Ngày hôm qua đã qua rất lâu rồi
2021-06-22 01:28
Tác giả:
ZOOM7
blogradio.vn - Tôi nằm trên sân thượng ngó lên bầu trời, ánh trăng vẫn sáng lung linh, những ngôi sao vẫn lấp lánh. Những ngôi sao và cả vầng trăng không biết có gì thay đổi không nhưng sao tôi thấy khác quá, nó không như ánh trăng và những ngôi sao của tôi năm xưa, trăng sao của tôi năm xưa lộng lẫy và huyền diệu như những câu chuyện trong thần thoại cổ tích. Tiếng còi của tàu hỏa sắp đến ga trong đêm vang lên, trời đã khuya gió se se lạnh và sương đã rơi, tôi bồi hồi ngày hôm qua đã qua rồi.
***
Tiếng lách cách, kẽo kẹt của mái chèo đưa chiếc xuồng rẽ nước trên con rạch nhỏ, hai bên con rạch những bụi lá dừa nước gió luồn qua kêu xào dạt, những tán cây bần xòe ra ven sông xum xuê, những trái bần non xanh đong đưa soi bóng nước, mấy con chim sâu kêu chim chíp vang lên đuổi nhau trên tàn cây trong bụi rậm ven sông.
Con sông cái nối liền ra biển ngày hai buổi nước lớn ròng, người quê tôi phần lớn di chuyển bằng xuồng, ngày ấy quê nghèo đa phần xuồng dùng tay chèo ít có xuồng gắn động cơ máy như sau này. Người ta đi lên chợ huyện hay đi ngược ra hướng biển Sông Đốc thường đi theo con nước vừa nhẹ tay chèo vừa được ngồi nghỉ ngơi khi tay chèo đã mỏi. Chỉ cần ngồi xuống phía sau chiếc xuồng cầm mái dầm làm bánh lái giữ chiếc xuồng cho khỏi lệch hướng là xuồng có thể đi băng băng trên sông.
Những buổi trưa có gió mạnh người ta thường tấp vào bờ sông bẻ mấy lá dừa nước giơ cao để mượn sức gió thay thế cánh buồm, cứ thế gió đẩy theo nước làm chiếc xuồng xé nước đi nhanh như có đặt động cơ máy. Có lúc vài ba chiếc xuồng cùng dọc trên con sông lớn trông như cuộc đua thuyền, khi ấy mọi người rảnh tay chèo lại bàn chuyện rôm rả về mùa vụ hay chuyện làng xóm.
Chiếc xuồng đi theo dòng chảy xuôi của nước lại có thêm mấy cái lá dừa nước làm buồm nên đi nhanh như xé nước làm sóng vỗ to hơn. Tôi hay đưa tay xuống dòng nước nghe nước rẽ lướt qua từng ngón tay mình bồng bềnh trôi trên con sóng, cho đến khi bị người lớn hù là sẽ bị cá cắn tay làm tôi sợ mà rụt tay lên khỏi mặt nước.
Mùa nước mặn nếu đi xuồng trên sông vào buổi tối mới thấy thật thú vị, mũi xuồng tách đôi dòng nước rẽ đi, sóng nước óng ánh lên những giọt sáng như lân tinh, thỉnh thoảng những con tôm cá khuấy động nước văng lên giọt sáng tung tóe như những câu chuyện trong thần thoại.
Tôi hay nằm trước mũi xuồng ngó lên bầu trời đầy sau, những ngôi sao lấp lấy trên bầu trời đêm cứ lập lòe chớp tắt có lúc những ánh sáng ấy lại bay vèo như thể lao xuống, có lúc tụ lại thành hình những cánh rừng, những con bướm, những cánh hoa, những con vật lạ lẫm lượn lờ trong không trung bao la, trên bầu trời xa thẳm kia có những ngôi sao thật to cảm giác như rơi xuống bên tôi, có ngôi sao bé tí ở xa tắp trên không trung nhỏ như hạt cát.
Tôi tự hỏi những ngôi sao ấy từ đâu đến sao chúng lại tự do rong chơi trong đêm như vậy, rồi sáng mai chúng đi về nhà chúng hay chúng rủ nhau kéo nhau đi tìm những bầu trời đêm huyền diệu khác. Nếu vậy thì có những nơi buổi tối thì quê tôi trời sáng, những nơi khác trời sáng thì quê tôi lại tối, để những ngôi sao trên bầu trời kia lại rong chơi suốt năm tháng…những câu hỏi cứ thể mà xuất hiện ngang dọc trong suy nghĩ của một thằng nhóc lớp bốn như tôi.
Chiếc xuồng cứ theo dòng nước xuôi trên những con rạch mà đi từ từ theo nhịp chèo của nội. Từ nhỏ tôi sống với ông bà nội mà không biết vì sao như vậy, cũng như vì sao tôi không sống chung với cha mẹ, tôi cũng không quan tâm hay suy nghĩ nhiều về điều đó.
Tôi hay theo bà sang nhà của những cô bác họ hàng, khi thì công việc, khi thì thăm hỏi, mời đám…tôi hay đòi theo và lúc nào cũng được bà cho đi. Tôi thích nằm dài trước mũi xuồng để ngắm bầu trời về đêm. Những đêm trăng vàng sáng vằng vặc như ngọn đèn khổng lồ chiếu sáng khắp nơi, chiếu trên những cánh đồng, những ngọn cây dừa, những cây mắm, cây bần, đống rơm rạ...mặt trăng bé xíu như tôi thấy sao lại có ánh sáng như ngọn đèn khổng lồ như vậy.
Những lúc trăng lại bị đám mây che khuất thì bầu trời tối sầm lại, cảnh vật ban đêm cũng tối theo chỉ còn lại những bóng đen trước mặt, chiếc xuồng vẫn đi đều trên con sông, người chèo xuồng cứ canh theo màu nước trắng mờ của con sông mà chèo, theo kinh nghiệm khi thấy màu đen phía trước thì tránh xa vì có thể là vật cản như bụi lục bình trôi dạt hay tàn cây trôi lạc trên sông. Bà nội bảo như thế, tôi lẩm bẩm sao ánh sáng chiếu sáng khắp nơi hùng vĩ như vậy, sao vẫn phải chịu bóng mây đen che rồi chìm vào giấc ngủ.
Tôi nằm trên sân thượng ngó lên bầu trời, ánh trăng vẫn sáng lung linh, những ngôi sao vẫn lấp lánh. Những ngôi sao và cả vầng trăng không biết có gì thay đổi không nhưng sao tôi thấy khác quá, nó không như ánh trăng và những ngôi sao của tôi năm xưa, trăng sao của tôi năm xưa lộng lẫy và huyền diệu như những câu chuyện trong thần thoại cổ tích. Tiếng còi của tàu hỏa sắp đến ga trong đêm vang lên, trời đã khuya gió se se lạnh và sương đã rơi, tôi bồi hồi ngày hôm qua đã qua rồi.
© Zoom 7 - blogradio.vn
Xem thêm: Lời hồi âm của trời xanh
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống















