Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa thu trong ký ức

2022-06-05 01:25

Tác giả: Yên Chi


blogradio.vn - Cho đến bây giờ tôi vẫn thích mùa thu. Có lẽ vì nó không oi bức như mùa hạ cũng chẳng lạnh lẽo như mùa đông, mang đến sự dễ chịu, lành lạnh và nhàn nhạt y như chiếc áo sơ mi màu xanh của cậu. Hay là vì tôi đã gặp tình đầu năm ấy vào cuối thu. Và thi thoảng trong giấc mơ, chàng trai của tôi đã xuất hiện vẫn dáng vẻ ấy, ngồi trên chiếc xe buýt năm nào, đeo tai nghe và mặc chiếc áo sơ mi màu xanh.

***

Mối tình đầu của tôi là một chàng trai trên xe buýt thích nghe nhạc, mặc áo sơ mi xanh và chỉ có như thế. Tôi hoàn toàn không biết gì về người ấy. Lần gặp nhau đầu tiên là vào mùa thu, khi tiết trời bắt đầu se se lạnh. 

Hôm ấy, tôi đã suýt trễ chuyến xe buýt cuối cùng đến trường. Tình cờ, có một bạn nam đang đi lên xe, chắc có lẽ cậu ấy đã thấy dáng vẻ định đuổi theo xe buýt của tôi nên đã nói gì đó với bác tài. Quả thật, xe ngừng lại một chút, tôi đã cố hết sức để chạy, thở phào nhẹ nhõm “May quá. Cuối cùng cũng kịp lên xe”. Vốn dĩ tôi định nói lời cảm ơn với người tốt bụng đó. Nhưng vì là đầu tuần, trên xe thật sự rất đông đúc nên đã tôi bỏ lỡ cơ hội ấy.

Và những ngày tiếp theo, đúng sáu giờ tôi lại đi chuyến xe buýt đó. Thật tình cờ là ngày nào cũng thấy cậu ấy, đeo tai nghe và mặc áo sơ mi xanh. Không hiểu sao, lúc nào tôi cũng ở phía sau lén nhìn cậu ấy, hồi hộp và thẹn thùng như một kẻ ăn trộm sợ bị bắt quả tang. 

Thật ra vẻ ngoài của cậu ấy cũng không phải là quá xuất chúng nhưng nó lại có vẻ gì đó rất dịu dàng, cuốn hút, theo cảm nhận của tôi là như thế. Nhưng cũng lạ, thầm thương trộm nhớ người ta đến vậy mà lại không dám bắt chuyện. Có lẽ là do mình quá nhút nhát chăng? 

Tôi phát hiện bản thân bất giác mỉm cười khi ngắm cậu, như một kẻ si ngốc. Dần dần tôi mong chờ mỗi sáng mai đến. Dậy sớm hơn, đi vội vã hơn chỉ để được nhìn thấy cậu. Thật ra lúc đó tôi không hề nghĩ đến việc bắt chuyện hay được đi bên cạnh cậu. Chỉ đơn giản là mỗi ngày thức dậy tôi lại được nhìn thấy hình dáng thân thuộc ấy, là đủ để tôi vui cả ngày.

xe_buyt

Mấy ngày sau tôi lại vô cùng hối hận vì suy nghĩ đó của mình. Sáng hôm đó, trên chuyến xe buýt quen thuộc đến trường tôi không hề nhìn thấy cậu và những ngày sau cũng thế. Tôi cố gắng tìm kiếm cậu trên những con phố tấp nập nhuộm sắc thu. 

Thấp thoáng từ phía xa, tôi bỗng thấy một hình dáng quen thuộc, đeo tai nghe, mặc áo sơ mi xanh, rất giống cậu ấy. “Chắc chắn là cậu ấy rồi!” – Tôi thầm nghĩ như thế. Cho đến khi tôi chạy thật nhanh đến người đang đi phía trước và mọi hy vọng như tan biến, đó không phải cậu ấy, không phải người thương của tôi. Khoảnh khắc đó, trái tim này như hẫng đi một nhịp, vừa hy vọng đó cũng vừa thất vọng đó chỉ trong một giây phút ngắn ngủi khiến tôi không kịp bình tâm lại. 

Những giọt nước mắt nóng hổi đã rơi xuống, tôi òa khóc nức nở như lúc còn bé bị người ta lấy đi món đồ mà mình thích nhất. Những chiếc lá vàng đã lìa cành, theo từng làn gió rơi xuống, vàng rực cả một góc phố. Cảnh sắc mộng mơ, khiến cho người ta phải nao lòng mong nhớ. Và mùa thu luôn đẹp như thế, nhưng thật buồn vì thu này đã chết trong lòng tôi.

