Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những bước đường trưởng thành (Phần 3/4)

2022-03-11 01:20

Tác giả: Lam Nguyệt


blogradio.vn - Chúng ta ở những năm tháng đầu đời vẫn lắm lúc mơ mộng nhiều điều, và rồi tự thỏa hiệp để an ủi bản thân. Nhưng chúng ta của sau này thì sẽ khác, chỉ cần hiện tại ước mơ và hành động đủ nhiều. Lưng chừng tuổi trẻ chẳng có gì, chỉ có điều... ta còn trẻ!

***

[Trưởng thành à? Chậm thôi!]

Một người trẻ tích cực, suy nghĩ và hành động đều nhanh nhạy và đầy lạc quan. Trẻ mà! Chẳng điều gì có thể cản được bước chân của họ. Điều họ được dạy là giá trị của sự nỗ lực, là khao khát vươn lên, là niềm tin khi đối đầu với nghịch cảnh, là hy vọng một ngày thế giới sẽ đổi thay, và cuộc sống quanh họ cũng sẽ dần chuyển biến (theo hướng tích cực hơn). Tuổi trẻ hay lao đầu vào những triết lý mạnh mẽ, gối đầu những cuốn sách self-help, và hành động như thể đang trưởng thành thực thụ. Đó là những gì chúng ta đã và đang cho rằng tuổi trẻ không nên bỏ lỡ, và thực tế là như vậy.

Ở tuổi 18, 20 ta quen thuộc với quan niệm rằng thời gian sẽ chẳng chờ đợi một ai, cuộc sống ngắn ngủi nên hãy làm những điều mình muốn và đừng để sau này phải hối tiếc, hãy cố gắng và cố gắng không ngừng, hãy dám đứng lên và thử sống cho bản thân mình, hãy cứ khát khao và dại khờ,… Ở những năm tháng đẹp đẽ nhất của cuộc đời, chúng ta không thể ngừng trốn tránh lo sợ để đối mặt với mọi điều. Tại sao niềm tin trong ta phải được thắp lên và nhen nhóm bởi người khác mà không phải từ chính chúng ta? Tuổi trẻ chúng ta luôn muốn có mọi thứ mà dường như không biết ta đã có thật nhiều.

Tuổi trẻ ta có gì?

Thời gian.

Chúng ta có một quỹ thời gian nhất định và khá dài. Nếu tính từ năm 18 tuổi thì ta chỉ mới bước đi những bước đầu tiên của cuộc đời. Đừng quá để tâm đến những rủi ro bởi áp lực cũng không hẳn là động lực. Chúng ta vẫn còn nhiều thời gian, vì vậy hãy học cách dành thời gian cho những việc đáng bận tâm hơn là sao lãng đến những việc khác. Cuộc đời có thể không dài như chúng ta mong muốn, con người có thể sẽ không đi hết con dốc bên kia của cuộc đời, và có thể ta sẽ phải bỏ lại nhiều điều dang dở… Nhưng đừng quá tham lam, hãy cứ làm những gì cần làm, như vậy thì dù cho dừng lại ở khoảnh khắc nào ta cũng không cảm thấy hối tiếc.

Thời gian khi ta còn trẻ là vô cùng quý giá, vì một khi để trôi qua hoài phí thì không bao giờ có thể lấy lại được. Con người ta luôn khao khát lưu giữ một phần đẹp đẽ nhất của cuộc đời, vì họ lo sợ sự nuối tiếc đeo bám suốt phần đời còn lại. Bởi vậy, những lời khuyên thúc giục cho họ động lực để đứng lên và đi thật nhanh, làm thật nhiều, nhưng rồi cũng vô tình lướt qua quãng thời gian này trong khi chưa kịp hiểu chính mình. Tuổi trẻ thường ước mơ thật nhiều. Tuổi trẻ lắng nghe và làm những điều họ cho là đúng, và đôi khi những điều đó lại không phù hợp với bản thân. Tuổi trẻ luôn lo sợ mình già đi trong sự bất lực, vì vẫn đang còn trẻ. Nhưng tuổi trẻ vô tư và khờ dại, lại không dễ để hiện thực hóa ước mơ…

Tuổi trẻ ta có gì?

Nhận thức.

