Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đã qua thật rồi

2022-04-15 01:20

Tác giả: Yên Chi


blogradio.vn - Tất cả đã qua thật rồi, đã không thể quay trở lại như lúc ban đầu. Cho dù không phải việc này thì cũng sẽ có việc khác. Vốn dĩ cô và anh không thể bao dung, nhẫn nhịn lẫn nhau. Điều đó mới là cốt lõi trong chuyện của cả hai.

***

“Đôi khi chẳng phải là sẽ quên hết, quên hết, quên hết, sao vậy?”. Còn gì nữa đâu mà vẫn nhớ, chỉ còn lại đó những kỷ niệm và tình cảm đang chết dần, chết mòn theo thời gian mà thôi…

Cuối cùng thì cô và anh cũng chia tay. Một kết cục có thể đoán trước được trong mối quan hệ của cả hai. Gặp gỡ và phải lòng nhau từ thời còn đi học, mối tình kéo dài 6 năm rồi cũng tan thành mây khói. Không phải là không còn yêu, mà là đã không còn chịu đựng nhau được nữa. Nên việc này cũng là điều sớm muộn, cả cô và anh đều tự biết rồi sẽ có ngày này. Chỉ là không ngờ sự việc lại tồi tệ như thế.

Dạo gần đây, các cuộc cãi vã của cô và anh ngày càng nhiều, không ai chịu nhường ai, thường xuyên chiến tranh lạnh dài hạn, không thèm đoái hoài đến nhau, cũng chẳng ai thèm nói một câu gì. Cho đến một ngày, chuyện đó đã xảy ra, như giọt nước làm tràn ly…

Tối hôm ấy, cô cảm thấy rất mệt, người thì nóng ran, có lẽ đổ bệnh rồi. Dù mệt mỏi, cô vẫn gượng dậy, cố gắng với tay lấy điện thoại, gọi cho anh, rất nhiều cuộc, nhưng không ai nghe máy. Cảm thấy tình hình sức khoẻ không ổn, cô mới gọi cho bạn thân của mình. Gần hai mươi phút sau, nó đến nhưng với vẻ mặt rất bực bội. Cô vội trêu:

- Tao sốt có một chút thôi, có chết luôn đâu mà mày làm vẻ mặt gì thấy ghê thế?

Nó nghiêm mặt nói, có vẻ là việc gì rất hệ trọng:

- Tao vừa thấy thằng bạn trai khốn nạn của mày đang ngồi quán cà phê với một đứa con gái. Nãy mày điện mà nó không bắt máy chứ gì?

Không khi bỗng chùng lại. Ánh mắt nặng trĩu tâm tư, sâu trong lòng là sự mệt mỏi và đau đớn. Cô ngồi đó lẳng lặng, không nói gì, chỉ thấy nước mắt đã rơi tự lúc nào không hay.

Mấy ngày sau, anh trở về, hỏi cô:

- Có việc gì mà điện anh nhiều cuộc quá vậy?

Như chỉ đợi anh lên tiếng, cô hỏi trong khi sự hoài nghi của bản thân đang dần lấn chiếm tâm trí:

- Ngày hôm đó anh đi đâu? Với ai?

Anh dường như thấy được điều gì đó từ giọng điệu và cách hỏi của cô, liền đáp:

- Anh đi gặp đối tác thôi, em không cần bận tâm đâu.

- Đối tác hả, thật sao? Quan trọng tới nỗi mà bạn gái của anh bị bệnh, sốt cao ở nhà, đến một cuộc gọi anh cũng không nhấc máy đúng không? – cô dồn dập hỏi.

Chàng trai đã tỏ vẻ bực mình:

- Em đừng có vô lý như thế được không? Cô gái đó thật sự là đối tác của công ty. Hôm ấy, em điện anh không nghe máy là vì điện thoại của anh hết pin thôi.

Nước mắt tuôn rơi lã chã, giọng nói cô trở nên nghẹn ngào:

- Lúc nào cũng lý do, lúc nào cũng như thế, em chịu hết nổi rồi.

- Anh mới là người không chịu nổi cái tính đa nghi đó của em đấy. Không nổi nữa thì chia tay luôn đi.

Trong đáy mắt tràn đầy sự thất vọng, cô chấp thuận:

- Ừ, mình chia tay đi và sau này đừng gặp lại nhau nữa, em mệt rồi!

