Nếu thời gian quay lại, tôi nhất định sẽ trân trọng chính mình
2022-03-14 01:30
Tác giả:
Ngọc Đan
blogradio.vn - Thật sự tôi mong rằng nếu thời gian có quay lại tôi sẽ về với gia đình với má sau lần chia tay đó, nếu lúc đó tôi nghe lời khuyên của má thì có lẽ sẽ không như vậy.
***
Sau khi chia tay mối tình đầu vụn vỡ, tôi như mất đi phương hướng của chính bản thân mình, quá nhiều chuyện đã xảy ra tại thời điểm đó, tôi thất tình, lại mất việc, mẹ bệnh lại mang nợ. Từ một người có tất cả tôi bỗng cảm thấy như rơi xuống vực sâu không ai bên cạnh.
Nỗi đau từ việc thất tình làm tôi không còn tâm trí để làm gì nữa, công việc yêu thích cũng mất rồi. Mỗi ngày trôi qua tôi đều nhốt mình trong bốn bức tường nóng bức của căn phòng nhỏ, sáng thức dậy nằm đó đợi ngày trôi qua một cách rất vô định. Bạn bè rất cố gắng để làm tôi vui nhưng nụ cười trên môi chứ trong lòng trống trãi và buồn.
Và sai lầm thứ nhất của tôi đã bắt đầu, tôi chạy theo những cuộc vui, sáng đêm với chúng bạn, tiền lương từ công việc mới vốn đã ít nay lại càng không đủ chi tiêu. Tôi đã gặp lại anh - một người đồng nghiệp cũ - sau vài lần trò chuyện, gặp gỡ. Tôi đã trở thành người mà tôi đã từng ghét đó chính là dễ dãi, tôi như con thiêu thân với anh.
Sau một đêm tôi đã đồng ý làm người yêu anh chỉ sau một tháng chia tay mối tình đầu với suy nghĩ rằng tôi sẽ chứng minh cho người yêu cũ thấy không có anh tôi vẫn có người theo đuổi, anh không quá quan trọng đối với tôi như đã từng.
Tuy đã yêu người mới nhưng quá khứ bị lừa dối vẫn không ngừng ám ảnh, nó thôi thúc tôi với ý nghĩ anh ấy sẽ lừa dối mình giống như người cũ kia không. Mãi theo đuổi với ý nghĩ đó, tôi đã thốt ra lời chia tay với anh ấy chỉ vì anh ấy nói dối tôi hôm đấy anh đi làm nhưng thật ra là không. Cho đến khi chia tay, tôi mới nhận ra, tôi không yêu anh, tôi chỉ xem anh như một người thay thế cho mối tình đầu không trọn vẹn.
Tôi không quá buồn. Nhưng từ lúc đấy tôi đã trở nên dễ dãi trong suy nghĩ và cả thân thể của chính bản thân mình.
Sau lần chia tay ấy, không bao lâu sau tôi lại tiếp tục tìm kiếm một niềm vui mới, một niềm vui nguy hiểm cho chính bản thân. Đi bar thâu đêm và liên tục có nhiều mối tình chóng vánh có vài ngày, có một tuần hoặc có thể là một đêm.
Tôi đã mất đi chính mình và phương hướng của mình suốt một quãng thời gian không dài cũng không ngắn. Đó chính là sai lầm thứ hai của tôi, từ sai lầm lần này tôi đã mắc phải sai lầm thứ ba để bây giờ tôi phải trả hậu quả nặng nề này.
Nếu nói đó là sai lầm thứ ba cũng không hẳn đúng vì tôi đã biết yêu trở lại. Trái tim lại một lần nữa thổn thức mong nhớ, ngóng trông. Có khi chỉ cần một tin nhắn hay một tấm hình của người ấy thôi đã làm tôi vui vẻ cả ngày. Chúng tôi đã có một quãng thời gian tìm hiểu hẹn hò rất vui vẻ. Tuy nhiên nó lại không lâu dài, tôi không biết do chính bản thân tôi hay người ấy nữa. Tôi quyết định dừng lại. Những tưởng tôi và anh sẽ không liên hệ, gặp lại nữa cho đến khi sau chia tay một tháng, tôi trễ kinh nguyệt và que thử thai lên hai vạch. Đến phòng khám thai một mình và nhận được kết quả một phôi thai có nhịp tim đang đập 8 tuần tuổi.
Đầu óc tôi trống rỗng từ trong phòng khám cho đến khi về đến nhà. Tôi đã liên hệ lại với anh, chúng tôi đã có cuộc nói chuyện nghiêm túc và anh xin tôi cho anh thời gian suy nghĩ.
Tôi cho anh ba ngày. Ba ngày sau, tôi và anh gặp nhau để nói chuyện, thật xót xa cho tôi anh nhận đấy là đứa con bé bỏng của anh nhưng anh không muốn chịu trách nhiệm và đổ lỗi cho tôi không cẩn thận. Nhưng anh à không lẽ đấy là lỗi của một mình em. Em đâu yêu cầu anh vấn đề gì nhiều đâu. Em chỉ muốn anh về nhà em nói chuyện, để con em có tên cha trong khai sinh.
Anh không chấp nhận điều đó, thế thôi, con tôi nên tôi quyết định về nhà về với vòng tay của má - người không sinh ra tôi nhưng đã nuôi và nuôi dưỡng tôi từ lúc còn đỏ hỏn. Lúc đó, tôi mới biết thương má mình, má thật bao dung và tình yêu của má thật lớn lao để chấp nhận đứa con gái hư hỏng của mình.
Hiện tại, con gái tôi đã sắp 4 tháng tuổi rồi, trộm vía, con tôi ngoan và rất xinh xắn. Tôi cũng chững lại không còn điên cuồng với mọi thứ nữa, bắt đầu tìm được phương hướng mình đã đánh mất. Tôi đã làm mẹ ở tuổi 23, cái giá phải trả cho sự buông thả của chính bản thân mình.
Thật sự tôi mong rằng nếu thời gian có quay lại tôi sẽ về với gia đình với má sau lần chia tay đó, nếu lúc đó tôi nghe lời khuyên của má thì có lẽ sẽ không như vậy.
© Ngọc Đan - blogradio.vn
Xem thêm: Người ta chỉ cố chạy trốn khi lòng chưa bình yên | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.







