Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mối tình 60 năm

2013-12-01 10:47

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Nếu từng bao giờ bạn thấy một cô dâu 76 tuổi và chú rể 79 tuổi cư xử với nhau như hai đứa trẻ mới lớn thì đúng là họ rồi.

***

Một ngày đông buốt giá, trên đường về nhà, chân tôi vấp phải một chiếc ví ai đó đánh rơi bên đường. Tôi nhặt lên, mở ví ra coi có giấy tờ tuy thân gì khả dĩ giúp tôi trả lại khổ chủ. Bên trong chỉ vỏn vẹn có ba đô la và một bức thư nhàu nhĩ như thể đã nằm trong đó nhiêu năm nay rồi. Bì thư cũng sờn cũ đến nỗi thứ duy nhất còn đọc lại được là địa chỉ trả lại người gửi.

Với hy vọng tìm thêm manh mối gì chăng, tôi mở lá thư ra. 1924! Con số đập ngay vào mắt tôi – thì ra lá thư này đã được viết từ gần sáu mươi năm trước! Nét chữ con gái nắn nót trên nền giấy màu xanh lơ điểm một bông nhỏ ở góc trái. Đó là một lá thư tình mà người nhận có tên là Michael và người gửi ký tên là Hannah. Nàng bảo rằng không còn được gặp lại chàng nữa vì bị mẹ ngăn cấm, dù vậy nàng vẫn mãi mãi yêu chàng tha thiết. Quả là một lá thư đẹp nhưng tuyệt nhiên chẳng có chi để tìm ra chủ nhân của nó ngoại trừ cái tên người nhận là Michael.

Mối tình 60 năm

Có lẽ tôi nên gọi cho tổng đài may ra sẽ được cung cấp số điên thoại căn cứ vào địa chỉ trên bì thư. Nghĩ sao làm ngay, tôi bắt đầu gọi:

- Alô. Thưa chị, tôi biết đây là một yêu cầu hơi kì quặc nhưng tôi đang cố tìm chủ nhân của chiếc ví tôi nhặt được. Chị vui lòng tìm giúp số điện thoại của địa chỉ ghi trên bì thư này được không ạ?

Cô điện thoại viên chuyển máy cho tôi nói chuyện với cấp trên của cô. Vài giây sau bà này thông báo:

- Ở đây có số điện thoại ứng với địa chỉ đó nhưng chúng tôi không thể cung cấp cho anh được.

Đoạn bà nhã nhặn bảo tôi đợi bà gọi hỏi xem đầu dây bên kia có muốn liên lạc với tôi hay không. Tôi chờ vài phút thì giọng bà sếp trở lại đường dây.

– Có người muốn nói chuyện với anh đấy.

Tôi hỏi người phụ nữ biết ai tên Hannah không.

Bà ta thở gấp:

- Ôi! Chúng tôi mua căn nhà này từ một gia đình có cô con gái tên là Hannah. Nhưng mà cách đây ba mươi năm rồi!

- Bà có biết gia đình đó hiện đang sống ở đâu không?

- Tôi nhớ vài năm trước Hannah phải đưa mẹ vô dưỡng đường. Anh thử liên hệ với họ coi không chừng họ sẽ giúp anh tìm ra cô ấy.

Tôi gọi liền tới dưỡng đường bà cung cấp tên và hay rằng bà mẹ đã mất cách đây vài năm rồi nhưng họ vẫn có thể giữ số điện thoại nơi cô con gái có thể đang sinh sống. Tôi cảm ơn rồi gọi tiếp số điện thoại vừa xin được. Thật bất ngờ, một giọng đàn ông xác nhận qua điện thoại: "Vâng, Hannah hiện đang sống ở chỗ chúng tôi".

Tôi tự nhủ mình thật ngớ ngẩn. Tại sao lại tự đày đoạ tấm thân đi tìm chủ nhân chiếc ví có ba đo la và một lá thư sáu mươi năm tuổi? Dù lúc đó đã 10 giờ đêm nhưng tôi vẫn hỏi xem tôi có thể ghé thăm bà Hannah được không.



Người đàn ông do dự:

- Nếu anh muốn tới thì có lẽ bà ấy đang xem ti vi ở phòng sinh hoạt.

Tôi cảm ơn rồi lái xe tới nhà dưỡng lão, người gác cổng đón tôi ở cửa. Chúng tôi lên lầu ba của một toà nhà lớn. Trong căn phòng tập thể, cô y tá giới thiệu tôi với Hannah một bà lão dịu dàng, tóc bạc với nụ cười nồng hậu và ánh mắt lóng lánh. Tôi thuật lại việc nhặt được chiếc ví và đưa bà xem thư. Vừa trông thấy phong bì xanh lơ in bông hoa nhỏ ở góc trái bà thở dài nói:

- Chàng trai à, lá thư này chính là lần liên lạc cuối cùng giữa ta với Michael.

