Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mình cứ bình yên thế này được không anh?

2017-08-04 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Tháng tám thật ẩm ương, sớm nắng chiều mưa mà em bảo y như tính của anh ấy. Cơ mà anh thích cái tiết trời này lắm, anh sẽ tắm giặt đắp chăn và ngủ vùi một giấc thật sâu. Mai thôi, nắng sẽ lại về trên phố.

***

Anh!

Thế là bắt đầu tháng tám, chiều em đi ngang qua Hoàng Diệu, tự nhiên thấy lá bay và tiết trời se se là lạ. Em nhớ cái lần anh đưa em ngang qua chỗ này cũng chớm thu lành lạnh.

Bộn bề cuộc sống cuốn ta đi để rồi hai con người ở cùng thành phố, hít hà chung cái se sắt của một ngày nắng nhạt mà vẫn chẳng chạm được mặt nhau. Tự nhiên thèm một ly cà phê sữa đá. Lặng im liếc nhìn anh, cái người còn đang bận tâm nhìn vào đâu đó xa xa, mặt buồn so và đôi khi thở dài chẳng biết hà cớ vì đâu.

***

Em!

Anh đang nghe bài hát vẫn thường nghe, em nhớ bài anh thích chứ “Ngày mai em đi”. Có lần nào đó anh kể cho em những chuyện vu vơ trong cuộc đời. Kẻ đến người đi vì vốn dĩ chẳng có gì là bất biến. Nhưng anh biết, em sẽ không đi dù bất kể ngày mai có gì đang đợi. Tối nay anh lại ra Đinh ngồi. Anh chẳng gọi em, chẳng phải không nhớ tới em mà lâu rồi anh quen cái một mình nơi đó. Phố chảy qua mặt, tiếng nhạc vẩn vơ, anh thấy buồn mà lại tự thấy quen với nó.

Mình cứ bình yên thế này được không anh?

***

Anh!

Trời chuyển mùa rồi anh lại chuyển tính đấy. Cái tiết trời này nó đỏng đảnh lắm. Lắm lúc em thấy anh cũng đỏng đảnh trong cái suy nghĩ vô định mà nhiều khi em chẳng đoán bắt được.

Lâu rồi em không tĩnh tâm mà nghe một bản nhạc nào đó hoàn chỉnh, lắng nghe mà ngấm từng câu chữ. Mà anh đừng nghe nhạc buồn nữa. Em sợ anh buồn, sợ cái ánh mắt vô hồn và cả cái lặng im hàng giờ của anh. Cười nhé, nụ cười tỏa nắng.

***

Em!

Trời mưa, anh thích cảm giác ấy, nhẹ tênh. Nhưng anh ghét nghe tiếng mưa, ghét vô cùng. Nó khiến anh thấy mình trống rỗng. Anh nhớ có một chiều mưa anh với em ngồi cà phê bệt trên Tôn Thất Tùng, lần đầu với những thứ đồ uống gần như vô vị và chán ngắt, chẳng làm gì chỉ là ngồi bên nhau đợi mưa tạnh. Phố mùa này dễ ngập. Hà Nội trong anh thành cái Hà Lội đến đáng thương. Hay hôm nào mưa, anh trốn làm qua chỗ em rồi hai đứa dở người lại đèo nhau ngược phố.

Anh thích cảm giác em ngồi chui trong áo mưa, tay bám vào hai bên áo, chẳng ôm, gục trán vào lưng anh và tíu tít những chuyện không đâu. Ờ, thế đấy đôi lúc mưa cũng không buồn lắm.

***

Anh!

Có chuyện gì mà cứ giấu trong lòng thế, cái hẹn gặp nhau để kể em nghe những điều lòng vướng bận đâu rồi. Qua mưa! Em cũng thử bật Lê Hiếu nghe, nghĩ về anh rồi ngủ quên khuấy mất. Sáng ra đọc tin nhắn mà em vội đi làm. Đừng giận em vì vô tâm thế nhé, em biết chắc anh cũng chẳng bận tâm điều đó lắm đâu nhỉ.

***

Em!