Đừng cho phép mình ngây ngô ở tuổi đôi mươi vì ta chẳng còn là những đứa trẻ lên ba nữa. Trưởng thành là lúc ta nhận ra tuy đôi lần cố gắng mà không mang lại kết quả nhưng vẫn hết mình vì đam mê thật sự. Vì sao? Vì những gì ta nhận được chính là không hối tiếc.

Ước mơ đôi lúc thật viển vông. Trưởng thành là lúc ta nhận ra thực tế phũ phàng,và học cách đương đầu, chấp nhận. Có những sự thật chẳng thể tàn khốc hơn, nhưng hiện thực thì muôn đời vẫn thế. Cuộc sống đâu thể chỉ toàn màu hồng, nó phải chăng chỉ là “giấc mộng Nam Kha” ngày bé. Hãy cứ khát khao thật nhiều nhưng dại khờ đừng nên!

Tuổi trẻ ta có thật nhiều, nhưng chẳng có gì là ổn định. Chỉ một phút sa chân cũng đủ để chênh vênh. Nhưng chẳng sao vì tuổi trẻ vốn là vô định. Chúng ta ở những năm tháng đầu đời vẫn lắm lúc mơ mộng nhiều điều, và rồi tự thỏa hiệp để an ủi bản thân. Nhưng chúng ta của sau này thì sẽ khác, chỉ cần hiện tại ước mơ và hành động đủ nhiều. Lưng chừng tuổi trẻ chẳng có gì, chỉ có điều... ta còn trẻ!

Có lẽ ai cũng từng tự hỏi: “Liệu rằng mình có bao giờ thấy hối hận về những việc trong quá khứ không?”

Nếu là trước đây tôi sẽ không hề do dự mà nói có, thế nhưng hiện tại và hy vọng cả tương lai sau này tôi có thể điềm tĩnh, tự tin mà nói rằng “Tôi! Không hề hối hận!”. Tôi biết sẽ có nhiều người cảm thấy không hài lòng về quá khứ của mình, nhưng trên đời không có thuốc hối hận. Nếu cứ mãi đắm chìm trong quá khứ thì có lẽ sẽ không có tôi của hiện tại, sẽ chỉ mải mê với suy nghĩ: “Nếu ở quá khứ tôi chọn một cách làm khác”. Song, cũng bởi những gì tôi đã làm trong quá khứ, đó cũng là quyết định tốt nhất, là điều mà tôi muốn nhất. Dẫu cho đó có là thất bại hay thành công, chúng cũng đã dạy cho tôi những bài học cuộc sống, dạy cho tôi biết suy nghĩ, biết cẩn trọng và hơn hết là đừng đặt niềm tin bừa bãi.

Tại sao cứ mãi dằn vặt những sai lầm của quá khứ? Sao không thử cho mình một cơ hội để sửa chữa sai lầm đó?

Chúng ta cũng chỉ là những con người bình thường, làm gì có ai mà không có sai lầm. Nhưng đừng chỉ mãi dựa vào điều đó mà quẩn quanh trong suy nghĩ “Số trời đã thế”, “Ông trời không có mắt”,... Đừng đổ lỗi do ông trời, cũng đừng phó mặc cho số phận, tất cả đều do ở chính chúng ta. Chúng ta thường tự trách bản thân, quẩn quanh với những câu hỏi “Tại sao…?” rồi lại tự hạ thấp bản thân mình.

Dừng lại ngay! Hãy xóa sạch hết những suy nghĩ hạ thấp bản thân mình. Mặc kệ cho người đời có nói gì, dẫu cho bạn thành công hay thất bại thì cũng không được tự hạ thấp bản thân mình. Hãy lấy những lời nói ấy để làm động lực phấn đấu. Bởi nếu chính bạn còn “ghét bỏ” bản thân mình thì còn đòi ai yêu thương bạn.

Đừng dằn vặt bản thân bởi những câu hỏi “Tại sao…?” và hãy thôi hối hận về những điều trong quá khứ. Bởi nếu không có những điều đó sẽ không có ta của hiện tại. Hãy cứ làm những điều mình thích và đừng thất vọng dù kết quả có ra sao. Thoát ra khỏi cái bóng của quá khứ và cứ sống cho hiện tại vì thời gian sẽ chẳng thể quay lại đâu!

Trưởng thành à? Chậm thôi!

© Lam Nguyệt - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hai triệu năm chúng ta tiến hóa để cô đơn | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

Hạ đưa ai về

Hạ đưa ai về

Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.

Lối nhỏ cậu đi

Lối nhỏ cậu đi

Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

back to top