Miền nhớ
2015-11-18 03:48
Tác giả:
Nguyễn Thị Minh Ngân
Phải rời xa một người ta yêu thương mà người ấy vẫn sống vui và tìm một tin yêu mới có đau lòng chăng? Có, rất đau, nhưng có đau bằng việc buộc mình chấp nhận một người mà định mệnh đã đưa người ấy về bên kia những giấc mơ? Chẳng giữ được người ở lại, thì thôi đành giữ trong lòng đất trời của nơi người ấy được sinh ra, để biết có một người từng hiện hữu bên đời như là duyên phận, đành lòng thế thôi.
Một chiều tháng mười, đất trời se lạnh, có người con gái ngồi bên mộ hát những khúc tình ca khi còn cùng người con trai chung một khung trời, những câu hát ngắt quãng, lúc to lúc nhỏ, tiếng nấc lớn dần, chẳng biết người con gái đang khóc, đang kêu gào, đang lặng hay đang mơ. Cỏ đã kịp xanh mờ, cỏ li ti, người con gái hoàn thành một việc cuối cùng để đưa tiễn một người ra đi tìm một cuộc đời mới, hi vọng sẽ hạnh phúc và an vui hơn. Khăn len mùa trước anh quàng cho cô gái, giờ cô quàng lại cho ký ức, cháy rực, tro tàn, gửi lại anh những gì thuộc về anh, chỉ riêng anh thôi.

Chiều hoang lạnh, gió rít từng đợt mạnh dần, có tiếng gọi vọng xa, là bà nội anh, bà tìm, bà sợ người con gái quên đường về nhà mà tìm đường đến với anh. Cô lập cập đứng dậy, thấy như vừa bừng tỉnh giữa cơn mơ dài, người con gái còn thở, còn đi, còn biết run rẩy theo từng cơn gió…cuối cũng vẫn chỉ là hai nửa của giấc mơ, chẳng thể nào bước qua làn ranh mỏng manh ấy, anh có ở đâu đó và nhìn thấy cô chăng?
Đêm buông lững lờ. Trôi. Mùi rơm rạ thơm quá, hít cho căng lồng ngực, cho vùi những nỗi buồn vào đốt thành khói lên trời, khói bay khói cay mắt nhớ, tro tàn tro phủ lòng đau, đành thế thôi chẳng còn lựa chọn. Chia tay một cuộc tình mà người ấy an vui bên ai kia thì đôi khi còn vương vấn quay đầu nhìn lén để ru lòng tìm về ký ức, chứ anh còn bên đời đâu để một người con gái quay lưng lại, chỉ thấy khoảng trống vô tình!

Sương mờ. Đêm vắng. Trăng khuya. Bóng cau trước hiên nhà in hằn dáng cô độc rủ tóc buồn lay tiếng dế canh ba, tiếng gà trống nhà ai gáy giòn tan vang vọng để chú choai sau vườn cũng lục khục khoe giọng le te. Hừng đông ở vùng quê lúa sao mà an yên, sao mà thanh vắng, trong veo đến lạ. Có tiếng gàu khua nước bà múc sẵn để người con gái dậy rửa mặt, mát lạnh, ngọt lịm nước giếng quê, mặt trời chào ngọn sào bằng nụ cười long lanh, mây trôi nhanh, sương tạm biệt lá về với đất để đi tìm tiếng dế ri ri nơi cuối vườn, đây là nơi cất giữ tuổi thơ của anh, đẹp quá anh nhỉ, người con gái đang đi qua những giây phút của xa xưa đó, để biết rằng nơi này sẽ cũng có hơi thở của mình, nơi bậc thềm anh bi bô tập nói, giờ người con gái ngồi giữa bình yên để yêu đất trời, để ru lòng mình gửi vào một miền nhớ mang hơi ấm của tình yêu thương.
Mùi xôi đậu bà thổi thơm như mùi nắng, mùi gió, mùi của hương đồng xanh lúa đương thì. Bữa sáng ấm áp, dịu dàng tay bà xới từng hạt đậu cuộn mình hòa với nếp dẻo thơm, ăn vào mới thấm cái vị của đồng, của đất của tình người nơi miền quê nhớ, thanh bình và dịu ngọt, ấm nóng tỏa ra cả lòng bàn tay.
Xa quê, hương lúa rì rào vẫy chào một người con gái mang theo bao luyến tiếc, dại khờ. Có nơi nào đẹp hơn nơi mình sinh ra, có nồi cơm nào thơm hơn nồi cơm được bà, được mẹ thổi bếp than mà cay đỏ mắt? Sẽ giữ trong lòng những dư âm dịu ngọt nơi miền quê ấy, để mãi là miền nhớ mỗi khi muốn đưa mắt kiếm tìm.
© Lâm Hạ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.










