Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đã qua thật rồi

2022-04-15 01:20

Tác giả: Yên Chi


blogradio.vn - Tất cả đã qua thật rồi, đã không thể quay trở lại như lúc ban đầu. Cho dù không phải việc này thì cũng sẽ có việc khác. Vốn dĩ cô và anh không thể bao dung, nhẫn nhịn lẫn nhau. Điều đó mới là cốt lõi trong chuyện của cả hai.

***

“Đôi khi chẳng phải là sẽ quên hết, quên hết, quên hết, sao vậy?”. Còn gì nữa đâu mà vẫn nhớ, chỉ còn lại đó những kỷ niệm và tình cảm đang chết dần, chết mòn theo thời gian mà thôi…

Cuối cùng thì cô và anh cũng chia tay. Một kết cục có thể đoán trước được trong mối quan hệ của cả hai. Gặp gỡ và phải lòng nhau từ thời còn đi học, mối tình kéo dài 6 năm rồi cũng tan thành mây khói. Không phải là không còn yêu, mà là đã không còn chịu đựng nhau được nữa. Nên việc này cũng là điều sớm muộn, cả cô và anh đều tự biết rồi sẽ có ngày này. Chỉ là không ngờ sự việc lại tồi tệ như thế.

Dạo gần đây, các cuộc cãi vã của cô và anh ngày càng nhiều, không ai chịu nhường ai, thường xuyên chiến tranh lạnh dài hạn, không thèm đoái hoài đến nhau, cũng chẳng ai thèm nói một câu gì. Cho đến một ngày, chuyện đó đã xảy ra, như giọt nước làm tràn ly…

Tối hôm ấy, cô cảm thấy rất mệt, người thì nóng ran, có lẽ đổ bệnh rồi. Dù mệt mỏi, cô vẫn gượng dậy, cố gắng với tay lấy điện thoại, gọi cho anh, rất nhiều cuộc, nhưng không ai nghe máy. Cảm thấy tình hình sức khoẻ không ổn, cô mới gọi cho bạn thân của mình. Gần hai mươi phút sau, nó đến nhưng với vẻ mặt rất bực bội. Cô vội trêu:

- Tao sốt có một chút thôi, có chết luôn đâu mà mày làm vẻ mặt gì thấy ghê thế?

Nó nghiêm mặt nói, có vẻ là việc gì rất hệ trọng:

- Tao vừa thấy thằng bạn trai khốn nạn của mày đang ngồi quán cà phê với một đứa con gái. Nãy mày điện mà nó không bắt máy chứ gì?

Không khi bỗng chùng lại. Ánh mắt nặng trĩu tâm tư, sâu trong lòng là sự mệt mỏi và đau đớn. Cô ngồi đó lẳng lặng, không nói gì, chỉ thấy nước mắt đã rơi tự lúc nào không hay.

Mấy ngày sau, anh trở về, hỏi cô:

- Có việc gì mà điện anh nhiều cuộc quá vậy?

Như chỉ đợi anh lên tiếng, cô hỏi trong khi sự hoài nghi của bản thân đang dần lấn chiếm tâm trí:

- Ngày hôm đó anh đi đâu? Với ai?

Anh dường như thấy được điều gì đó từ giọng điệu và cách hỏi của cô, liền đáp:

- Anh đi gặp đối tác thôi, em không cần bận tâm đâu.

- Đối tác hả, thật sao? Quan trọng tới nỗi mà bạn gái của anh bị bệnh, sốt cao ở nhà, đến một cuộc gọi anh cũng không nhấc máy đúng không? – cô dồn dập hỏi.

Chàng trai đã tỏ vẻ bực mình:

- Em đừng có vô lý như thế được không? Cô gái đó thật sự là đối tác của công ty. Hôm ấy, em điện anh không nghe máy là vì điện thoại của anh hết pin thôi.

Nước mắt tuôn rơi lã chã, giọng nói cô trở nên nghẹn ngào:

- Lúc nào cũng lý do, lúc nào cũng như thế, em chịu hết nổi rồi.

- Anh mới là người không chịu nổi cái tính đa nghi đó của em đấy. Không nổi nữa thì chia tay luôn đi.

Trong đáy mắt tràn đầy sự thất vọng, cô chấp thuận:

- Ừ, mình chia tay đi và sau này đừng gặp lại nhau nữa, em mệt rồi!

