Phát thanh xúc cảm của bạn !

Năm đó tôi thật sự thích cậu rất nhiều

2018-08-15 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Chúng ta đều lướt qua nhau một cách nuối tiếc, chúng ta cùng thích nhau nhưng lại sai thời điểm, chúng ta có tất cả lại thiếu đối phương. Năm đó tôi thật sự thích cậu rất nhiều, nhưng có lẽ không mãnh liệt đến mức dốc hết can đảm nói ra.

***


Tình cảm của lứa tuổi học trò là thứ tình cảm mong manh mà mãnh liệt nhất, giống như mùa hoa phượng nở, rực rỡ một mùa rồi nhanh chóng lụi tàn. Một số cánh hoa được nâng niu chiều chuộng thành cánh bướm còn lưu luyến trong tập, ngang nhiên trải qua khoảng thời gian nông nổi, từng ngày khô đọng cho đến lúc trưởng thành, số còn lại, thật sự đã bị lãng quên dưới góc sân, mãi mãi hóa tro bụi.

Tôi đã thầm ấn tượng với một người con trai, thật tệ là khối 12, và tệ hơn là cậu ấy lại chẳng biết đến sự tồn tại của tôi. Sự mạnh mẽ, tường thành vững chắc của lòng tự tôn được gầy dựng bao năm, mấy ai cho phép bản thân phá vỡ để bày tỏ. Và như vậy, người ta chỉ cho phép chính mình ngước nhìn tình cảm ấy hoặc lén, hoặc phải dứt khoát từ bỏ, tôi chọn phương án 2 nhưng định mệnh lại không cho phép, mọi thứ ép buộc tôi phải “ngắm nhìn trước mặt”, cậu ấy như vô tình lúc nào cũng xuất hiện trước mắt tôi.

Tôi còn nhớ, hôm ấy là hội trại của trường, buổi tối, càng làm không khí thêm náo nhiệt, ai nấy đều chăm chú vào nơi phát ra lửa, mc phấn khích lôi kéo sự điên cuồng, bản thân tôi thấy vui nhưng vẫn còn e ngại, đầu óc choáng ngợp bởi âm thanh lớn, ánh sáng lóe đỏ và hơn hết là xung quanh mọi người đều sung tới vậy, phiêu theo đến độ nếu trời có sập xuống thì có lẽ chỉ có bản thân tôi là nhận thức được, tôi thầm nghĩ vậy. Cố nhích người, lách nhẹ để nhường chỗ cho “dân chơi”, tôi bắt gặp cậu, góc mặt nghiên ưa nhìn. giữa rừng người ồn ào nhảy nhót, có một người lặng lẽ, hình ảnh êm đềm như cách li với xung quanh.



Cậu mặc áo sơ mi, quần jean, đội mũ lưỡi trai, tất cả đều đen nhưng tiệt nhiên lại chẳng bị nhấn chìm bởi không khí đa sắc hay màn đêm bị xé toạc âm thanh, không có nổi một ngôi sao. Điều đặc biệt khiến tôi không khỏi dõi theo cậu là chiếc máy ảnh trên tay, nó được mân mê ghi lại từng khoảnh khắc này, và thật trùng hợp từng hình ảnh ấy cũng đúng lúc nằm vỏn vẹn trong kí ức tôi, chỉ là tôi không biết hoặc vô ý đẩy chúng ra.

Nhưng dường như im lặng quá lâu, khi chạm mặt lại khiến nó tuôn về trong vô thức. Dần dần, chúng ta lại gặp nhau nhiều hơn, chỉ có mình tôi biết, trên trang cá nhân, ô tìm kiếm, thật trùng hợp tên cậu luôn hiện hữu ở đó, mỗi ngày. Từ thư viện cho tới hội trường, rõ ràng là xa dãy lớp 10 học, nhưng sao tôi vẫn cứ đi dạo qua đó, thật tình chỉ là tình cờ, tình cờ tôi muốn đến. Tôi không thích cậu đến vậy đâu, chỉ là đôi lúc buồn chán, muốn tìm tòi tin tức người lạ thôi!

Ngày tổng kết năm học, sau khi chào hỏi tạm biệt bạn bè, bản thân lại đi tìm một góc để ngắm nhìn những chuyện tình sướt mướt, tôi không hiểu từ lúc nào đã trở thành một thói quen thú vị của mình, xem rồi cười, nhưng hôm ấy, nụ cười nhẹ bỗng nhạt dần, năm sau tôi sẽ lên lớp 11 và cậu có lẽ sẽ vào đại học hay sẽ theo đuổi ước mơ nhiếp ảnh của mình chăng? Vậy mà tôi vẫn chưa sẵn sàng để thổ lộ hay thậm chí là lãng quên.



Vẫn cứ mặc định rằng: “Tình cảm thanh xuân chỉ như cơn gió thoảng, sẽ nhanh chóng lướt qua.” Nhưng tôi đâu biết rằng, khi qua rồi sẽ không còn dễ chịu nữa mà thay vào đó bứt rứt đến dường nào, cảm giác sẽ chẳng còn như cảm nhận lúc đầu. Những tháng hè năm đó, lâu hơn tôi tưởng, không ngừng đi chơi, không ngừng hưởng thụ, lại chẳng thể lấp đầy một sự thiếu sót đơn giản đó. Tôi không nhớ cậu đến vậy đâu, chỉ là đôi lúc rảnh rỗi lại nghĩ về, không kìm được mà lục lọi tìm kiếm.

Chúng ta đều lướt qua nhau một cách nuối tiếc, chúng ta cùng thích nhau nhưng lại sai thời điểm, chúng ta có tất cả lại thiếu đối phương.

Năm đó tôi thật sự thích cậu rất nhiều, nhưng có lẽ không mãnh liệt đến mức dốc hết can đảm nói ra.

© Thanh Ren – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

back to top