Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mặt Trời và Cầu Vồng bảy sắc

2011-06-24 10:08

Tác giả: Giọng đọc: Mèo Mun

Kết thúc một ngày, như bao ngày khác. Nhưng hôm nay thì không ổn chút nào. Mệt. Tâm trạng không vui. Rất Gần (tên nó đặt cho một người mà nó chẳng biết một tí nào về người ta cả, à, biết số di động) tự nhiên nhắn tin cho nó: “Sắp thi rồi, tập trung vào học hành nha! Mình sẽ biến mất một thời gian. Hẹn ngày gặp lại cậu!”
 
 Ảnh minh họa

Như mọi khi á, nhận được tin nhắn của Rất gần, Nguyên đã mủm mỉm, sung sướng, đọc đi đọc lại đến thuộc lòng từng... ký tự, nhưng lần này thì không. Không chỉ vì nội dung “từ nay biến mất”, mà cái chính là vì cảm giác của người bị bỏ rơi, luôn đứng ở vị trí kẻ bị động mà từ khi quen Rất gần, Nguyên cũng ngẫu nhiên tự đặt mình vào.

Nguyên không biết Rất Gần là ai, không biết nhà, tên, lớp... Trong khi, dường như Rất Gần biết khá nhiều về Nguyên, có thể quan sát Nguyên từ nhiều nơi, nhiều lúc.

Cảm giác ban đầu có “fan” thật thích thú, nhưng cứ ở vai trò bị động như thế này, nó thấy buồn và ức chế lắm. Nguyên nói dối mẹ là đã ăn cơm từ chiều, rồi nó lao vào phòng. Ngủ, không quan tâm rằng mai còn một bài kiểm tra Sử 1 tiết. Tất nhiên, trong đầu một con nhóc chuyên Toán, lúc này làm gì có tí chữ Sử nào. Kệ…….

Nguyên cảm thấy như mình bị bỏ rơi khi Rất Gần đột nhiên biến mất

Đúng là giấc ngủ là liều thuốc hữu hiệu nhất đối với Nguyên, bởi nó đã biến một Nguyên cáu kỉnh của ngày hôm qua thành một…. con nhóc bình thường… có lẽ là bình thường như bao người khác.

Hằng ngày, nó chỉ mong chạy qua được cái cổng trường trước khi trống đánh, để rồi mấy cô cờ đỏ giáo viên cứ đứng nhìn mà chép miệng: “Thể nào cũng có ngày đi học muộn…” Nhưng hôm nay thì khác, Nguyên đến trường sớm hơn mọi ngày, nó không vào luôn mà đứng lại trước cổng trường một lúc thật lâu. Nó sắp phải xa nơi này….
 
(...)

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top