Người ấy đã biến mất khỏi cuộc đời tôi không chút vết tích, hòa lẫn vào dòng người tấp nập khiến tôi chẳng thể nào tìm thấy. Chẳng còn điều gì để mong chờ vào ngày mai. Tôi cảm thấy mình như lạc lõng và chơ vơ giữa thế giới bao la, rộng lớn. Tôi phải chấp nhận sự thật rằng tôi không thể thấy cậu ấy thêm một lần nào nữa. Nếu biết trước, lần cuối tôi đã ngắm cậu lâu hơn, kĩ hơn. 

À không, đáng lẽ tôi phải bắt chuyện hỏi cậu tên gì, bao nhiêu tuổi,…hoặc những câu đại loại như thế. Tôi đúng là không biết gì về cậu cả và chắc gì người đó biết sự hiện diện của tôi - một cô gái đơn phương cậu. Tôi đã tự hỏi cả ngàn lần nếu như lúc đó mình dũng cảm hơn, có lẽ mọi chuyện sẽ khác? Sẽ không phải tình cảnh như người dưng qua đường thế này. 

em_1_(1)

Cũng đúng thôi, vì vốn dĩ tôi cũng chỉ là người xa lạ trong mắt cậu. Trong dòng người đó, rốt cục chàng trai ấy đang ở đâu? Tôi cũng không biết. Có thể cậu ấy lớn tuổi hơn tôi, đã đi làm, đã có người yêu. Hoặc có thể bằng tuổi tôi, còn đang đi học hoặc nhỏ hơn. 

Cậu ấy có thể là bất kì ai trên thế giới này và bạn có thể là tôi trong những năm tháng ấy. Thật sự có những khoảnh khắc ta đã bỏ lỡ nhau. Và biết đâu trong chúng ta, cũng có người giống tôi, yêu đơn phương đau khổ như thế.

Cho đến bây giờ tôi vẫn thích mùa thu. Có lẽ vì nó không oi bức như mùa hạ cũng chẳng lạnh lẽo như mùa đông, mang đến sự dễ chịu, lành lạnh và nhàn nhạt y như chiếc áo sơ mi màu xanh của cậu. Hay là vì tôi đã gặp tình đầu năm ấy vào cuối thu. Tôi cũng không rõ nữa, chỉ là bây giờ nghĩ lại vẫn còn chút vương vấn, hoài niệm của thanh xuân. Tôi xem nó như một kỉ niệm đẹp mà buồn để nhớ về. Và thi thoảng trong giấc mơ, chàng trai của tôi đã xuất hiện vẫn dáng vẻ ấy, ngồi trên chiếc xe buýt năm nào, đeo tai nghe và mặc chiếc áo sơ mi màu xanh.

© Yên Chi - blogradio.vn

Xem thêm: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối | Radio Tình yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

Ngày đông

Ngày đông

“Có phải em không xứng đáng nhận được hạnh phúc không chị? Không xứng đáng được yêu thương, được bảo vệ, em chỉ là một người đi lang bạt ở nhờ nhà người khác. Người thương em nhất đã đi rồi, bây giờ, em không có nhà nữa rồi!”

Chuyến đi đến miền ký ức

Chuyến đi đến miền ký ức

Từng địa điểm, từng nền văn hóa mang đến cho tôi những trải nghiệm độc đáo và bài học quý giá về sự phong phú của thế giới. Tôi học được rằng, sự khác biệt không phải là điều để sợ hãi, mà là điều để đón nhận và tôn trọng.

Đắng cay

Đắng cay

Em biết ngày xuân hoa có bay Nắng đẹp lung linh tình lại say Xuân là ngọn gió mang hơi ấm Ghét ngọt ngào anh uống đời vui

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Việc bạn hiểu rõ chính mình, có thú vui, có sở thích sẽ giúp bạn trở nên quyến rũ, thú vị hơn!

"Em không thích môn Văn"

Một số bạn trong lớp trố mắt nhìn tôi đây bất ngờ, số khác thì không nhịn được kẽ cười. Cô cũng có chút bất ngờ. Tôi nhận thấy rằng: “Đời mình toi rồi”. Ai lại đi nói ghét môn văn ngay trước mặt giáo viên dạy văn cơ chứ.

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

back to top