Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày hôm qua với em là một ngày ác mộng

2011-09-16 22:27

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team,

Khi anh bảo: Anh đang trên đường về, em đón anh được không?”. Em đã rất vui, như mọi lần dù ccông việc đang bận rộn em đều thu xếp để kịp đón anh. Nhưng rồi hôm đó em bận chút nên ra chậm 15 phút. Em đã cuống quýt, đã lao như bay vẫn không kịp. Anh đâu muốn hiểu cho em. Như chỉ chờ em xuất hiện anh buông một loạt những câu khó nghe. Hình như trời nắng quá, em choáng, đầu óc váng vất. Em không thể nói được một lời nào. Thất vọng… Nhưng em vẫn cố vui vẻ khi về tới nhà Anh. Cũng như mọi lần, Em luôn nghĩ mình ít thời gian bên nhau quá, cố nhịn. Nhưng lần này vì đã quá nhiều cái như mọi lần nên hình như mọi thứ đã không còn nguyên vẹn sau mỗi lần như mọi lần ấy nữa…
        
Lần này em không như mọi lần, em thấy chán nản dài hơn, em không muốn gặp anh, không muốn mỗi ngày nghe anh vặn vẹo đủ thứ. Em vùi đầu vào công việc, em tạm quên anh. Công việc của 2,3 người giờ còn mình em làm. Em không có cả thời gian để thở. Những ngày đó em luôn đau. Trong người lúc nào cũng như có ngàn vạn mũi kim châm đốt. Em không ăn được, không ngủ được. Vậy mà lúc nào cũng nghe anh căn vặn rằng em thay đổi, em không còn quan tâm tới anh…

Thì thầm 91 được thực hiện bởi Kún và Nhóm Sản Xuất

Và rồi, ngày hôm qua với em là một cơn ác mộng, khi anh bảo sáng mai nhà đưa Bác về, em thu xếp công việc sáng nghỉ nhé. Em đồng ý, em cố gắng thu xếp công việc. Em luôn nghĩ việc nhà anh như việc nhà mình, lâu rồi vẫn luôn thế. Em tất bật quên cả ăn, anh bảo đợi em về cùng ăn cơm. Em cuống quýt làm quên cả thời gian. Còn anh thì giận dỗi vì em không thể về sơm ăn cơm rồi đi chơi. Anh nghi ngờ em không muốn gặp anh, không muốn đi chơi cùng anh nên dựa vào công việc để lẩn trốn, anh gọi em liên tục, anh căn vặn, anh giận hờn anh trách móc những câu thậm tệ. Em nản lắm. Nản tới mức không còn muốn về, không cả muốn nghe thấy giọng anh. Rồi khi em chuẩn bị bước ra về, anh xuất hiện ngay cửa công ty. Anh đòi đập nát, anh đòi đốt bỏ công ty em. Anh vung vãi tất cả những lời thô tục nhất có thể vào mặt em. Em xấu hổ anh à. Thú thật khi đó em quá đỗi ngỡ ngàng tới mức không thể nói được một lời nào. Em lên xe theo anh về ngoan ngoãn như một con cún. Nước mắt nghẹn nơi cổ họng làm em không thể nói nên lời. Em cay đắng nghĩ: Hình ảnh người chồng tương lai của mình là đây sao? Liệu có thể nào lại như thế? Lòng em tan nát. Chút tình cảm cuối cùng sót lại trong tim em bay nốt. Em bảo: “Anh thật quá đáng rồi. Em không chấp nhận anh được.” và anh đồng ý bỏ mặc em giữa đường để em rời xa anh. Nhưng em vẫn cố vét hết chút tình cảm của mình mà thuyết phục anh lên xe. Em chở anh về tới cổng rồi đi. Khi đó em đã không còn chút lưu luyến về những ngày đã qua. Với em thế là quá đủ trong 4 năm yêu nhau mà tới 2 năm mình tranh luận, cải vã, tới 2 năm anh giận và mắng nhiếc những lời thô tục, anh không thèm quan tâm người khác nghĩ gì, tổn thương ra sao. Tới 2 năm em luôn phải tha thứ cho những quá đáng của anh như thế…
         
