Mình gặp nhau là do duyên số
2018-06-30 01:28
Tác giả:

Thứ xúc cảm kỳ lạ đó lại mang nhiều cung bậc khác nhau, có khi chỉ chớm nở rồi vụt tắt, cảm tưởng như ngôi sao băng vừa lóe lên xé toạc cả bầu trời, rồi mất hút trong màn đêm thâm thẫm. Nhưng có khi xúc cảm ấy lại kỳ diệu như thứ ánh sáng mãnh liệt của mặt trời, sẽ khiến con tim như muốn hóa thành đóa hướng dương, an yên nghiêng mình theo ánh sáng ấy.
Mọi thứ bao giờ cũng không tuyệt hảo như bức tranh màu hồng của những đứa trẻ, bức tranh của hiện thực được tô lên với nhiều màu sắc. Đôi khi cũng có những màu sắc mang một nỗi bâng khuâng, như cảm giác chơi vơi giữa lưng chừng của xúc cảm. Đó là khi trái tim mẫn cảm bắt gặp một người dù chẳng thể trao tim nhưng mỗi khi nhớ về người đó lòng lại bận bịu nghĩ lo. Ai mà biết được từ cái chạm mặt không quá sâu sắc và đặc biệt kia, đến cuối cùng lại kết thúc bằng cái nghẹn ngào nơi cổ họng.

Dù chẳng mấy ai còn tin vào duyên số hay định mệnh, nhưng không phải mọi sự gặp gỡ trên đời dù ở lại hay rời đi đều mang một ý nghĩa riêng hay sao. Có người xuất hiện như bạch mã hoàng tử, nghiễm nhiên chiếm ngự trái tim người khác, cả khoảng trời trong tim như chỉ có mỗi hình ảnh người đó, cho đến một ngày, người ngang nhiên rời đi như cuộc dạo chơi của một lữ khách, để lại một khoảng trống sâu hun hút nơi tim lấp mãi chẳng đầy. Người ở lại với thương tổn kia sẽ ước rằng giá như trên chặng đường kia chưa từng gặp người đó để không phải chơi vơi, vùng vẫy để thoát ra khỏi mớ hỗn độn này. Nhưng chẳng phải ở con đường sau đó, những người đã từng thương tổn sẽ cẩn trọng hơn, sẽ không bị quẩn quanh trong bất kì trò đùa của một ai khác. Thế hóa ra, chẳng phải người dù không để lại ký ức tươi đẹp, nhưng đã để lại một bài học đáng để ghi nhớ hay sao.
Nhưng đừng vì thế mà khép chặt cõi lòng, lâu dần sự cô đơn như trở thành một sự nghiễm nhiên. Đến khi có một người đến cố gắng phá vỡ ổ khóa cũ kĩ kia, xúc cảm sẽ không còn mãnh liệt và co ro trong sự e dè của một người từng thương tổn.
Chẳng ai có thể cân đo đong đếm được xúc cảm của mình hay của bất kì ai. Những hỗn độn cứ giam cầm tâm hồn người ta giữa nhớ và quên. Có lẽ cách duy nhất để thuần phục thứ xúc cảm kỳ lạ kia chính là hãy dùng cả lý trí và con tim để cảm nhận. Là để con tim bớt thương tổn, là để người và người gặp được nhau, dù rời đi hay ở lại nhưng đều không hối hận vì cuộc gặp gỡ này.
© Mộc Mộc – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.



.jpg)


