Đi tìm những thương yêu
2020-12-30 01:27
Tác giả:
blogradio.vn - Riêng lặng lặng đi về. Nghĩ cũng lạ, cuộc sống này hình như là những cuộc tìm kiếm, họ đi tìm nhau tìm những hoài niệm những yêu thương, nhiều khi lại tìm nhau nhưng mang lại là nỗi đau. Chiếc xe ba gác máy lại vang lên, những mảnh vải vụn xanh đỏ rơi trên mặt đường, Riêng nhặt lên cột vào song cửa. Cơn gió ngang qua, thổi những tia nắng sớm vừa lên ấm áp xuyên qua ô cửa nhỏ.
***
Ngôi nhà nằm sát mặt đường nhưng cửa chính trước lúc nào cũng đóng im lìm, chỉ khi nào có khách cánh cửa nhỏ mới hé mở ra đón. Ông Hai ngồi bên chiếc ghế nhựa màu xanh đặt nơi góc bếp, nhìn ra cửa sau là con hẻm nhỏ, con đường mới mở nhà cửa cũng thơi thớt, đa phần là những người ở tỉnh nhập cư vào mua đất ruộng rồi cất những ngôi nhà không phép lụp xụp tạm bợ để ở.
Tiếng chiếc xe ba gác máy cọc cạch từ sáng sớm đến cả ngày cứ hơn một giờ lại ầm ầm chạy vào con hẻm vắng, ngôi nhà nhỏ bên trong làm nghề may gia công nên họ thường chở vào những xấp vải để may. Những tấm vải được cắt đủ màu sắc, kích thước, thi thoảng rơi rớt trên đường nhìn xa như những cánh hoa đủ màu trong nắng.
Nhà của Riêng ở cuối con hẻm nhỏ, cô có hai bé gái xinh xắn, là người ở miền Bắc. Riêng một mình dắt theo hai đứa con còn nhỏ, đứa lớn lúc ấy mới năm tuổi, đứa nhỏ hai tuổi, một thân cùng với hai con nhỏ phiêu bạt vào Nam kiếm sống.
Riêng trốn chồng bỏ nhà ở quê để đi, chồng của Riêng suốt ngày chỉ biết ăn chơi xong về nhà gây sự, nhiều lúc Riêng phải bỏ chạy trốn sang nhà hàng xóm để tránh những trận đòn từ người chồng nát rượu.
Riêng sinh ra lớn lên ở làng nghề chuyên làm tượng, từ nhỏ đã yêu thích những đường nét chạm trổ trên các bức tượng, các tượng ông Phước Lộc Thọ, Phật Quan Âm…, cái nghề mà thường dành cho các thanh niên trai tráng khỏe mạnh.
Không hiểu sao Riêng lại thích thú, thường lấy tay sờ vào những nét chạm trổ mân mê không muốn rời, nhiều lần đi theo người lớn lấy những khúc gỗ vụn rồi loay hoay đục đẽo.
Lúc đầu, người lớn nhìn thấy cô bé lem luốc đánh vật với khúc gỗ mọi người đều cười, nhưng khi nhìn những hình ảnh được khắc mọi người trầm trồ con bé rất khéo tay.
Dắt hai con nhỏ vào ở nhà người quen trong căn phòng trọ nhỏ xíu nóng hầm hập, người ta thương giúp đỡ chỉ cho khu chuyên làm tượng gỗ, thế là Riêng lang thang khu làm tượng xin vào làm không công, may mắn cuối cùng cũng tìm được công việc.
Với tay nghề khéo léo được chủ tin tưởng nên cuộc sống dần ổn định, tích góp mua được miếng đất nhỏ xíu, cất lên ngôi nhà tôn tạm ở khu ngoại ô này. Nhiều lúc Riêng bần thần tự hỏi không biết sức lực ở đâu mà vượt biết bao nhiêu cơ cực không thể nói thành lời, có người hỏi thì Riêng chỉ cười buồn quay sang nhìn hai đứa con gái mắt sáng lên long lanh hạnh phúc.
Những tiếng chửi bâng quơ lâu lâu lại vang lên, người ta cũng không lấy làm lạ nửa và hình như đã quen như thế, Gương không vợ con, dáng người cao lớn và khuôn mặt khá đẹp trai Gương làm công việc sửa quần áo, tay nghề rất khéo nên khách cũng khá đông.
Những lúc không có hàng làm lại lang thang dọc trong xóm, nhiều người lúc đầu thấy tự nhiên có người chỉ vào mặt mà chửi định đánh nhưng mọi người can ngăn và bảo là Gương có vấn đề về thần kinh nên thôi, không ai lại đi đánh một người không bình thường.
Lâu lâu Gương lại chửi lúc chửi om tỏi lúc thì chửi lẩm bẩm, nhiều lúc lại ngồi một mình cả ngày ngó ra đường nhìn xa xăm, người nhà cũng từng đưa đưa vào bệnh viện tâm thần điều trị nhưng không lâu họ lại trả về nhà.
Ngày xưa, Gương là một thợ may giỏi nhất khu này, rồi các xưởng may công nghiệp lớn mọc lên Gương không may ở nhà mà đi làm, tay nghề giỏi nên được phụ trách về kỹ thuật may, đẹp trai hiền lành và giỏi nghề rất nhiều cô gái theo nhưng Gương lại đem lòng yêu một phụ nữ xinh đẹp và đã có chồng con.