Em đi rồi, anh nhắn tin, gọi điện, anh đi tìm em. Anh không tin em quay bước như thế. Anh bảo ngày xưa khi giận nhau dù ai đúng, ai sai chỉ cần anh giận em đều nhận lỗi, em đều nhẹ nhàng kéo anh về phía em. Mỗi lần anh nóng em đều ôm sau anh, giữ anh lại và bảo em biết rồi, thôi mà anh, đừng nóng thế không tốt đâu. Còn bây giờ…Phải, em thay đổi. Em nhận ra điều đó khi lâu rồi em không kể lể, tâm sự chuyện nọ, chuyện kia với anh để nghe anh bảo em lớn rồi đừng như trẻ con thế, phải biết tự chăm lo cho mình, anh không bên em được, anh bận, anh mệt, anh đang làm, anh đang chơi, anh đang buồn ngủ…Lâu rồi em không mè nheo anh rằng em thấy nhớ anh quá, lâu rồi em không tra hỏi căn vặn anh xem số điện thoại này của ai. Lâu rồi em không còn muốn nghe anh mắng em bằng những lời của mấy bà chợ búa…Sự tổn thương trong em quá nhiều và cơn ác mộng ngày hôm qua như giọt nước tràn ly.

Hôm qua em đã hạ quyết tâm lắm. Hôm qua em tàn nhẫn lắm nhất định không cho anh một cơ hội nào nữa. Nhất định không bao giờ đi lại con đường có anh đó nữa. Thời gian qua em đã mệt mỏi quá nhiều, tình cảm rơi rụng quá nhiều. Mọi cảm xúc với em ngày hôm qua trở về con số không tròn trĩnh. Khi đó em đã tin mình vĩnh viễn không bao giờ có thể quay đầu về lại nơi a.
        
Nhưng rồi khi thấy anh vật vã, thấy anh tát em. Thấy anh khóc và bảo dù em không yêu anh anh cũng không buông tha em, không bao giờ anh để em thoát khỏi tay anh. Em đau lòng lắm. Em không muốn nhìn thấy anh như vậy. Có lẽ khi đó chính anh cũng tin rằng không gì lay chuyển em được nữa. Anh để em ra đi. Nhưng anh lại không chịu về nhà. Anh bảo thà chết chứ không để mất em được. Em thấy sợ. Thấy sợ con thú trong anh khi đó, anh lao xe trên đường không quan tâm rằng anh vừa nôn, vừa bị co rút tay chân. Em biết mình mềm lòng. Em biết mình không rời bỏ anh tàn nhẫn như thế được. Em hiểu rất rõ tình nghĩa mấy năm qua, ân tình mấy năm qua không gì đánh đổi được. Em thà chết còn hơn thấy anh huỷ hoại mình vì em. Em đầu hàng anh. Em nhận lời cho anh thêm một cơ hội cuối cùng, cũng là cho chính mình hạnh phúc. Dù trái tim tan nát, dù khi đó em không biết rồi tình cảm mình có thể trở lại được như xưa nữa không. Em có làm đúng không anh nhỉ?


Cơn ác mộng ngày hôm qua đã qua rồi phải không anh? Em trở về nhà anh trong ánh mắt bất bình của mọi người. Em hiểu và em biết cả nhà giận em. Em không trách mọi người đã lạnh nhạt với em được. Điều đó dể hiểu thôi. Nhưng em không biết giải thích như thế nào. Mình đâu còn là trẻ nít để mọi người phải suy nghĩ thế. Đêm đó mình không ngủ được nhiều, anh đau đầu, anh nôn. Em tỉnh dậy lúc 4h sáng thấy anh đang bật điện thoại của em kiểm tra danh bạ, kiểm tra tin nhắn. Chắc anh nghĩ em vì người đàn ông nào khác nên mới không còn tình cảm dành cho anh. Anh lục tung túi đồ của em. Anh nhìn thấy mấy tấm hình em chụp vài đồng nghiệp ở công ty trong máy ảnh cá nhân. Anh xoá hết.  Rồi anh khóc. Anh bảo anh đau lòng, anh sợ mất em. Em cũng ôm anh mà khóc. Em biết mình không thể xa anh. Em đã không mong mình có thêm một cơ hội nào nữa để làm nhau đau. Liệu em có sai lầm không anh nhỉ? Liệu tình cảm mình có thể trở lại vẹn nguyên, tươi mới sau tất cả những gì đã xảy ra. Hay em lại thêm một lần nữa thất vọng, thêm một lần nữa mình rơi vào cái vòng luẩn quẩn để rồi lại hành hạ làm đau nhau anh nhỉ?
         
Tại sao khi hạnh phúc tưởng như trong tầm tay em lại nhận ra hình như mình không còn phù hợp. Em rất sợ sự tan vỡ nhưng biết làm gì để gắn lành được trái tim tan nát những tổn thương đây anh?

  • Gửi từ Quyên Vũ – Email: vuquyen299@

 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay?

Replay Blog Radio: Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay?

Người ta rời xa nhau khi lòng vẫn còn yêu vì nghĩ rằng buông tay để người kia hạnh phúc. Nhưng người ấy liệu có hạnh phúc không? Cái quyết định nghe có vẻ cao thương ấy liệu có thật sự đúng đắn?

Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình

Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình

Sau mọi bão giông, mong rằng bạn có thể tìm được cho mình chốn bình yên và hạnh phúc. Và những bông hoa cũng luôn cần có thời gian để nở rộ thì bạn cũng vậy. Thế nên, hãy trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình.

Với anh, mùa thu Hà Nội chỉ thực sự đến khi có em

Với anh, mùa thu Hà Nội chỉ thực sự đến khi có em

Hoa sữa là loài hoa của những câu chuyện chưa kể, của những mối tình dang dở, những mảnh ghép chưa vẹn cứ mải miết đi tìm nhau. Những nỗi đau khe khẽ mang theo suốt cuộc đời, bởi vậy những đôi tình nhân nào trót lỡ để hương hoa sữa len lỏi vào chuyện tình của mình, đến lúc chia ly, sẽ tiếc nuối đến khó nguôi.

Blog Radio 672: Cả thanh xuân chỉ là tạm bợ, suốt cuộc đời vẫn chẳng thể bên nhau

Blog Radio 672: Cả thanh xuân chỉ là tạm bợ, suốt cuộc đời vẫn chẳng thể bên nhau

Ta có thể dành cả thanh xuân để yêu một người nhưng lại chẳng thể bên nhau suốt cuộc đời. Đến cuối cùng nhận ra, cả thanh xuân cũng chỉ là tạm bợ, đến cuối cùng vẫn chẳng thể ở bên nhau. Điều gì đã khiến lòng người thay đổi, tại sao người ta lại chẳng thể bên nhau đến suốt đời trọn kiếp?

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Anh cứ là chồng, em cứ là vợ, ai đó cứ là tri kỷ. Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Anh có hàng ngàn lý do để cai thuốc, nhưng mỗi khi cầm điếu thuốc lên, anh lại không có can đảm mà bỏ nó xuống. Cũng như tình yêu em dành cho anh, em có thể nghĩ ra hàng ngàn lý do để chia tay, nhưng em lại không có đủ dũng cảm mà bỏ đi tình yêu do mình vun đắp.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Cổ tích ngoài đời thực không phải ai cũng gặp được. Trong tình cảm, chỉ cần một yếu tố không đúng, không đúng người, không đúng thời điểm là đã chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng.

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Khi ta còn trẻ, ta dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Những ai đã đi qua tuổi trẻ chắc hẳn đều cảm thấy một chút gì đó nuối tiếc. Giá như tuổi trẻ có thể kéo dài hơn. Đừng để nuối tiếc và giá như luôn tồn tại trong đầu bạn. Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

back to top