Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người thầy trong ký ức tôi

2023-04-22 01:20

Tác giả: khói


blogradio.vn - Có ai đó nói thế này “Tôi rất thích nhìn những bức ảnh, bởi điều tuyệt nhất ở chúng đó là mãi mãi không bao giờ thay đổi, cho dù người trong hình có thay đổi đi nữa”, và đây chính là bức ảnh tôi muốn cảm ơn thầy thật nhiều, nơi đó thanh xuân tôi bắt đầu lớn lên.

***

Chắc hẳn, trong suốt quãng đời của mỗi người đều có riêng cho mình một lý tưởng sống, đam mê và hơn hết là một thần tượng vĩ đại trong lòng mình. Ai đó thần tượng một doanh nhân, một nhà tài phiệt, một ca sĩ, họa sĩ, diễn viên hay những người trong họ luôn có một nghị lực phi thường vượt lên trên mọi giới hạn của bản thân để làm nên những điều kì diệu. 

Mỗi người mỗi một nhân sinh quan khác nhau và đơn giản với tôi mỗi người mà tôi từng gặp họ đều có những điều đáng cho mình học hỏi. họ cho tôi thấy những câu chuyện, những trải nghiệm và bài học của trường đời. Hay chính từ những từng trải của họ giúp ta tự có thêm từng trải của bản thân một cách trọn vẹn nhất. Và cũng có những người - họ bỗng dưng xuất hiện chỉ để giúp đỡ bạn một cách vô điều kiện dù chưa biết rõ bạn là ai, ở đâu, làm gì và như thế nào -  tôi gọi họ chính là quý nhân trong đời của mình.

Tuổi trẻ người ta hay gọi thanh xuân nhưng thanh xuân cũng chưa ắt cần phải trẻ. Tuổi 19, tôi đã gặp được thần tượng mình. Một người Thầy mà mãi đến sau này tôi vẫn biết ơn nhiều điều mà người đã làm không chỉ cho tôi mà còn cho tất cả những sinh viên khác.

Ngày còn thơ của một con nhóc sống ở quê, thời ấy vẫn chưa biết đến đèn điện sáng, chưa biết nhiều đến điện thoại smartphone hay phố xá nhộn nhịp tấp nập nơi Sài Gòn hoa lệ. Chúng tôi vẫn chỉ biết chơi những trò chơi thôn quê dân dã, câu cá thả diều và chơi đuổi bắt nhau trên những bãi cỏ xanh mát. Ngày ngày phụ gia đình công việc nhà, đi học và đem theo ước mơ của con chữ, ước mơ được vào một ngôi trường đại học, có một công việc ổn định mà từ bé gia đình của chúng ta luôn gieo những điều ấy vào đầu con trẻ.

hinh_anh_nguoi_thay

Mãi đến sau này, khi chúng tôi biết thêm nhiều cái, chúng ta có những chọn lựa mà có lẽ đại học hay cao đẳng không phải là con đường duy nhất. Nhưng thời ấy, học tập chính là bước đi đầu tiên mà ai cũng cần phải có. Rồi tôi cũng dũng cảm tự mình đi theo con đường ấy, nhưng chẳng phải điều dễ dàng. Tôi sẽ không kịp kể chi tiết quá trình ấy, nhưng thực sự chính những điều đó đã cho tôi một bước ngoặt lớn. 

Những đổi thay lớn hơn trong quá trình tự lập và quyết định mọi thứ của cuộc đời – đó luôn là điều khó khăn và vô cùng quan trọng: lựa chọn kỹ lưỡng và can đảm từ bỏ. Có người ngay từ đầu đã tìm được đam mê, nhưng có người đến cuối đời mới có thể tìm được một công việc mà mình yêu thích. Dù sớm hay muộn nhưng cuối cùng, đều sẽ có đích đến, quan trọng bạn có dũng cảm mà tiến lên phía trước hay không mà thôi. Và, bước tiếp trên tất cả những điều ấy, ngày chuẩn bị hồ sơ nhập học, tôi chẳng có gì ngoài hồ sơ giấy tờ tôi gặp thầy.