Thế là mối tình kéo dài sáu năm trời đã đến hồi kết thúc. Cuối con đường này không phải là chúng ta cùng nắm tay đi tới nơi chân trời góc bể như những hẹn ước khi xưa. Cuối con đường này… là chúng ta đã mất nhau…

Nhớ lại những ngày tháng của nhiều năm trước. Có đôi trai gái thường đợi nhau sau giờ học, chàng trai chở cô gái về nhà. Trên mặt của họ ngập tràn tình ý ngọt ngào và hạnh phúc. Nhưng bây giờ, lại là một tình cảnh đầy đau đớn. Mỗi lần nghĩ lại cả hai đều không ngờ mọi chuyện lại đi đến bước đường như thế này.

Khoảng một năm sau, cô tình cờ gặp lại người bạn cũ, lúc trước làm cùng công ty với anh. Cũng chào hỏi nhau một vài câu thông lệ. Chỉ là vô tình người bạn ấy hỏi

- Tớ nghe nói cậu và X chia tay rồi à?

Cô cười nhẹ, chỉ khe khẽ gật đầu, môi mím chặt.

- Thật sao? Tớ còn không nghĩ đó là sự thật. Nhìn các cậu hạnh phúc quá, thậm chí tớ còn đợi rượu mừng từ hai cậu nữa đó.

Có vẻ cậu bạn này vẫn chưa tin vào việc cả hai - những con người đã từng rất hạnh phúc, nay lại tan vỡ, đường ai nấy đi.

Cuộc gặp gỡ này sẽ rất bình thường nếu như cậu ấy không nói rằng vào cái ngày hôm đó, anh đang gặp một đối tác nữ của công ty để bàn chuyện công việc. Vậy là cô đã trách lầm anh, cảm giác tội lỗi ngập tràn trong tâm trí. Nhưng bây giờ biết thì cũng làm được gì? Tất cả đã qua thật rồi, đã không thể quay trở lại như lúc ban đầu. Cho dù không phải việc này thì cũng sẽ có việc khác. Vốn dĩ cô và anh không thể bao dung, nhẫn nhịn lẫn nhau. Điều đó mới là cốt lõi trong chuyện của cả hai. Dù thế nào thì chuyện chia tay như bây giờ cũng chỉ là vấn đề thời gian, sớm hay muộn mà thôi. Rồi cũng sẽ có cùng một kết thúc.

 

“Hạnh phúc đã cũ ký ức trông như tan đi theo tháng năm

 Ngủ sâu vùi chôn từng ngày êm ấm

 Đã xa từ lâu rồi...”

 

Nếu có ai hỏi, họ có luyến tiếc hay không? Tôi nghĩ câu trả lời là “Có”, đời người có mấy lần sáu năm đâu. Cả thanh xuân dường như họ đã dành cho đối phương tất cả, thời gian lẫn tình cảm. Nhưng chuyện tình cảm không phải chỉ cần yêu nhau là đủ. Giống như một cái cây, không phải bạn chỉ cần bón phân, tưới nước đầy đủ thì nó sẽ nở hoa, kết trái. Ở bên nhau lâu dài không có nghĩa là sau này vẫn có nhau mãi mãi. Người ngoài nhìn vào, tường chừng họ rất hạnh phúc và chắc rằng không lâu nữa đâu, họ sẽ kết hôn thôi. Nhưng ở đời mà, sẽ có nhiều chuyện mà chúng ta không ngờ tới, nhưng nó vẫn xảy ra.

Nhìn lại, chúng ta đã đôi lần giống như hai bạn trẻ trong câu chuyện này vậy. Chia tay không có nghĩa là hết yêu. Chỉ là lúc chúng ta cần phải kết thúc một cuộc tình. Một giấc mộng đẹp đẽ như thế nào cũng đến lúc phải tỉnh giấc. Xem như đôi ta có duyên chẳng nợ. Chỉ  là tình cờ lướt qua nhau ở một khoảnh khắc ngắn ngủi trong cuộc đời dài đằng đẵng này mà thôi.

Nhưng liệu sau này khi đối diện với nhau hay là vô tình chạm mặt trên đường phố tấp nập. Lúc ấy, người sẽ thế nào?

Hay thỉnh thoảng có kẻ nhắc đến tên của người ấy. Lòng ta sẽ gợn sóng chứ, có lẽ vẫn còn đó một mối bận tâm gọi là “người cũ”.

© Yên Chi - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Em chờ đợi gì khi người ta chẳng còn thương? | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top