Trong giây lát bà nhìn mông lung sang chỗ khác, chìm đắm trong suy nghĩ và nói chậm rãi: "Ta yêu anh ấy lắm. Lúc đó ta mới 16 tuổi và mẹ ta nghĩ ta còn trẻ con quá để yêu đương. Ồ, anh ấy đẹp trai phải biết, y như tài tử Sean Connery vậy á! Michael Goldstein là một chàng trai tuyệt vời - bà tiếp - Nếu con có gặp anh ấy, cứ bảo ta luôn nghĩ đến anh ấy. À...- bà ngập ngừng một chút, hơi cắn nhẹ môi - hãy bảo là ta vẫn yêu anh ấy - bà mỉm cười ứa nước mắt - Con biết không, ta chưa bao giờ lấy chồng cả. Ta nghĩ không ai có thể sánh bằng Michael..."

Tôi tạm biệt bà Hannah rồi đi vào thang máy xuống lầu một. Khi đứng ở cổng, người bảo vệ hỏi tôi:

- Bà ấy giúp gì được anh không?

- Ít ra bà ấy giúp tôi biết được họ của Michael. Nhưng có lẽ tôi phải gác chuyện này một thời gian. Tôi đã mất gần cả ngày trời tìm kiếm chủ nhân của chiếc ví này rồi- vừa nói tôi vừa móc chiếc ví da màu nâu, kiểu trông đơn giản, bên trong có sợi dây đỏ cho ông ta xem.

Bỗng người bảo vệ la lên:

- Này, chờ một chút! Đó là ví của ông Goldstein đó. Tôi nhận ra nó ở bất cứ nơi đâu nhờ sợi dây viền đỏ này. Ông ấy hay đánh rơi nó lắm. Ít nhất ba lần rồi tôi đã nhặt được nó tại đại sảnh rồi.

- Ông Goldstein là ai? – Tôi hấp tấp hỏi lại, tay chợt run run.

- Ông ấy là một trong những dân kì cựu sống ở tầng tám. Tôi đảm bảo đó là ví của ông Mike Goldstein mà. Chắc chắn ông ấy lại đánh rơi trong khi đi dạo. Tôi cảm ơn ông bảo vệ và chạy vội trở lại văn phòng nhà dưỡng lão, sau đó tôi và cô thư kí trở lại thang máy lên tầng tám. Tôi khấn thầm ông Goldstein có ở trên đó. Đến tầng tám, y tá trực tầng cho hay:

- Tôi nghĩ ông ấy vẫn còn trong phòng sinh hoạt. Ông ấy thích đọc sách vào buổi tối. Một ông lão dễ mến.

Chúng tôi đi vào căn phòng duy nhất còn sáng đèn. Một ông già đang mải miết đọc. Cô y tá đến bên ông và hỏi ông có mất ví không.

Ông Goldstein ngẩng lên và ngạc nhiên, đút tay vào túi rồi thảng thốt kêu lên:

- Thôi chết, đâu mất rồi!

- Cậu trai tốt bụng đây nhặt được một chiếc ví và chúng tôi nghĩ chắc là của ông.

....

Tác giả: Sưu tầm

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím xù

Kỹ thuật: Nhím xù

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Nếu bạn ở trong một mối quan hệ mà luôn phải giấu giếm, không thể công khai với những người xung quanh, vậy hãy tự hỏi xem người ấy có đặt bạn trong trái tim hay không, có muốn bạn bước vào thế giới của họ không?

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Bỗng một ngày ta thấy chông chênh tới lạ, dắt xe ra khỏi nhà không biết mình muốn đi về đâu. Chỉ là đôi khi chênh chao nhớ mà thôi. Chênh chao một chút thôi.

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Em có biết, suốt một năm qua tôi tìm kiếm em khổ sở tới mức nào không? Sao em ác thế? Cứ thế đột ngột biến mất khỏi cuộc đời tôi? Chẳng lẽ, em chưa từng thích tôi, dù chỉ một chút?

Chỉ mùa này, cứ nhung nhớ đi em

Chỉ mùa này, cứ nhung nhớ đi em

Người nào cũng vậy, người nào cũng có riêng một mùa mà thương mà nhớ. Thôi thì mùa này, nhung nhớ đi em. Chỉ mùa này thôi.

back to top