Ai sẽ là người xa lạ lắng nghe một câu chuyện dài của gia đình bạn? Những khó khăn mà bạn đang phải một mình chống chọi trong cô đơn và lẻ loi? Ai sẽ giúp bạn làm những bước đầu tiên quan trọng trong đời mà người ấy có thể là người thân nhất của chính bạn mới có thể làm điều ấy? Ai sẽ cho bạn một số tiền dù không lớn nhưng đủ để bạn trang trải một phần và sau đó bạn có thể biến mất một cách dễ dàng? Ai có thể để lại cho bạn một số liên lạc và nói rằng bạn có thể sẵn sàng gọi bất cứ lúc nào mà bạn cần nhất ngoại trừ ba mẹ bạn? Câu trả lời của mỗi người có thể khác nhau nhưng của chính tôi đó là thầy -  thần tượng của tôi.

Từ những điều mà chính tôi đã chia sẻ cùng người, tôi cũng không nghĩ mình có thể mở lòng nhiều điều như thế. Con người ta lạ lắm dù xa lạ nhưng vô tình hữu duyên gặp nhau người ta có thể trở nên thân thiết đến lạ thường. Tôi được thầy hướng dẫn và hỗ trợ từ những điều nhỏ nhoi nhất đó chính là cách đối nhân xử thế và cách làm người. Điều ấy, có thể chúng ta được học từ gia đình, cha mẹ, thầy cô trong suốt thời học sinh nhưng khi bạn đặt bước chân đầu tiên ra xã hội và cuộc đời đó lại là một bộ phim mới mang tên trường đời mà chính bạn phải tự mình cảm nhận.

thay-co-700

Tôi được lắng nghe những lời khuyên dù có lúc tôi nghĩ nó thật sự không hợp với chính bản thân mình. Tôi được làm một thành viên mới trong gia đình thầy, được mọi người quan tâm, được sẻ chia và lắng nghe. Tôi cảm thấy mình may mắn và hạnh phúc về điều đó. 

4 năm của tôi trôi qua nhanh chóng, nhiều khi tôi nghĩ lại sẽ như thế nào nếu mình tự bay nhảy? Có lẽ sẽ khác và cũng đã rẽ sang một hướng khác. Nhưng nếu được chọn lựa và gặp gỡ tôi vẫn mong được gặp thầy và cả gia đình thầy. Đến giờ tôi vẫn thoảng nghe câu nói của thầy “Tao giúp nhiều đứa rồi, chẳng mong nó đáp lại điều gì? Chỉ mong nó sống tốt hơn và tao làm điều đó từ cái tâm của mình. Có nhiều người nghĩ rằng tao tào lao nhưng mày quan tâm điều đó làm gì cho mệt hãy cứ sống đúng như cái tâm của mình là được, nhóc ạ”.

Phải. Thầy nói đơn giản như thế ấy, dù có viết dài và nhiều hơn nữa chẳng câu từ nào có thể diễn tả được hết sự biết ơn chân thành ngày hôm nay tôi dành cho thầy và cả gia đình mình – gia đình nhỏ thứ hai của tôi.

Ngày hôm nay, không phải là thanh xuân của 7 năm trước nữa nhưng cùng tôi viết lên những bước đi đầu tiên của cuộc đời, những năm tháng khó quên của quãng đời sinh viên chính là thầy cùng gia đình người. Năm tháng ấy khiến bản thân mình học được cách làm việc nhỏ nhưng hữu ích để những việc to lớn sau này bạn làm đều xuất phát từ chính nó. 

Tôi ở đây, dù không còn được gần với gia đình ấy nữa nhưng trong góc nhỏ trái tim mình vẫn còn mãi những biết ơn sâu sắc và chân thành nhất. Dù chưa bao giờ được nói ra cho đến ngày hôm nay “ Con cảm ơn về tất cả”, thầy cùng gia đình đã cùng tôi viết lên một quãng thanh xuân đầy bỡ ngỡ nhưng thật đẹp đẽ.

Có ai đó nói thế này “Tôi rất thích nhìn những bức ảnh, bởi điều tuyệt nhất ở chúng đó là mãi mãi không bao giờ thay đổi, cho dù người trong hình có thay đổi đi nữa”, và đây chính là bức ảnh tôi muốn cảm ơn thầy thật nhiều, nơi đó thanh xuân tôi bắt đầu lớn lên.

© khói - blogradio.vn 

Xem thêm: Mảnh Ghép Cuối Cùng Của Ký Ức

khói

If you don’t do wild things while you’re young, you will have nothing to smile about when you’re old.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.

Chốn quê

Chốn quê

Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.

Thạnh xuân tôi có bạn

Thạnh xuân tôi có bạn

Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.

"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa

Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.

5 câu nói

5 câu nói "hack não" của người thông minh

Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.

back to top