Thế là mối tình kéo dài sáu năm trời đã đến hồi kết thúc. Cuối con đường này không phải là chúng ta cùng nắm tay đi tới nơi chân trời góc bể như những hẹn ước khi xưa. Cuối con đường này… là chúng ta đã mất nhau…

Nhớ lại những ngày tháng của nhiều năm trước. Có đôi trai gái thường đợi nhau sau giờ học, chàng trai chở cô gái về nhà. Trên mặt của họ ngập tràn tình ý ngọt ngào và hạnh phúc. Nhưng bây giờ, lại là một tình cảnh đầy đau đớn. Mỗi lần nghĩ lại cả hai đều không ngờ mọi chuyện lại đi đến bước đường như thế này.

Khoảng một năm sau, cô tình cờ gặp lại người bạn cũ, lúc trước làm cùng công ty với anh. Cũng chào hỏi nhau một vài câu thông lệ. Chỉ là vô tình người bạn ấy hỏi

- Tớ nghe nói cậu và X chia tay rồi à?

Cô cười nhẹ, chỉ khe khẽ gật đầu, môi mím chặt.

- Thật sao? Tớ còn không nghĩ đó là sự thật. Nhìn các cậu hạnh phúc quá, thậm chí tớ còn đợi rượu mừng từ hai cậu nữa đó.

Có vẻ cậu bạn này vẫn chưa tin vào việc cả hai - những con người đã từng rất hạnh phúc, nay lại tan vỡ, đường ai nấy đi.

Cuộc gặp gỡ này sẽ rất bình thường nếu như cậu ấy không nói rằng vào cái ngày hôm đó, anh đang gặp một đối tác nữ của công ty để bàn chuyện công việc. Vậy là cô đã trách lầm anh, cảm giác tội lỗi ngập tràn trong tâm trí. Nhưng bây giờ biết thì cũng làm được gì? Tất cả đã qua thật rồi, đã không thể quay trở lại như lúc ban đầu. Cho dù không phải việc này thì cũng sẽ có việc khác. Vốn dĩ cô và anh không thể bao dung, nhẫn nhịn lẫn nhau. Điều đó mới là cốt lõi trong chuyện của cả hai. Dù thế nào thì chuyện chia tay như bây giờ cũng chỉ là vấn đề thời gian, sớm hay muộn mà thôi. Rồi cũng sẽ có cùng một kết thúc.

 

“Hạnh phúc đã cũ ký ức trông như tan đi theo tháng năm

 Ngủ sâu vùi chôn từng ngày êm ấm

 Đã xa từ lâu rồi...”

 

Nếu có ai hỏi, họ có luyến tiếc hay không? Tôi nghĩ câu trả lời là “Có”, đời người có mấy lần sáu năm đâu. Cả thanh xuân dường như họ đã dành cho đối phương tất cả, thời gian lẫn tình cảm. Nhưng chuyện tình cảm không phải chỉ cần yêu nhau là đủ. Giống như một cái cây, không phải bạn chỉ cần bón phân, tưới nước đầy đủ thì nó sẽ nở hoa, kết trái. Ở bên nhau lâu dài không có nghĩa là sau này vẫn có nhau mãi mãi. Người ngoài nhìn vào, tường chừng họ rất hạnh phúc và chắc rằng không lâu nữa đâu, họ sẽ kết hôn thôi. Nhưng ở đời mà, sẽ có nhiều chuyện mà chúng ta không ngờ tới, nhưng nó vẫn xảy ra.

Nhìn lại, chúng ta đã đôi lần giống như hai bạn trẻ trong câu chuyện này vậy. Chia tay không có nghĩa là hết yêu. Chỉ là lúc chúng ta cần phải kết thúc một cuộc tình. Một giấc mộng đẹp đẽ như thế nào cũng đến lúc phải tỉnh giấc. Xem như đôi ta có duyên chẳng nợ. Chỉ  là tình cờ lướt qua nhau ở một khoảnh khắc ngắn ngủi trong cuộc đời dài đằng đẵng này mà thôi.

Nhưng liệu sau này khi đối diện với nhau hay là vô tình chạm mặt trên đường phố tấp nập. Lúc ấy, người sẽ thế nào?

Hay thỉnh thoảng có kẻ nhắc đến tên của người ấy. Lòng ta sẽ gợn sóng chứ, có lẽ vẫn còn đó một mối bận tâm gọi là “người cũ”.

© Yên Chi - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Em chờ đợi gì khi người ta chẳng còn thương? | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

back to top