Chắc anh đi đâu đó thật xa, chẳng rõ đi đâu nhưng anh muốn một lần rời cái thành phố này. Em biết anh yêu nó lắm nhỉ? Ờ nhưng đi thật xa để nhìn về nó, ngẫm về những tháng ngày qua. Và về. Rồi có lúc ta ngồi đâu đó đối diện nhau giữa một quán thưa người, anh sẽ kể cho em nghe về những chuyến đi của đôi lần tự thấy mình mang nỗi buồn lỡ cơ.

***

Anh!

Nếu là để tĩnh tâm suy nghĩ, anh đi đi. Em đợi anh về! Nhưng đừng hạn suông nữa nhé, em không giận, em ghét luôn đấy. Nếu được cứ im lặng, về rồi nhắn tin em. Nhé!

***

Em!

Anh về rồi, phố đón anh bằng một cơn mưa nhỏ. Anh đang cảm thấy phấn chấn về chuyến đi. Nó làm anh nhẹ lòng đến lạ. Tháng tám thật ẩm ương, sớm nắng chiều mưa mà em bảo y như tính của anh ấy. Mà giờ là tháng bảy âm nhỉ, chẳng biết ả Chức chẳng Ngâu còn ngồi bên Ô Thước mà ỉ ôi bao bận nữa. Cơ mà anh thích cái tiết trời này lắm, anh sẽ tắm giặt đắp chăn và ngủ vùi một giấc thật sâu. Mai thôi, nắng sẽ lại về trên phố.

***

Anh!

Vừa hay em đọc lại “Nắng về trên phố” của anh. “Vốn dĩ chẳng ai là của riêng ai cho đến khi người ta cho tới khi họ tìm thấy một nửa mà với ta là một cặp” lắm lúc anh cứ viết những câu triết lý hay ho ra trò. Anh về và vui là được rồi. Những ngày qua, mưa gió làm em tự nhiên thấy buồn lạ. Chắc tại em bị nhiễm anh, lại nghe Mai Châu sạt núi, chẳng biết anh có về nổi không hay bị em sơn nữ nào nhốt lại. Thật may anh về rồi và ơn giời là mai nắng sẽ về trên phố. Em ngủ đây, ngủ để quên đi ngày cũ.

Mình cứ bình yên thế này được không anh?

***

Em!

Chợt anh nghĩ, trong cái cuộc đời bé nhỏ này, rất có thể mỗi chúng ta, ai cũng có một người mang tên “người cũ”. Ừ ngủ đi, khi ngày đang trôi về phía cũ. Ngày mai thức dậy chúng ta nhớ rằng mình chỉ còn có một lần cơ hội được sống. Ngủ thôi, cho an nhiên của ngày mai sẽ tới.

***

Anh!

Chắc em sắp uống cà phê dạo khắp cái thành phố này rồi. Chung quán với anh chỉ là không cùng lúc thôi.

***

Em!

Lại bão, có lẽ chúng ta sẽ phải đi qua không ít những bão giông của cuộc đời. Thôi nào, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Chỉ cần chúng ta sống có mục đích và thật ý nghĩa, mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn em nhỉ. Nắm tay anh một lần và ngược con đường đầy mưa nhé. Có ai đó luôn muốn đứng sau em, lấp đi cái khoảng trống mà đôi khi ai đó bước qua mà bỏ lại. Đêm nay anh nghe “Làm ơn” của Trần Trung Đức.

Nắng qua, mưa qua, bão giông rồi cũng qua, nhưng “Đừng rời xa tôi, vì tôi lỡ yêu người mất rồi…..”.

Kệ ngoài kia mưa đang rơi, em ạ!

***

Anh!

"Tôi gọi em về cho tháng tám xinh tươi,

Nắng sẽ kết hoa trong một ngày sau bão,

Phố đợi vắng người ghé vai tôi thầm bảo

Giữ cho mình cô gái của riêng anh."


© Phạm Đức Bình – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mỗi cô gái đều có chiếc váy cưới đẹp nhất của riêng mình

Mỗi cô gái đều có chiếc váy cưới đẹp nhất của riêng mình

Mỗi cô gái rồi sẽ tìm được chiếc váy cưới thuộc về mình dù bạn đã đi qua bao nhiêu cuộc tình đổ vỡ hay may mắn hạnh phúc ngay mối tình đầu. Hãy luôn nhớ bạn đừng vì bất kì ai mà hạ thấp bản thân mình, cũng đừng vì ai mà thay đổi.

