnh cười tít mắt chứ đâu biết chu miệng hay chỉnh sửa kéo màu như bây giờ. Nhìn mấy tấm ảnh cứ nhoè nhoè, ờ thì ngày xưa điện thoại có camera cũng là oách lắm rồi đâu phải như bây giờ, smartphone đủ kiểu nhưng điện thoại có bao giờ lưu được tấm ảnh kỷ niệm cách đây 5 - 10 năm. Hoá ra lúc trước tất cả đều xấu chỉ có kỷ niệm là đẹp.

Cuộc sống có lúc dòng sông có khúc, anh có đọc đâu đó một đoạn đại loại như là khi ta gặp một ai đó, hiển nhiên không phải là ngẫu nhiên mà đó chính là duyên số. Khi họ đến và trả hết duyên số từ từ họ sẽ rời xa ta như chưa hề quen biết. Lúc đó chỉ là đọc, đơn thuần chỉ là đọc và để đó nhưng mãi đến một ngày đẹp trời cách đây một năm có lẻ anh nhận ra chính anh đã không còn như xưa, chính anh bị những mối quan hệ xã hội, những tình cảm, những deedline cuộc đời làm anh thay đổi.



Và hay ho hơn nữa là không phải chỉ mỗi anh, bạn anh cũng vậy. Anh đã bắt đầu dành thời gian cho những mối quan hệ mới thay vì tụ tập cùng đám bạn ngày xưa. Bạn anh đã bắt đầu từ chối chầu cafe mà cả hai đã cố gắng lên lịch cách hơn một tháng trời. À, nhận ra cuối cùng ai cũng bị cuốn vào cuộc sống của riêng từng người, công việc, những mối quan hệ mới và cả tỉ tỉ thứ đau đầu khác khi mọi người bắt đầu đi làm, rồi chẳng còn ai dành thời gian cho ai thật nhiều nữa. Đó là một điều mà dù có hứa cũng khó mà thực hiện trọn vẹn khi mà tất cả thay nhau lớn lên, va chạm và bị cuộc đời vùi dập. 

Tình bạn chơi ngót nghét phải hơn 10 năm, có vài đứa lớn lên với nhau từ tấm bé nhưng sau tất cả đều bị chi phối bởi công việc, tiền bạc. Ra đời 23 năm bây giờ chơi với ai cũng dè chừng toan tính. Ngay cả những mối quan hệ thân thiết nhất cũng đã không còn như xưa. Có một khoảng cách nào đó vô hình mà đúng như lời em nói là có hàng tỉ mối quan hệ mới. Mỗi người đều sẽ lớn lên nhưng làm sao có thể giữ mãi cái nhỏ bé trong mình được chứ em nhỉ. Buồn thật nhiều. 


Thôi thì cũng phải tự an ủi bản thân những lúc như vậy, đâu ai muốn những việc như thế, tất cả chỉ là một khoảng khắc của số phận. Nếu ta cho đó là đẹp nhất định nó sẽ đẹp như thanh xuân của em và anh vậy. Vì lâu rồi không ai nói cho ai nghe về cuộc sống của mình nữa, có thể mọi thứ đã đi quá xa nhưng anh vẫn luôn hy vọng khi anh, em hoặc bạn anh bạn em, một ai đó trong số chúng ta tình cờ xem lại những tấm ảnh thời thiếu thốn hãy dành ít phút để nghĩ về nhau và mong hãy an yên trong dòng đời xuôi ngược. Và chẳng cần biết mọi thứ hiện tại đã thay đổi như thế nào. Chỉ cần nhìn những bức ảnh đó, tại thời điểm đó, tất cả đều là thật. 

Và mãi đến hôm nay anh mới tin là có những mối quan hệ chỉ có thể kết thân suốt đời khi được xây dựng từ sự chín chắn loại bỏ sự ngây thơ và vun đắp bởi sự toan tính. Nhưng thôi kệ, ai rồi cũng phải trải qua những quãng thời gian như thế thôi em. Từ từ rồi mọi chuyện đều ổn. Cái gì còn ở lại thì nhất định nó sẽ ở lại, còn vốn dĩ không thuộc về mình tốt hơn hết là nên rời xa. Thời gian trôi nhanh, người rời đi kẻ ở lại vì vậy hãy trân trọng và sống thật trong những giây phút còn ở bên nhau. Em nhé!

© Nguyễn Hoàng Như – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top