Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những khúc ca tình bạn

2011-06-14 15:49

Tác giả: Giọng đọc: Mai Dương

blogradio.vn - Cảm thấy trong những nhịp trống đều đặn, có sự háo hức tò mò của những chú chim đã đủ lông đủ cánh, mong chờ ngày được bay vào khung trời rộng mở. Trên nền trống nhịp nhàng ấy, giai điệu của violin Canon in D da diết, như nỗi lòng của những đứa trẻ không muốn chia xa, và đang âu lo thật nhiều trước ngưỡng cửa cuộc đời.

***

Dạo này hay nghe đi nghe lại Graduation, thậm chí còn set làm nhạc chuông điện thoại, nhạc chuông báo thức... Mình nghe Graduation lần đầu trên MTV theo yêu cầu từ hồi cấp 2. Lúc ấy, thấy người ta viết thư nhắn gửi nhau bịn rịn lắm, nhưng cũng chẳng thấy xúc động gì, chỉ thấy thích bài hát rồi hát đi hát lại những giai điệu, những câu chữ ấy đến thuộc lòng. Hình như phải đến tận lúc này, khi sắp đi hết đoạn đường ngắn ngủi cuối cùng của thời sinh viên, khi sắp thực sự bước vào cuộc đời rộng lớn, mình mới thực sự hiểu những câu chữ trong ca khúc ấy. Nghe, rồi cứ thở dài mãi...

And so we talked all night about the rest of our lives
Where we’re gonna be when we turn 25

(Và rồi chúng mình thức trắng đêm, cùng nói về cuộc sống sau này
Không biết khi 25 tuổi, mỗi đứa chúng mình sẽ đang ở đâu.)


Gặp bạn, nghe bạn hồ hởi thông báo vừa trúng tuyển tiếp viên hàng không, đợi thi xong tốt nghiệp, sẽ vào Sài Gòn tham gia tập huấn. Cuối cùng thì "giấc mơ bay" suốt 8 năm của bạn đã thành sự thực. Nhìn ánh mắt hạnh phúc của bạn, mừng cho bạn thật, nhưng mình hình như không yên chút nào. "Vậy là, sẽ cứ đi suốt phải không?" "Ừ, sẽ chẳng có mấy thời gian để gọi điện là có thể tụ tập ngay được". Gần 2000 cây số, đứa Nam đứa Bắc, sắp xa nhau thật rồi...

I keep thinking times will never change
Keep on thinking things will always be the same
But when we leave this year we won’t be coming back
No more hanging out cause we’re on a different track.

Tình bạn

Cảm thấy trong những nhịp trống đều đặn, có sự háo hức tò mò của những chú chim đã đủ lông đủ cánh, mong chờ ngày được bay vào khung trời rộng mở. Trên nền trống nhịp nhàng ấy, giai điệu của violin Canon in D da diết, như nỗi lòng của những đứa trẻ không muốn chia xa, và đang âu lo thật nhiều trước ngưỡng cửa cuộc đời. Cuối cùng cũng hiểu căn nguyên của cái nỗi buồn nhè nhẹ thỉnh thoảng lại gợn lên trong mình những ngày sắp tốt nghiệp này. Nghe bạn nói về những dự định sắp tới, mới nhận ra rằng chỉ còn vài ngày nữa, mỗi đứa sẽ tự mở cánh cửa của mình, và bước vào những con đường khác nhau, những con đường sẽ dần đưa chúng mình đi xa thật xa nhau. Và những ngày tháng tươi đẹp này, sẽ chẳng còn có thể quay lại nữa. Hình như khi sắp mất một cái gì đó, thì người ta mới hiểu rằng mình tha thiết với nó như thế nào.

Cause we’re moving on and we can’t slow down
These memories are playing like a film without sound.

Chẳng thể trì hoãn được. Những kỉ niệm cứ tiếp nối như một cuốn phim không lời. Làm sao có thể buộc thời gian ngừng trôi, cũng làm sao có thể kéo được thời gian quay lại. Chỉ có thể biết ơn khoảng thời gian thật nhiều cảm xúc vừa qua, và thật nâng niu những kí ức ấy.

So if we get the big jobs
And we make the big money
When we look back now
Will our jokes still be funny?
Will we still remember everything we learned in school?
Still be trying to break every single rule
Will little brainy Bobby be the stockbroker man?

Sau này, khi đã thành những người lớn, đã có những công việc tốt và kiếm được nhiều tiền... khi cuộc sống thay đổi theo cách mà chúng mình đã nhìn thấy nhiều, nhưng chưa tự trải qua và vẫn chưa thể hiểu...thì vẫn tin rằng ở một góc tim nào đó, những kỉ niệm khi chúng ta bên nhau sẽ vẫn không ngừng ngân nga những khúc ca trong veo của tình bạn.

As we go on
We remember. All the times we had together
And as our lives change, come Whatever
We will still be Friends Forever


Rồi một ngày xa xôi nào đó, khi mọi thứ đã trở thành những kí ức dịu dàng ngủ ngoan trong lòng, hãy dừng lại một chút để nhớ về tình bạn này. Mãi mãi như nó đã từng tồn tại. Khoảng cách chỉ là những khái niệm về địa lí mà thôi phải không? Sẽ mãi mãi ở đây, trong tim mình, sẽ mãi mãi...

I keep, I keep thinking that it’s not goodbye
Keep on thinking it’s a time to fly.
And this is how it feels
We will still be friends forever.


Bài viết của Gió.

Bạn vừa lắng nghe những chia sẻ của Gió về ca khúc Graduation của Vitamin C. Không chỉ giai điệu, mà những ca từ của bài hát cũng thật gần gũi với nỗi lòng của những bạn sắp bước qua tuổi học trò phải không bạn? Nếu đang là một học sinh sinh viên cuối cấp, sẽ chỉ còn rất ít ngày nữa thôi chúng mình sẽ thực sự xa nhau. Và để khép lại chương trình, Cảm xúc âm nhạc ngày hôm nay xin được gửi đến các bạn một thông điệp từ ca khúc Graduation: Nếu vẫn còn những điều cần nói với bạn bè thầy cô, bạn hãy chia sẻ ngay đi nhé, vì rất có thể cuộc sống sẽ không cho bạn thêm cơ hội để nói những điều đó nữa đâu.

Thực hiện: Mai Dương và nhóm sản xuất blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Em không biết sau này chúng ta có thể gặp được người hiểu mình như chúng ta bây giờ không. Em chỉ mong sau tình yêu này, em và anh đều học được cách yêu một người bằng tất cả sự trưởng thành mình có.

back to top