Nhiều người can ngăn nhưng Gương không nghe, rồi gia đình người phụ nữ xinh đẹp kia lại dọn đi, nghe đâu họ định cư nước ngoài. Gương bỏ cả công việc chạy đi tìm kiếm khắp nơi để mong được nhìn thấy cô gái ấy nhưng không gặp, trở về nhà nằm ốm mấy tháng trời rồi người ta thấy Gương trở nên ngơ ngơ như người tâm thần.
Có người lắc đầu nói “Thằng này si tình nên hóa điên, thời buổi này mà mấy cái vụ si tình còn việc này thì cũng lạ, có người nói tình yêu ngàn đời nay ai cũng biết vậy nhưng yêu cô gái có chồng thì càng bi kịch hơn sao tránh khỏi được”.
Hôm nay chủ nhật, không nghe tiếng ầm ầm của xe ba gác máy như mọi khi, buổi sáng cả xóm yên vắng lạ thường, sau một tuần làm việc vất vả bất kể giờ giấc, hôm nay chủ nhật người ta ngủ dậy trễ hơn mọi khi, ngủ như bù lại những ngày bình thường vì miếng cơm manh áo mà họ phải thức khuya dậy sớm.
Ông Hai như bình thường dậy sớm, ngồi vào chiếc ghế xanh quen thuộc ở góc bếp nhìn ra cửa sau nhà như ngóng chờ miệng lẩm bẩm “Hôm nay vắng lặng quá đỡ ồn ào” rồi thở dài.
Con người ta cũng lạ khi thứ gì đã thành thói quen dù cho là cái không dễ chịu nhưng nó không còn thì vẫn có cảm giác thiếu cái gì đó.
Tiếng kèn Tây phát ra từ nhà của Gương làm uyên náo cả xóm nhỏ, mấy người đi chợ về bảo là Gương vừa qua đời, hình như là treo cổ tự vẫn, có người suýt sao tội nghiệp, có người bảo thôi sống không bình thường khổ vậy như vậy thà chết còn hơn.
Tiếng kèn lại reo rắt vang lên buồn bã, người trong xóm nhỏ thơ thớt đi viếng. Chị của Gương bảo là hình như Gương gặp được người quen của người phụ nữ năm xưa, cho biết là cô ấy đã qua đời vì tai nạn giao thông. Tối hôm ấy Gương không ngủ, cũng không chửi bới như mọi khi mà ngồi một mình, lâu lâu lại đưa tay lau nước mắt. Đến sáng thì phát hiện Gương đã treo cổ tự vẫn, trên gương mặt hình như phảng phất một nụ cười.
Riêng khóc đôi mắt đỏ hoe thâm quầng, có lẽ đêm qua cô không ngủ mà chỉ khóc, hôm nay Riêng đưa hai cô con gái đi học xong lại quay trở về nhà, thả mình trên chiếc ghế nhìn lên mái nhà tôn loang lổ vì mưa gió.
Cô lại khóc như đứa trẻ khi bị mất quà, không biết từ đâu mà chồng cũ có số điện thoại và gọi cho cô, nói rằng sẽ vào tận trong Nam tìm cô. Cô đã đơn phương ly dị và tòa chấp nhận cho ly dị khi hiểu hoàn cảnh của cô, cô quyết không bao giờ quay trở về nhưng cũng chẳng còn ai để quay về, bố mẹ cô đã mất từ lâu.
Mấy hôm nay cánh cửa phía sau nhà ông Hai không mở như mọi khi, hàng xóm thấy lạ bèn gõ cửa hỏi thăm, cánh cửa đóng im không tiếng trả lời, người ta đến báo cho Riêng, hốt hoảng chạy đến mở cửa thấy căn nhà trống không.
Ở xóm nhỏ này Riêng thân với nhà ông Hai nhất, thường ngày Riêng và cô con gái thường hay sang nhà ông Hai, mẹ con họ xem ông Hai như người thân giữa biển người xa lạ này, ông cũng hết lòng giúp mẹ con cô từ việc lo cho hai cô con gái thủ tục nhập học. Khi đau ốm bệnh tật, ông Hai xem cô như con gái trong nhà, Riêng cũng xem ông như bố của mình.
Chiếc ghế nhựa màu xanh mà ông Hai thường ngồi vẫn còn đó, Riêng chạy lên lầu tìm không thấy đâu, một mảnh giấy học trò nằm trên bàn làm việc trên lầu “Bố đi tìm mẹ, con qua lại trông nhà dùm bố”.
Từ ngày bà Hai mất ông Hai lâu lâu bất chợt lại đi như vậy, ông đi về quê tìm lại nơi ngày xưa mà ông bà gặp nhau nhân tiện đi thăm họ hàng, những lần trước ông đi mà không nói, gọi cũng không nghe điện thoại làm Riêng lo lắng suýt chút là đã đăng báo tìm người đi lạc.
Riêng lặng lặng đi về. Nghĩ cũng lạ, cuộc sống này hình như là những cuộc tìm kiếm, họ đi tìm nhau tìm những hoài niệm những yêu thương, nhiều khi lại tìm nhau nhưng mang lại là nỗi đau. Chiếc xe ba gác máy lại vang lên, những mảnh vải vụn xanh đỏ rơi trên mặt đường, Riêng nhặt lên cột vào song cửa. Cơn gió ngang qua, thổi những tia nắng sớm vừa lên ấm áp xuyên qua ô cửa nhỏ.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Xin mơ về một chút bình yên
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.