Bằng đại học có phải là tất cả?

Bằng đại học có phải là tất cả?

Đôi lúc lại đặt câu hỏi chẳng biết cái bằng đại học mà năm năm mình theo đuổi nó có giá trị gì, hay chỉ là mỗi lần xin việc lại lấy ra photo công chứng để đi nộp mà mình chẳng biết gì về cái nghề mình đã học.

Hãy yêu thương cha mẹ nhiều hơn bạn nhé

Hãy yêu thương cha mẹ nhiều hơn bạn nhé

Thời gian không còn dài, hãy để cha mẹ của bạn vui được thêm bao nhiêu nữa thì cứ vui. Mọi thứ mất đi đều có thể tìm lại được, chỉ có thời gian sẽ mãi mãi không bao giờ quay trở lại. Hãy yêu thương cha mẹ của bạn nhiều hơn bạn nhé.

Ai cũng có mối tình đầu không thể nào quên

Ai cũng có mối tình đầu không thể nào quên

Thử hỏi, một con người chưa biết gì đến tình yêu, thậm chí là thích khi nhận được lời tỏ tình của anh bạn thân thiết nhất sẽ thế nào. Chỉ đến lúc ấy, tôi mới vỡ lẽ những cảm xúc mà tôi ấp ủ bấy lâu thực ra là yêu!

Em sẽ để anh trong miền ký ức

Em sẽ để anh trong miền ký ức

Suốt bao năm qua hình ảnh của anh chưa hề nhạt nhòa trong tim em, nó chỉ tạm ẩn đi, rồi khi gặp chất xúc tác nó sẽ trỗi dậy. Em đã cố gắng rất nhiều để quên đi hình ảnh ấy. Thương anh thì em có, nhớ anh em vẫn còn nhưng hãy để nó khép lại trong miền ký ức của em thôi.

Hộp xôi sinh viên ngày hết tiền

Hộp xôi sinh viên ngày hết tiền

Anh nhẹ nhàng nhấc nắp hộp xôi lên. Chưa đến ba giây sau mấy cái đầu đều đồng loạt nhỏm dậy như được lập trình sẵn, cánh mũi phập phồng hít lấy mùi xôi, hai con mắt lờ đờ chớp chớp. Mấy đứa bạn nhìn hộp xôi rồi nhìn anh, rồi nó nhe hàm răng thò thụt cười hềnh hệch, chắc tụi nó cũng thèm lắm rồi.

The Age of Adaline: Cách tốt nhất để giải quyết vấn đề là đối diện với chính nó

The Age of Adaline: Cách tốt nhất để giải quyết vấn đề là đối diện với chính nó

Thực ra để xử lý một vấn đề, việc đơn giản chỉ cần đối diện với chính nó, giải quyết thực sự không khó như trong suy nghĩ của mình, có lẽ Adaline đã để sự sợ hãi làm lu mờ đi những thứ đáng trân trọng, bỏ lỡ và đánh mất đi những người thực sự yêu thương.

Chờ một ngày quên tất cả chia ly

Chờ một ngày quên tất cả chia ly

Và chờ một ngày quên tất cả chia ly Ta sẽ yêu mình gấp nhiều lần trước khi yêu ai khác.

Bài hát của ký ức

Bài hát của ký ức

Bài hát em nghe hôm nay là bài hát anh hay hát cho em nghe ngày xưa. Nhưng em hiểu bây giờ đó sẽ chỉ là bài hát của ký ức. Ký ức về một tình yêu đẹp nhưng chúng ta đã đánh mất trong đời.

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Chỉ khi trời sụp tối, không còn nhìn rõ mặt nhau mới chịu tản ra, ai về nhà đó. Mặt mũi tèm lem, mồ hôi ướt sũng, nhìn là biết thấm mệt cả rồi nhưng đứa nào cũng mặt cười rạng rỡ cùng với những cuộc hẹn gặp lại vào ngày hôm sau.

back to top